TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 152
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn trưởng Dương kìm lời khen ngợi:
“Quả nhiên là con gái của liệt sĩ, giác ngộ đúng là khác biệt.”
Mắt đại thẩm Dương đỏ lên, cũng câu cho cảm động:
“Cũng ai cũng giác ngộ như .
mà Tiểu Kha , việc chi viện , năng lực thì giúp một phần, nhưng quan trọng nhất vẫn là gia đình.
Trước đây cháu kết hôn, trong tay tiền dư để chi viện, thẩm cũng từ chối.
giờ cháu kết hôn , cháu còn cha phụng dưỡng, vợ nuôi, còn con cái chăm bẵm, cho nên việc chi viện cháu nên cân nhắc .
Tuy vợ cháu là , nhưng cháu cũng nghĩ cho cô , dù mỗi tháng bỏ một phần ba tiền lương cũng là ít.”
Kha Cảnh Dương đại thẩm Dương ý , chỉ là tình hình của và Vu Tiếu giống với những cặp vợ chồng khác.
Tuy nhiên, cũng thể , chỉ đành đáp:
“Thẩm cứ yên tâm, cháu và Tiếu Tiếu bàn bạc kỹ , khi con, mỗi tháng cháu vẫn sẽ chi viện mười lăm đồng, đợi khi con mới tính tiếp việc .”
Đại thẩm Dương liền :
“Nếu hai đứa dự tính như thì .”
Sau khi bàn bạc với Đoàn trưởng Dương về việc xin tư cách tùy quân và nhà ở, Kha Cảnh Dương liền trở về ký túc xá....
Vu Tiếu trải xong giường chiếu, quan sát kỹ một lượt, giường chiếu khá sạch sẽ, chăn màn cũng gọn gàng.
Đi ngoài thì nên quá cầu kỳ.
Cô đẩy chăn phía trong cùng, định đ-ánh một giấc trưa.
Vừa định ngủ thì thấy tiếng của thẩm quản lý ở cửa:
“Vu Tiếu, nhà của Kha Cảnh Dương, Vu Tiếu nhà ...”
Vu Tiếu vội vàng mở cửa:
“Thẩm ạ?”
Quản lý :
“Có điện thoại cho nhà cháu đấy, từ quê gọi lên.”
Vu Tiếu chút thắc mắc, nhưng vẫn đáp:
“Vâng ạ, cháu xuống ngay đây.”
Cô phòng lấy chìa khóa xuống lầu.
Dưới lầu một chiến sĩ đang đợi, “Cô là Vu Tiếu, vợ của Doanh trưởng Kha ạ?”
Vu Tiếu gật đầu:
“Vâng, đồng chí là?”
Chiến sĩ nhe răng , lộ nụ thật tươi:
“ là Tiểu Thạch ở phòng điện thoại.
Mẹ của Doanh trưởng Kha gọi điện tới, chúng đến ký túc xá tìm thấy , chiến sĩ cùng phòng bảo hai đến nhà khách , nên tìm qua đây.”
Vu Tiếu :
“Thật sự cảm ơn đồng chí, nhưng Cảnh Dương về .”
Chiến sĩ:
“Không , bác gái đó là tìm cô đấy, bác bảo tìm đồng chí Vu Tiếu, vợ Doanh trưởng Kha điện thoại.”
Mẹ chồng tìm ?
Đến phòng điện thoại, Vu Tiếu dựa theo s-ố đ-iện th-oại chiến sĩ ghi gọi ngược trở , bên reo một tiếng nhấc máy:
“Alo, đây là bưu điện công xã Đại Phong.”
Vu Tiếu:
“Xin chào, là Vu Tiếu, cho hỏi đồng chí Phạm Bảo Lan còn ở đó ạ?”
“Xin chờ một chút...
đồng chí Phạm Bảo Lan điện thoại...”
“Đến đây đến đây...”
Vu Tiếu cách ống vẫn thể thấy tiếng bên , đặc biệt là giọng của Kha, vô cùng gấp gáp, và vẫn nhiệt tình như khi.
“Alo alo, Tiếu Tiếu con?”
Vu Tiếu :
“Mẹ, là con đây ạ.
Cảnh Dương ở đây, con gọi cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-152.html.]
“Mẹ tìm con đấy, tìm nó.”
