TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Kha:

 

“Mẹ , về nhà đây, trưa ngày bảo thằng cả đợi con ở cổng thành.”

 

Vu Tiếu :

 

“Vâng ạ.”

 

Sau khi cúp điện thoại, trở nhà khách gia thuộc, Vu Tiếu vẫn lịch sự gõ cửa .

 

Vốn tưởng bên trong nhà, kết quả thấy tiếng:

 

“Ai đấy?”

 

Thấy , Vu Tiếu dùng chìa khóa mở cửa, :

 

“Chào chị, ở phòng .”

 

Sau khi cửa, thấy một cô gái trẻ dậy, đang đầu .

 

Cô gái đó gật đầu:

 

“Chào cô.”

 

Thái độ của cô nóng lạnh, là kiểu chào hỏi bình thản.

 

Tuy nhiên, đôi mắt cô cứ chằm chằm Vu Tiếu.

 

Đối phương lạnh nhạt, Vu Tiếu đương nhiên cũng vồn vã, cô cũng nhàn nhạt đáp:

 

“Chào chị.”

 

Sau đó lấy cốc tráng men và khăn lau chân từ trong tủ , đến khu rửa mặt công cộng ở cuối hành lang tầng hai.

 

Cô hứng một cốc nước, thấm ướt khăn vắt khô.

 

Nói cũng , nhà khách nước máy, thật sự khiến bất ngờ.

 

Trở phòng, cô gái xuống, nhưng vì Vu Tiếu nên cô Vu Tiếu.

 

Thấy Vu Tiếu cởi giày vớ, dùng khăn lau sạch chân mới lên giường, cô chút ngạc nhiên.

 

Vu Tiếu tuy cứ , nhưng cũng cảm nhận ánh mắt của đối phương, song cô cũng gì, tháo đồng hồ đặt ở đầu giường phía trong xuống luôn.

 

Đối phương thấy cô xuống thì cũng nhắm mắt ngủ theo.

 

Lúc một rưỡi gần hai giờ chiều, Vu Tiếu hôm nay dậy sớm, quả thực xuống là ngủ ngay.

 

Lúc tỉnh dậy, Vu Tiếu ngáp một cái, thực vẫn còn ngủ tiếp .

 

đồng hồ, giật tỉnh cả , gần bốn giờ .

 

ngủ suốt hai tiếng đồng hồ ?

 

Vu Tiếu vội vàng xỏ giày chạy mở cửa, xuống thấy Kha Cảnh Dương đang cạnh thẩm quản lý, hai đang chuyện gì.

 

“Kha Cảnh Dương!”

 

Cô gọi to một tiếng.

 

Không đợi bao lâu .

 

Kha Cảnh Dương dậy, giữa sân, ngẩng đầu cô:

 

“Không gấp, cứ thong thả thôi.”

 

Vu Tiếu :

 

“Em rửa mặt cái xuống ngay, chờ em tí nhé!”

 

Nói xong, cô chạy phòng, lấy khăn rửa mặt, đó vội vàng bỏ kẹo hoa quả và bột mì thượng hạng ba lô, hấp tấp chạy xuống lầu.

 

“Anh đợi lâu ?

 

Em ngủ quên mất tiêu.”

 

Kha Cảnh Dương cô chạy xuống lầu, đợi cô đến mặt, tiện tay đỡ lấy cái túi lưng cô:

 

“Để cầm cho.”

 

Thấy cái túi trĩu xuống, sức nặng.

 

Vu Tiếu cũng phản đối, bên trong mười cân bột mì và kẹo, quả thực nhẹ.

 

Tuy cô cũng xách nhưng cầm hộ thì đương nhiên là .

 

“Anh đến lúc nào thế?”

 

Vu Tiếu hỏi.

 

“Vừa mới đến thôi.”

 

Thực tế, đợi hơn nửa tiếng .

 

“Người đàn ông của cháu đợi một tiếng đồng hồ đấy.”

 

Thẩm quản lý , “Cậu thật , cháu hôm nay mệt nên cho thẩm gọi, bảo cứ để cháu ngủ thêm lát nữa.”

 

Vu Tiếu ngượng ngùng :

 

“Làm phiền thẩm quá ạ.”

 

Hai bước khỏi nhà khách, Vu Tiếu :

 

“Đồng chí Kha đúng là một đồng chí , đáng biểu dương.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-153.html.]

So với những đàn ông đến muộn trong các buổi hẹn hò khiến phụ nữ chờ đợi, thì đàn ông đến sớm thế mới là tuyệt nhất.

