TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:39:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Tiếu :
“Được ạ."
Đối với Kha Cảnh Dương, Vu Tiếu là cộng tác trong hôn nhân của , giống như một đồng đội .
Đối với Vu Tiếu, Kha Cảnh Dương giống như một bạn khác giới ở thế giới hiện thực, nên hai chung sống với vô cùng tự nhiên, thoải mái.
Kha Cảnh Dương:
“ , hôm nay em khu thành thị ?
Có việc gì ?"
Tác giả lời :
“ sót sai sót, ngày mai mới kết hôn !”
Sơ đồ nhà:
...
Nhà cũ………………
Nhà mới
Chính phòng - Gian chính……
Phòng tắm - Cầu thang - Bếp
Phòng ngủ…………
Phòng ngủ chính……
Khách……
Nhà ăn
Phòng ngủ…………
Phòng ngủ phụ……
Sảnh……
Phòng sách
丨……………
Sân……………………丨
丨……………
Vườn……………………丨
Nói tới đây, Vu Tiếu liền kể chuyện tiệm cơm quốc doanh một lượt:
“Chuyện cũng nhờ chị Thôi ở bên phía nhà khách bệnh viện đấy, hồi lúc viện, em ở đó mấy ngày, đó vì chuyện của Khương Đại Phát, em ở đó thêm mấy ngày, nên quen với chị Thôi.
Lại vì chuyện của Khương Đại Phát, em cảm thấy tiếp tục ở núi Ao T.ử thích hợp, nên mới hỏi chị Thôi công việc nào giới thiệu , dù là tuyển dụng mua công việc em đều chấp nhận , em còn hứa với chị Thôi nếu giới thiệu việc , em cũng sẽ quên ơn chị .
Cho nên hôm qua chị Thôi tới núi Ao T.ử tìm em, công việc ở tiệm cơm quốc doanh giới thiệu, nhưng là dùng tiền mua, mua suất của khác."
Ngoại trừ chuyện đổi phiếu với chị Thôi , những chuyện khác đều thật.
Kha Cảnh Dương ngờ còn chuyện như :
“Gan em cũng lớn thật đấy, thể nhờ giới thiệu công việc như , nhưng vận khí cũng ."
Vu Tiếu :
“Chắc là vì em là nhân liệt sĩ, nên chị Thôi và chủ nhiệm tiệm cơm quốc doanh mới cho em cơ hội phỏng vấn , phỏng vấn đỗ mới đưa suất cho em.
Tuy nhiên, đây vốn là suất của khác, giờ suất đưa cho em, nên đưa tiền công việc cho ."
Kha Cảnh Dương :
“Nên như , tiền em đủ tiêu ?
Tiền mua suất đủ ?
Anh còn dư một ít đây."
Hai năm nay, một phần ba lương cộng với tiền thưởng nhiệm vụ của hai ngàn đồng tiền tiết kiệm, xây nhà mất năm trăm, hôm nay ở đại lầu bách hóa tiêu hết 840, vẫn còn dư sáu trăm.
Vu Tiếu :
“Em mà."
Tuy nhiên dựa nguyên tắc thành thật khi hợp tác, nàng kể tỉ mỉ một lượt chuyện của nhà họ Vu và nhà họ Trương:
“Vốn dĩ những năm qua, vì em, em vẫn luôn nhẫn nhịn, cho đến khi bà bắt em xuống nông thôn cho con gái của cha dượng, em thể nhẫn nhịn thêm nữa...
Cho nên, sự giúp đỡ của ông bà nội em, mấy chú bác cùng các họ, em lấy một khoản tiền trợ cấp từ chỗ em và cha dượng, em xuống nông thôn."
Không con cụ thể, nhưng qua cũng khoản trợ cấp hề nhỏ.
Tính cách của nàng khác biệt lớn, chỉ cần về quê cũ của nguyên chủ điều tra là ngay, cho nên nàng dùng cụm từ “ thể nhẫn nhịn thêm" để giải thích sự đổi tính cách của , cũng là hợp lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-136.html.]
Kha Cảnh Dương bao giờ ý đồ với tiền của nàng, đó là tiền trợ cấp và tiền tuất của cha nàng, tự nhiên là do chính nàng xử lý.
