TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:39:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Ái Dao:
“Để tớ nghĩ xem, dường như cũng , thấy ở núi Ao T.ử ai là đáng tin cậy?”
“Ai đáng tin cậy ư?”
Đàn ông khác cô rõ, nhưng từ trong tiểu thuyết thể thấy Tống Mãn Đường khá .
Tống Mãn Đường vốn là đối tượng của Vu Tiếu, giờ Vu Tiếu kết hôn , là Tống Mãn Đường còn ghép đôi nữa:
“Về , giờ việc .”
“Ừ.”
Hành lý của Vu Tiếu từ núi Ao T.ử chuyển đến Phạm Gia Câu, thì ít nhưng gom góp lặt vặt cũng hề ít.
Căn phòng của Kha Cảnh Dương ở nhà cũ diện tích hạn, để hết từng thứ, nên họ chuyển thẳng sang nhà mới.
Ban đầu cái tủ chén mua từ nhà họ Tống là cô định dùng để đựng đồ ăn vặt và quần áo mặc theo mùa, nhưng giờ thể tủ quần áo nên cái cần nữa, để thẳng phòng bếp mở của nhà mới tủ bếp luôn.
Thực khi còn ở núi Ao Tử, cô mua tủ quần áo, mà là mua quá nhiều thứ sẽ gây chú ý quá mức.
Mang từ núi Ao T.ử về còn giá chậu rửa mặt, chậu gỗ các thứ, đều để thẳng phòng tắm của nhà mới.
“Cảnh Dương, em còn nhờ cả một cái tủ đầu giường, với thêm hai cái tủ quần áo nữa.”
“Được.”
Kha Cảnh Dương thấy quần áo của cô ít, cũng hiểu vì cô thêm tủ.
Bộ đồ gỗ “ba mươi sáu chân” chỉ kèm một cái tủ quần áo, riêng đồ của một cô thôi đủ chỗ để .
“Tối nay bữa cơm sẽ với cả.
, mấy ngày nay chúng ngủ chung một phòng, buổi tối sẽ trải chiếu đất, em chịu khó một chút, đợi dọn sang nhà mới thì sẽ thuận tiện hơn, nhưng cơ bản đều ở bộ đội, ngày ở nhà cũng ít.”
Vu Tiếu đáp:
“Không chịu thiệt gì ạ, chuyện vốn là đôi bên hợp tác, thể là chịu thiệt chứ?”
Thấy cô thấu hiểu như , Kha Cảnh Dương cũng yên tâm phần nào.
Hai dọn dẹp xong xuôi phòng ốc mà vẫn thấy Kha về.
Lúc Kha đang ở nhà ngoại, buôn chuyện với bà ngoại .
Nói cũng , Kha cũng dạo một vòng mặt , nhưng chẳng hiểu hôm nay tìm thấy ai.
“Mẹ xem , đây là Tiếu Tiếu may cho con đấy, cái áo khoác giống quân phục của Cảnh Dương nhỉ, ?
Cái con dâu của con thật là hiếu thảo, đến cả nội y cũng chuẩn cho con một bộ, bảo xem, con cũng từng tuổi , gì cần mặc đồ thế chứ?”
Bà ngoại Kha già , bảy mươi mấy gần tám mươi tuổi, trí nhớ còn lắm, nhưng thấy con gái năng vui vẻ thì bà cũng vui lây.
“Đẹp, con mặc gì cũng hết.”
Mẹ Kha tiếp tục:
“Cho nên mới , tìm con dâu là quan trọng nhất.
Mẹ xem mấy đứa con dâu của , đứa nào nghĩ đến việc may cho vài bộ quần áo ?
Còn cả đứa con dâu mà chị dâu cả tìm về nữa, liệu may cho bà ?”
Bà ngoại Kha hơ hớ:
“Phải , con dâu con tìm là nhất .”
Mẹ Kha khoe khoang một hồi mặt bà ngoại xong mới thấy thỏa mãn:
“Mẹ ơi, con về đây, còn về nấu cơm tối nữa.”
Bà ngoại Kha lắc đầu:
“Đi .”
Cái tính nết vẫn y hệt hồi còn là con gái, cứ vội vội vàng vàng như thế.
Mẹ Kha vui vẻ về, còn nghêu ngao hát vài câu hí khúc Việt kịch, chẳng bà từ .
Nhà họ Kha.
Vu Tiếu vẽ sơ đồ kiểu dáng tủ quần áo và tủ đầu giường.
