TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:39:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế thì quá .

 

Mẹ, mau đây, con may áo cho với cha và ông nội , còn xem , thích .”

 

Mẹ Kha đặt thùng gỗ xuống sân, phấn khởi theo trong nhà.

 

Trong phòng đồ đạc chất nhiều, cứ để thế thì chẳng còn chỗ mà , Kha :

 

“Mấy thứ dọn dẹp một chút, nếu hai đứa chẳng chỗ mà ngủ .”

 

Vu Tiếu đáp:

 

“Lát nữa con còn về núi Ao T.ử một chuyến, chuyển ít hành lý của con qua đây, lúc đó sẽ dọn dẹp luôn thể.

 

, con may vá, máy may cứ để ở phòng của cha , lúc nào cần thì dùng.”

 

Mẹ Kha suy nghĩ một lát bảo:

 

“Thế cũng , con may gì vá víu gì thì cứ bảo .”

 

“Vâng ạ.”

 

Vu Tiếu mở rương gỗ , “Mẹ, bộ nội y màu trắng là của , màu xám hai bộ là của cha và ông nội.

 

Còn chỗ quần áo khoác , áo màu xanh quân đội, quần màu đen, với cha và ông nội mỗi một bộ.”

 

Nói là áo kiểu quân đội, thực chất cũng hẳn, chỉ là mô phỏng theo kiểu dáng quân phục thành bản giản lược.

 

Thời đại đang thịnh hành đồ quân trang, nhưng theo cách của Vu Tiếu, dùng từ “vest trung tính” để hình dung bộ khoác thì hợp lý hơn.

 

Bởi vì phong cách quân đội đang lên ngôi nên nhiều đồ nữ đều thiên về xu hướng trung tính.

 

Mẹ Kha xong liền thốt lên:

 

“Mẹ gì mà cần mặc quần áo thế ?”

 

nhưng tay bà sờ mặt vải, lưu luyến nỡ rời, vẻ mặt hớn hở lộ rõ mồn một:

 

“Mẹ sống quá nửa đời , vẫn bộ quần áo nào hồn cả, đến cuối đời mà còn hưởng phúc của con dâu út thế đây.”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“...”

 

Anh là đàn ông, tâm lý cho lắm, cứ nghĩ đưa tiền cho cha là họ sẽ sống .

 

Nói cũng , hình như thật sự bao giờ tự mua cho một bộ đồ .

 

Nghĩ đến đây, Kha Cảnh Dương chút hối hận, đối với cha đủ tinh tế, mà tinh tế cũng nghĩa là đủ quan tâm.

 

Vu Tiếu bảo:

 

“Mẹ , phúc phần của còn ở phía cơ, mỗi năm con đều may quần áo mới cho .”

 

Mẹ Kha tít mắt:

 

“Thế chẳng thành bà già điệu đà ?”

 

Vu Tiếu đáp:

 

“Thế thì cũng là một bà già điệu đà xinh , khác còn chẳng cái phúc đó ạ.”

 

“Cái con bé ...

 

Đợi cha với ông nội các con về, để họ quần áo mới cho các con xem, còn thì... đây.”

 

Chẳng mấy chốc, Kha xong quần áo bước .

 

Đây là đầu tiên bà mặc kiểu đồ thế nên còn chút quen:

 

“Thế nào?”

 

căng thẳng hỏi.

 

Vu Tiếu khen:

 

“Đẹp lắm ạ, trông tinh .”

 

Kha Cảnh Dương thấy cũng phụ họa theo:

 

“Mẹ con mặc gì cũng .

 

Tiếu Tiếu đúng đấy, mỗi năm con đều mua cho một bộ quần áo mới.”

 

Anh mua nổi, còn về phiếu vải thì cứ đổi với các chiến hữu là .

 

Mẹ Kha rạng rỡ:

 

“Mẹ nhớ , mấy hôm bà bạn định may bộ đồ mới, để bảo bà theo kiểu , với bà một tiếng.”

 

Dứt lời, bà vội vội vàng vàng chạy biến ngoài.

 

Ngay cả cái thùng gỗ và bát đũa để trong sân cũng chẳng buồn ngó ngàng tới.

 

Kha Cảnh Dương và Vu Tiếu trân trối, cuối cùng Kha Cảnh Dương hỏi:

 

“Em ?”

 

Vu Tiếu lắc đầu .

 

Kha Cảnh Dương bảo:

 

“Đi khoe khoang với mấy bà thím trong thôn đấy.”

 

Vu Tiếu khép miệng:

 

“Mẹ của đáng yêu thật đấy.”