 

Tất nhiên, cũng những cô gái luôn đến muộn, bắt đàn ông đợi lâu.

 

ai bảo cô là con gái chứ, cô đương nhiên thích đàn ông chờ .

 

Kha Cảnh Dương gương mặt rạng rỡ của cô, cũng cô đang cái gì, chỉ cần cô vui là .

 

“Cảm ơn lời biểu dương của em.”

 

Vu Tiếu xua tay:

 

, hôm nay gọi điện tới, lúc đó ở ký túc xá, đó đồng chí ở phòng điện thoại đến tìm em.

 

cũng là tìm em, hôm nay bưu kiện và thư của em đến nơi .”

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Lúc đó đang ở nhà Đoàn trưởng Dương, xin bác tư cách tùy quân và nhà ở.

 

Lúc về ký túc xá em , cũng định qua phòng điện thoại, em nên qua nữa, nghĩ bụng chiều gặp cũng .

 

, vợ Đoàn trưởng Dương bảo tối nay qua nhà bác ăn cơm.”

 

Vu Tiếu:

 

“Thế thì ngại quá, chúng còn mang theo quà cáp gì.”

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Không .”

 

Anh cũng mới đến đó ăn đầu.

 

Vu Tiếu:

 

“Vậy em tới sẽ bù quà .”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“Lần tư cách tùy quân và nhà ở chắc là xin .

 

mà, em ở tiệm cơm quốc doanh thì chắc tới thường xuyên.

 

Vả , tiệm cơm quốc doanh bên đó cách nhà xa, em thuê phòng, một con gái thuê phòng chú ý an .”

 

Vu Tiếu ngẫm , đúng là như thật.

 

lo gì khác, chỉ lo việc thuê nhà, dù là thuê một cái sân riêng, thuê nhà tập thể, hoặc ở ghép, cô đều yên tâm.

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Hay là, em chuyển công tác đến tiệm cơm quốc doanh huyện ?

 

Có thể ở luôn trong khu nhà tập thể quân đội.

 

Nếu đạp xe từ đây thì mất một tiếng rưỡi, nhưng cách ngày thể nhờ xe hậu cần lên huyện.”

 

Nghe thấy , Vu Tiếu khỏi động lòng.

 

Cô tuy tính tình độc lập, nhưng tận xương tủy vẫn là một phụ nữ nhỏ bé, bên cạnh để dựa dẫm đương nhiên là .

 

“Vậy tiệm cơm quốc doanh huyện ai đổi công tác ?”

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Vậy là em đ-ánh giá thấp , bên huyện, bên thành phố, hướng về thành phố vẫn nhiều lắm.

 

Ngày mai chúng qua tiệm cơm quốc doanh huyện hỏi thử xem .”

 

Vu Tiếu :

 

“Dạ, ạ.”

 

Trong lúc trò chuyện, hai đến trại trẻ mồ côi.

 

Trại trẻ ở phía rìa khu nhà tập thể gia thuộc.

 

Trại trẻ cổng lớn, bình thường cổng luôn đóng kín.

 

Trại trẻ mồ côi ở đây cũng kiêm luôn nhà trẻ, đều là các bạn nhỏ.

 

Toàn bộ trại trẻ mồ côi ba phụ trách, vợ Đoàn trưởng Dương là viện trưởng, còn hai nữ đồng chí nữa cùng chăm sóc.

 

Kha Cảnh Dương gõ cửa trại trẻ, mấy bạn nhỏ đang chơi ngoài sân thấy, liền chạy nhà gọi , nhanh đó, một nữ đồng chí trẻ tuổi .

 

“Xin hỏi hai tìm ai ạ?”

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Chào đồng chí, chúng tìm Viện trưởng Dương.”

 

Kha Cảnh Dương đây chi viện cho trại trẻ mồ côi đều trực tiếp tìm đại thẩm Dương, chứ đến tận trại trẻ, nên nữ đồng chí việc ở đây nhận .

 

Nữ đồng chí vội :

 

“Mời , mời trong ạ.”

 

Nữ đồng chí dẫn Kha Cảnh Dương và Vu Tiếu trong trại trẻ, các bạn nhỏ đang chơi đùa tò mò chằm chằm họ.

 

Vu Tiếu nhận thấy, ở đây những bạn nhỏ mặc đồ khá , những bạn mặc đồ kém.

 

Cái “" mà cô miếng vá, hoặc miếng vá khá ít.

 

Còn “kém" thì quần áo chỗ nào cũng là miếng vá.

 

 

Loading...