Tủ quần áo là loại tủ lớn thường thấy, chỉ một dãy thanh ngang để treo quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-143.html.]
Tủ đầu giường cao 75cm gồm bốn tầng ngăn kéo, hai cái tủ đầu giường, một cái để nội y, tất các thứ, một cái để những đồ dùng khác.
“Kỳ nghỉ của còn ba ngày, em cùng về bộ đội xem thử ?”
Kha Cảnh Dương đột nhiên hỏi.
“Ba ngày ở nhà, chúng cứ ngủ chung một phòng mãi cũng cách, là về bộ đội , ở đó phòng dành cho quân nhân tạm trú, lúc đó em ở một cũng đỡ ngại hơn.”
Vu Tiếu nghĩ thầm, đây quả là ý kiến :
“Được chứ, mai luôn?
Tiện thể xem nhà trẻ mồ côi mà nữa.”
Kha Cảnh Dương bảo:
“Được.
Hoặc lúc đó sẽ xin một căn nhà cho theo, lúc nào em rảnh thì thể qua, ở nhà vẫn tiện hơn là ở nhà khách.”
“Thế thì tuyệt quá.”
Vu Tiếu vô cùng tán thành, nhà mới vẫn bay hết mùi, ở nhà cũ hai chung một phòng quả thực tiện chút nào.
Hơn nữa, cả hai kiếp cộng cô đều từng đến đơn vị bộ đội bao giờ, thật sự xem cho :
“Vậy nếu mai thì phía vấn đề gì ?”
Kha Cảnh Dương nhướn mày:
“Anh thấy bà còn mong em theo đơn vị với hơn chứ.”
Vu Tiếu phì :
“Hình như đúng là .”
“Tiếu Tiếu...
Lão Ấu... hai đứa nhà ?”
Mẹ Kha mặc bộ quần áo mới cả buổi chiều, trong lòng đang vui lắm.
Trước đây khi con trai bà kết hôn, ai cũng bảo bà trèo cao, bảo nhà bà là nông thôn mà với tới thành phố, còn bảo nếu con trai bà thật sự cưới vợ thành phố thì con dâu thành phố chắc chắn sẽ coi thường bà.
giờ xem , con dâu bà mới về nhà may cho bà hai bộ quần áo , mà ghen tị đến ch-ết chứ.
Bà mà, chính là tức ch-ết mấy kẻ nhạo lưng .
Kha Cảnh Dương :
“Con đang bàn với Tiếu Tiếu đây, ngày mai con định đưa cô về đơn vị để quen với , thấy thế nào?”
“Tốt chứ, thế thì quá .”
Mẹ Kha đương nhiên là đồng ý hai tay hai chân, “Vậy tối nay chút đồ ăn cho hai đứa mang , ái chà, thịt trong nhà đủ , chỉ tương đậu bản thôi, Tiếu Tiếu thích món đậu đũa chua ngọt, để cho con thật nhiều, còn cả củ cải khô nữa, đều mang hết cho .”
Kha Cảnh Dương:
“...
Không cần nhiều thế , chúng con qua đó chỗ ở chính thức, nấu cơm .”
Mẹ Kha bảo:
“Tương đậu bản là đồ chín, đậu đũa chua ngọt cũng là đồ nấu chín , củ cải khô xào xong hai đứa mới mang .
Mẹ bảo , theo đơn vị thì xin nhà ở, đón Tiếu Tiếu qua đó luôn.”
Mẹ Kha vốn giục giã chuyện con cái, dù trong lòng cũng sốt ruột nhưng hai đứa mới cưới, bà cũng hiểu là thể vội vàng.
Hơn nữa, Kha cả cháu nội cháu ngoại , quả thực cũng gấp.
Kha Cảnh Dương đáp:
“Nghe lời ạ.”
Vu Tiếu thầm nghĩ:
“Quả nhiên, hiểu nhất vẫn là con trai.”
Vì buổi trưa mới tổ chức tiệc hỷ nên bữa tối vẫn thịnh soạn, tất nhiên là cơm thừa canh cặn buổi trưa, buổi trưa nhiều ăn như thì còn đồ ăn ngon ?
Là Kha cố ý bớt từ sáng sớm.
Sức ăn của Vu Tiếu lớn, cũng ý thức kiểm soát khẩu phần, nên chỉ ăn nửa bát cơm, đó ăn vài miếng sườn và nửa bát nhỏ rau xanh.