Mẹ Kha , “Hôm nay khi các con , ở nhà một bức thư và một cái bưu kiện gửi tới, đều là gửi cho con đấy.
Thư là từ quê con gửi tới, còn bưu kiện là từ kinh thành gửi đến, một cái bưu kiện lớn.”
Vu Tiếu xong là ngay, thư chắc chắn là do ông bà nội Vu gửi, dù đó cô cũng thư cho ông bà, báo tin sắp kết hôn.
Dù thế nào, danh nghĩa cô vẫn là cháu gái của họ, vả họ đều là những phúc hậu, Vu Tiếu cũng đoạn tuyệt đoạn tình cảm .
Còn bưu kiện thì chắc chắn là của Chu Mật Hồng, cần đoán cũng , cô kết hôn, Chu Mật Hồng chắc chắn sẽ gửi nhiều thứ.
Vu Tiếu suy nghĩ một chút :
“Mẹ ơi, thư thì đợi con về mới mở, còn bưu kiện thì cứ mở ạ.
Mẹ xem thứ gì, nếu là đồ ăn để lâu thì cứ tự quyết định sắp xếp.
Nếu là đồ khác thì đợi con về xem .
Tầm ngày là con về , ngày là hết hạn nghỉ phép của Cảnh Dương, xe hậu cần lên huyện.”
Mẹ Kha:
“Ơi, .
Sao con ở thêm vài ngày?
Cảnh Dương hết phép thì con vẫn thể ở mà.
Nhà khách bên đó ở cũng tiện.”
Bà từng vài nên kinh nghiệm.
Vu Tiếu :
“Thức ăn ở căng tin ở đây ngon bằng cơm nấu ạ.”
Mẹ Kha câu thì khép miệng :
“Cái con bé ...”
Vu Tiếu:
“Mẹ ơi, ngày con về, nhà cần mua thứ gì ạ?”
Mẹ Kha ngẫm nghĩ một lát, dầu trong nhà sắp hết , mới đám cưới xong, nhưng thôi cứ tự hợp tác xã mua thịt lợn về rán lấy mỡ , nên bà :
“Không cần mang gì , ngày buổi trưa bảo thằng cả đạp xe đón con.”
Vu Tiếu :
“Vậy bảo cả mang theo can dầu nhé, chỗ con một cân phiếu dầu, chúng hợp tác xã đong dầu.
Nhà đong tám lạng, cho nhà cả hai lạng, thấy thế nào ạ?
Anh cả giúp chúng con đóng bộ đồ gỗ 'ba mươi sáu chân', còn đón con, vả Cảnh Dương nhà, ngày thường cũng cảm ơn chị chăm sóc bố .”
Mẹ Kha tính toán một chút, dầu năm đồng một cân, tám lạng là bốn đồng, nhưng dùng hơn nửa năm .
Phiếu dầu hiếm, thì tất nhiên là mua.
cho nhà thằng cả hai lạng ...
“Dùng phiếu dầu của con cho nó hai lạng, tiền mua dầu thì bảo thằng cả tự bỏ .”
Hai lạng dầu cũng mất một đồng đấy, cho phiếu dầu là lắm .
Vu Tiếu tất nhiên là đồng ý:
“Vậy con lời ạ.
Mẹ ơi, ăn cơm trưa ?”
“Ăn ăn , ăn xong mới gọi điện cho con đây.”
Mẹ Kha , “Mẹ canh giờ đấy, các con đến bộ đội thì lúc nào ăn cơm, nên đợi các con ăn xong mới gọi, lỡ bữa cơm của các con.”
Vu Tiếu khen ngợi:
“Mẹ thật thông minh ạ.
Vậy sớm về ạ, từ trưa đợi đến giờ chắc cũng mệt .
Mà ơi, nếu rảnh thì thể tập cái xe đạp nữ của con, lên trấn thể đạp xe cho tiện.”
Mẹ Kha thì lòng cũng rạo rực, nhưng vẫn :
“Thôi thôi, lỡ va quệt hỏng thì , xe của con còn mới tinh mà.”
Va quệt một cái là bà xót lắm.
Vu Tiếu hiểu tư tưởng của thời đại nên cũng khuyên thêm:
“Vậy tùy định liệu ạ.”