“Em... cũng dễ dàng gì."
Ngoài câu , cũng nên an ủi thế nào, “Cũng may ông bà nội em đối xử , khi kết hôn, chúng cần thăm họ ?"
Vu Tiếu :
“Không cần ạ, đến lúc đó em sẽ thư cho họ.
, còn một việc nữa, em báo cho một tiếng."
Kha Cảnh Dương , cảm giác lành nhỉ?
Là lính trinh sát, dự cảm của xưa nay vẫn linh.
“Em ."
Vu Tiếu :
“Vài ngày nữa, em định gửi một bức thư tố cáo nặc danh về sự thật của việc xuống nông thôn tới nhà máy của cha dượng em, liệu liên lụy tới ?"
“Không ."
Đối với mà , chuyện vốn dĩ chẳng đáng là gì, “Em cứ yên tâm mà , nếu khó khăn phiền phức gì, cứ trực tiếp bảo ."
Tuy nhiên, cô gái nhỏ cũng khá là quyết liệt, còn nghĩ tới việc thư tố cáo.
Nghĩ trải nghiệm quen của họ, trong cảnh như mà cô gái nhỏ hề sợ hãi, hề lóc, chẳng là quyết liệt ?
Con cái quân nhân, quả nhiên khí phách của quân nhân.
Nghe , Vu Tiếu khẽ :
“Cảm ơn nhé."
Giọng mang theo một chút thanh linh, êm tai, dường như đang lên tâm trạng của chủ nhân.
Kha Cảnh Dương mỉm .
“ , về chuyện công việc của em, hết đừng với thím nhé, tiệm cơm quốc doanh còn đợi đến tháng Năm, còn chờ một tháng nữa, ngộ nhỡ ở giữa xảy vấn đề gì, đỡ để thím mừng hụt."
Vu Tiếu .
Kha Cảnh Dương nhịn trêu chọc:
“Không đỡ để bà mừng hụt , là đỡ để bà khoe khoang xong vả mặt đấy."
“..."
Đây tuyệt đối con trai ruột , chỉ kẻ thù mới hiểu rõ đối phương như thôi chứ?
Hai dọc đường trò chuyện, hai tiếng tới Phạm Gia Câu.
“Ái chà, là Cảnh Dương về kìa."
“Cảnh Dương còn đạp xe đạp nữa, phía chở một cô gái."
“Là đối tượng của nó ?"
“Không , gặp bao giờ."
Trong thôn nhiều trẻ con đang chơi đùa, mấy đứa nhỏ đột nhiên chạy về phía chiếc xe đạp:
“Chú nhỏ về ."
“Chú nhỏ, chú về , chú tới xem nhà mới ạ?"
“Chú nhỏ."
Những đứa trẻ chạy tới gọi Kha Cảnh Dương là chú nhỏ cả trai lẫn gái, đều là con của mấy trai Kha Cảnh Dương.
Kha Cảnh Dương dừng xe đạp, Vu Tiếu từ xe bước xuống.
Sau khi nàng xác định quan hệ với Kha Cảnh Dương, cũng mới tới đây một hồi mua vải Tết, lúc đó cũng gặp nhà họ Kha, nên tự nhiên là quen mấy đứa trẻ .
Kha Cảnh Dương chỉ năm đứa trẻ mặt :
“Từ trái sang , đây là Kha Giang Nhất năm nay bảy tuổi, con trai ba; đây là Kha Giang Hà năm nay tám tuổi, con trai hai; đây là Kha Vân Mai, năm nay năm tuổi, con gái cả; đây là..."
Từ con cái của các trai ruột Kha Cảnh Dương, đến con cái của em họ hàng, em bên ngoại... tổng cộng mười sáu đứa, tóm là Vu Tiếu nhớ hết .
“Sao mà nhiều thế ?"
Vu Tiếu lũ trẻ, nhớ nổi .
Kha Cảnh Dương :
“Em cần nhớ bọn chúng, cứ để bọn chúng nhớ em là ...
Đây là Vu Tiếu, đối tượng của chú."
Kha Giang Hà lanh lợi nhất :
“Chào thím nhỏ ạ."