 

Kha Cảnh Dương bất đắc dĩ nhắc nhở:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-142.html.]

“Sau cũng là của em, đồng chí Vu Tiếu.”

 

Vu Tiếu gật đầu:

 

“Xin xin , em sẽ ghi nhớ kỹ.”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“Vậy giờ chúng lên núi Ao T.ử lấy đồ của em nhé?”

 

Vu Tiếu:

 

“Được.”

 

Hành lý của Vu Tiếu ở núi Ao T.ử ít, nên họ mượn xe bò của đội Phạm Gia Câu để .

 

Khi họ đến nơi, đều cả, ngay cả ký túc xá thanh niên tri thức nữ cũng ai.

 

Tiệc hỷ buổi trưa bà Tống và những khác dọn dẹp sạch sẽ, tất nhiên đó Vu Tiếu cũng đưa hồng bao cảm ơn họ vất vả.

 

Đồ đạc của Vu Tiếu thu dọn xong, chỉ gồm một cái tủ chén và hai bao tải đựng quần áo cùng linh tinh các thứ.

 

“Cái tủ vác nổi ?”

 

Vu Tiếu hỏi.

 

Kha Cảnh Dương tiến lên ôm thử một cái:

 

“Không vấn đề gì.”

 

Nói đoạn, nhấc bổng cái tủ lên.

 

“Lúc chúng huấn luyện, đồ mang lưng còn nặng hơn cái nhiều.”

 

Vu Tiếu khen:

 

“Lợi hại quá nha sĩ quan Kha.”

 

Kha Cảnh Dương đáp:

 

“Quá khen.”

 

Chuyển đồ xong, Vu Tiếu bảo:

 

“Anh đợi em một chút, em tìm đại đội trưởng.”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“Anh cùng em.”

 

Vu Tiếu:

 

“Cũng .”

 

Lúc hai tới ruộng, dân núi Ao T.ử đều tò mò chằm chằm.

 

Đại đội trưởng thấy Vu Tiếu tới, bên cạnh còn Kha Cảnh Dương, liền bước lên bờ hỏi:

 

“Thanh niên tri thức Vu tới ?

 

Có việc gì ?”

 

Vu Tiếu khách sáo :

 

“Đại đội trưởng, nửa năm qua cảm ơn sự chiếu cố của bác, cũng phiền bác nhiều .”

 

Đại đội trưởng xua tay:

 

“Không gì, cháu việc chăm chỉ, thanh niên tri thức như cháu thêm mấy nữa bác cũng sẵn lòng đón nhận.”

 

Đây là lời thật lòng, Vu Tiếu việc siêng năng, chỉ là từ khi cô tới nửa năm, chuyện xảy ở núi Ao T.ử còn nhiều hơn mấy năm cộng .

 

Vu Tiếu đáp:

 

“Bác quá khen .

 

Đại đội trưởng, con mang hết đồ , nhưng trong phòng đó còn đồ của Chu Mật Hồng, cũng bao giờ cô mới về, ý con là cứ để đồ của cô ở đó, nhưng căn phòng đó tạm thời đừng để ai ở, bác thấy ?

 

Nếu ngộ nhỡ dọn , lúc cô về đồ đạc thất lạc thì .”

 

Đại đội trưởng bảo:

 

“Được thôi.”

 

Vu Tiếu giao chìa khóa cho bác :

 

“Vậy chúng con đây, chào đại đội trưởng ạ.”

 

Đại đội trưởng:

 

“Đi , .”

 

Lâm Ái Dao và những khác cũng thấy Vu Tiếu, cô khẽ thở dài:

 

“Thật giống như cô , tìm một để gả cũng thật.”

 

Nghĩ xuống nông thôn gần ba năm , chẳng đến bao giờ mới về thành phố, nếu cứ mãi về , chẳng lẽ cô cứ thế một chờ đợi ?

 

“Mình cũng 19 tuổi .”

 

Kim Linh thấy lời cô , suy nghĩ một chút bảo:

 

“Vậy thể tìm một đàn ông đáng tin cậy ở đây.”

 

Cách kỳ thi đại học vẫn còn vài năm nữa, để Lâm Ái Dao độc đến tận lúc khôi phục thi đại học thì rõ ràng thực tế, dù Lâm Ái Dao cũng là thời đại , bảo cô đợi đến năm hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mà vẫn độc ư?

 

chắc chắn đợi nổi.

 

Đã như , chi bằng tìm gả sớm , lẽ sinh con sớm, đợi đến khi đứa bé thì lúc tham gia thi đại học cô cũng vướng bận quá nhiều.

 

 

Loading...