TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hơn nữa, sắc mặt của các bạn nhỏ cũng kém, cơ bản đều g-ầy gò.”
Trong thời đại như thế , các bạn nhỏ nuôi sống là tồi .
Mặc dù hàng tháng các em đều tiền trợ cấp liệt sĩ của cha, nhưng trong thời kỳ thiếu thốn lương thực , tiền cũng chắc mua nhiều lương thực.
Đại thẩm Dương đang ở trong văn phòng tính toán sổ sách.
Đừng thấy trại trẻ mồ côi nhỏ bé, nhưng công việc thì nhiều.
Bởi vì nhiều giúp đỡ, tuyển thì cần tiền lương, mà bà ở đây chi trả nổi lương cao, ngay cả lương của hai nữ đồng chí cũng bao nhiêu, một tháng chỉ mười mấy đồng.
Tuy nhiên, đối với hai nữ đồng chí đó, một tháng mười mấy đồng cũng là .
Cộc cộc cộc...
“Viện trưởng, tìm ạ.”
Đại thẩm Dương ngẩng đầu lên, thấy Kha Cảnh Dương và một cô gái trẻ:
“Hai đứa cuối cùng cũng đến , thẩm còn tưởng hai đứa quên chứ.”
Đại thẩm Dương vô cùng nhiệt tình , “Mau đây , đây chính là Vu Tiếu đồng chí ?
Thẩm cứ gọi cháu là Tiểu Vu theo Tiểu Kha nhé?”
Vu Tiếu :
“Chào thẩm ạ, cháu là Vu Tiếu, vui gặp thẩm.”
Cô , chút bất ngờ hình ảnh của đại thẩm Dương.
Cô cứ ngỡ Đoàn trưởng Dương xuất từ nông thôn thì đại thẩm Dương chắc hẳn sẽ giống Kha, là một phụ nữ hào sảng, ngờ đại thẩm Dương trông giống như một trí thức, chút phong thái của giáo sư.
Tuy nhiên, cô chắc chắn sẽ hỏi, trong thời đại , trông giống giáo sư là một chuyện .
Đại thẩm Dương từng trải qua sóng gió, hạng gì mà bà từng gặp?
Cô gái mặt mặc một chiếc quần dài bằng vải nhung kẻ màu đen, đôi giày chạy bộ màu trắng, bên là chiếc áo sơ mi trắng phối với áo len màu xanh tím than cổ thấp, trông khí chất thư sinh, hơn nữa tướng mạo tú lệ, ánh mắt cũng trong trẻo.
Đối với một cô gái như , cộng thêm lời miêu tả của Kha Cảnh Dương, bà ấn tượng về cô.
Thực sự chút bất ngờ, đồng chí Tiểu Kha nhặt viên ngọc quý .
Đại thẩm Dương rót cho Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương:
“Tiểu Vu , đợi khi nhà của Tiểu Kha cấp, cháu định sẽ đến tùy quân chứ?”
Vu Tiếu :
“Cháu sẽ đến ạ, đến lúc đó chỗ nào hiểu, còn nhờ thẩm nhắc nhở cháu nhiều.”
Còn việc một tháng đến mấy ngày, hai tháng đến mấy ngày thì còn tùy tình hình.
Chủ yếu là vấn đề công việc ở tiệm cơm quốc doanh.
Đại thẩm Dương :
“Vậy cháu hứng thú đến đây chăm sóc trẻ nhỏ ?
Chỉ là lương ở đây cao.”
Bà thấy tính cách của Vu Tiếu khá điềm đạm, hợp để trông trẻ.
Hơn nữa cô phận là con gái liệt sĩ, cũng dễ dàng tranh thủ công việc , cộng thêm việc cô là học sinh trung học.
Học vấn, phận, tin rằng sẽ ai phản đối.
Tất nhiên, điều đại thẩm Dương coi trọng vẫn là phẩm hạnh của Vu Tiếu.
Giáo d.ụ.c là quan trọng, bà trong phạm vi năng lực của , giành lấy vạch xuất phát nhất cho những đứa trẻ mồ côi của liệt sĩ .
Nếu Vu Tiếu đến, lấy gương, bà tin rằng cô thể dạy những đứa trẻ .
Nếu Vu Tiếu mà ý nghĩ của đại thẩm Dương, chắc chắn cô sẽ giật .
Trước khi xuyên thư cô mới 22 tuổi, một cô gái 22 tuổi vẫn còn đang học, thỉnh thoảng chơi đùa với các bạn nhỏ một chút thì , chứ bắt cô ngày nào cũng trông trẻ thì chắc chắn chịu nổi.
Bản cô vẫn đang ở lứa tuổi ham chơi, nếu là ở thế giới hiện thực, ngay cả hôn nhân cô còn bước , huống chi là sinh con?
Nghĩa là, ngay cả con của cô còn , thì thể sẵn lòng chăm sóc con của khác?
Giúp đỡ, chi viện quyên góp là một chuyện, còn chăm sóc hàng ngày là chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-154.html.]
Vu Tiếu từ chối:
“Cảm ơn thẩm coi trọng cháu, chỉ là... cháu công việc ạ.”
Đại thẩm Dương xong thì cũng nghĩ gì thêm.
Vốn dĩ bà nghĩ cô gái nhỏ tùy quân đến đây, nếu công việc thì việc , nhưng việc bà tất nhiên sẽ miễn cưỡng, bắt bỏ công việc để nhận công việc lương thấp, đó là khó .
Người việc cũng dựa tiền đề tổn hại đến lợi ích của bản , bà vẫn phân biệt rõ ràng .
“Cháu công việc gì thế?
Có việc thì tùy quân tính thế nào?”
Nhắc đến chuyện , liền đến vấn đề mà Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương đang thảo luận đó, cô thành thật:
“Hiện tại cháu đang ở tiệm cơm quốc doanh, công việc sẽ bắt đầu từ mùng 1 tháng 5, ở thành phố.
Cháu và Cảnh Dương bàn bạc, xem tiệm cơm quốc doanh huyện ai đổi công việc .
Nếu đổi thì cháu thể chuyển đến đây ở luôn.”
Đại thẩm Dương là công việc ở tiệm cơm quốc doanh thì cũng đó là công việc , công việc ở trại trẻ mồ côi đương nhiên sánh bằng.
“Công việc thành phố đổi lấy huyện, e là bằng lòng sẽ nhiều.”
Câu cũng giống hệt như lời Kha Cảnh Dương .
Vu Tiếu :
“Vậy thì quá ạ.
thẩm, đây là chút đồ cháu mang đến cho các bé.”
Nói đoạn, cô mở cái túi mà Kha Cảnh Dương đang cầm , “Có mấy cân kẹo, còn mười cân bột mì thượng hạng ạ.”
Kẹo là mua với giá một xu một viên, cần phiếu.
Bột mì thượng hạng là dùng phiếu lương thực trợ cấp của nhà họ Trương để mua.
“Đồ nhiều, kẹo cho các bé ngọt miệng, bột mì thượng hạng thể mì sợi hoặc bánh màn thầu nhỏ cho các bé ăn ạ.”
Đại thẩm Dương :
“Cháu khách sáo quá.”
Nói cũng , từ khi trại trẻ mồ côi của bộ đội thành lập đến nay, mặc dù mới vài năm, nhưng Vu Tiếu là duy nhất mang đồ đến thăm các em.
Còn Kha Cảnh Dương cũng là duy nhất hàng tháng đều chi viện cho các em.
Hèn chi là một đôi vợ chồng, giác ngộ thực sự là cao.
Tất nhiên, trong mắt đại thẩm Dương, bà càng cảm thấy họ lương thiện.
“Trại trẻ của chúng hơn 20 em mồ côi liệt sĩ, kẹo và bột mì thể cho các em ăn trong mấy ngày đấy.”
Mỗi ngày một viên kẹo, hai cân kẹo cũng thể ăn bảy tám ngày.
Mười cân bột mì thượng hạng mỗi sáng lấy hai cân màn thầu nhỏ, cũng năm ngày.
Tất nhiên, đại thẩm Dương cũng sẽ cho các em ăn liên tục hàng ngày, một tuần một ngày là cũng hòm hòm .
Để dành cho các em những điều bất ngờ.
Vu Tiếu :
“Vẫn là nhờ thẩm sắp xếp khéo ạ, tới, cháu mang thêm cho các em.”
Đồ đắt tiền thì mang nổi, nhưng mỗi tháng mang hai đồng kẹo hoa quả, mười cân bột mì thượng hạng, tổng cộng cũng chỉ bốn đồng, cô vẫn gánh vác .
Tiền lương ở tiệm cơm quốc doanh cao hơn công nhân bình thường, cô là nhân viên chính thức, mỗi tháng gần 20 đồng, bỏ bốn đồng cho các em nhỏ ở trại trẻ, Vu Tiếu cảm thấy áp lực gì.
Tất nhiên, cô cũng là quá đỗi lương thiện, bảo cô bỏ phần lớn tiền lương từ thiện, ảnh hưởng đến cuộc sống của chính thì cô cũng .
Cô chỉ là một bình thường, giúp đỡ một chút ít mà thôi.
Tuy nhiên, tiền lớn đổi từ giá trị hảo cảm nếu bán lấy tiền, thì mỗi giao dịch thể trích một nửa mang đến cho các em thêm ít đồ, ví dụ như b.út chì, vở chẳng hạn.
Phần nhỏ mua đồ ngọt, phần lớn vẫn nên mua đồ dùng học tập thì hơn.
Đối với những đứa trẻ , cha hy sinh, cũng còn nữa, các em ngày ngóc đầu lên thì việc học hành là quan trọng nhất.