TN 60: Người Đẹp Đến Từ Đông Bắc - Chương 480: Ly hôn không rời nhà?
Cập nhật lúc: 2026-01-05 03:28:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nghi Tri Tề Nguy Sơn xong thì thèm để ý đến y lắm.
Y một sư trưởng mà khe núi bắt trộm, ai tin chứ.
Tề Nguy Sơn thấy Lâm Nghi Tri , tiến lên hai bước : “Thật mà, chính là thứ bọn chúng trộm...
bình thường, trắng cũng là trộm.”
Lâm Nghi Tri hiểu sự cẩn trọng của Tề Nguy Sơn, cũng từng nghĩ đến việc ngóng công việc của y là gì, nhưng khi thấy chữ “trộm” , nàng vẫn lập tức hiểu rõ.
Mộ tặc thật vẫn luôn khá ngang ngược, cũng là mới thu liễm một chút.
“Anh tắm , đến cấp bậc như hiện nay , cũng đừng việc gì cũng tự xông lên phía .”
Lâm Nghi Tri đôi khi thật sự hiểu nổi mạch não của Tề Nguy Sơn.
Mà Tề Nguy Sơn lời vẻ như mang theo sự quan tâm của Lâm Nghi Tri, đáp: “Em yên tâm, vẫn trân trọng cái mạng của .”
Lần là tình huống đặc thù, bọn y từng nghĩ đám s.ú.n.g trong tay, nhưng ai ngờ đám ôn thần ngay cả l.ự.u đ.ạ.n cũng , mà còn ít, nếu sự việc đột ngột, lúc đó y cũng gọi gấp như .
“ , tối nay vợ chồng Phạm Ức Thu sẽ dẫn theo con cái qua ăn cơm.”
Tề Nguy Sơn thấy tên Phạm Ức Thu thì ngẩn một chút, đó : “Là vợ chồng gặp đường lúc hai về vùng Đông Bắc mấy năm .”
Lâm Nghi Tri gật đầu.
“Được, mau thu xếp một chút.”
Dáng vẻ đúng là cách nào tiếp khách .
Chưa đợi Tề Nguy Sơn thu xếp xong, Phạm Ức Thu cùng Hoắc Thừa Chí xách túi lớn túi nhỏ Lâm gia.
Hoắc Tư Thụy theo phía cũng xách ít đồ.
Lâm Nghi Tri căn thời gian khá chuẩn, ngoại trừ còn một nồi sườn hầm hoài sơn đang hầm, các món khác Hoàn Toàn xong.
Lâm Nghi Tri dẫn bọn trẻ đón, sẵn tiện bảo Lôi Đình và Hân Hân nhận lấy đồ trong tay Phạm Ức Thu.
“Bọn trẻ đều lớn bấy nhiêu , đây là Trưởng Nữ của em , cũng tầm tuổi Thụy Thụy nhà chị.”
“Cháu chào Phạm A Di, chào Phạm Thúc Thúc, cháu tên là Tề Sơ Hân, hai cứ gọi cháu là Hân Hân là ạ.”
Hân Hân một cái, sang Hoắc Tư Thụy đang mang vẻ mặt cực ngầu lưng Phạm Ức Thu : “Mẹ với em, em chắc là nhỏ hơn một hai tuổi.”
Hoắc Tư Thụy khi Hân Hân gọi là thì tai đỏ lên.
“Mọi đến khéo, cơm canh xong , rửa tay chúng ăn cơm.”
“Được.”
Phạm Ức Thu bàn thức ăn lớn mắt, thực sự thấy sự coi trọng của gia đình Lâm Nghi Tri đối với .
Không ai là coi trọng.
Người ở thời đại đa các gia đình đều thiếu chất dầu mỡ, cho nên cơm canh Lâm Nghi Tri đa phần là món thịt.
Món nguội tai heo trộn, gà cay chảy nước miếng, tim heo trộn tiêu cay; món nóng thì thịt kho tàu, cá lóc nấu chua, thịt bọc bột chiên giòn, tỏi mầm xào lạp xưởng, canh thịt bò viên củ cải, sườn hầm hoài sơn và cua xào cay.
Bạn dịch tiếp chương tiếp theo của bộ truyện ?
Món chay chỉ đơn giản trứng xào cà chua, rau xanh xào thanh đạm, ngó sen trộn nộm và đậu cô ve xào lòng.
“Thế cũng quá thịnh soạn !” Phạm Ức Thu kinh ngạc thốt lên.
Ngay cả , những năm điều kiện gia đình họ nhất, bữa cơm tất niên cũng chỉ đến thế là cùng.
“Đã bao nhiêu năm gặp, nên như mà.”
Thực mà , đây coi là gặp mặt chính thức thứ hai của họ.
Chỉ là những năm qua họ thư từ qua thường xuyên, nên dù gặp mặt chỉ đếm đầu ngón tay cũng ngăn tình bạn giữa những bạn qua thư .
Khi Tề Nguy Sơn quần áo xong thì Lâm Nghi Tri mời xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-nguoi-dep-den-tu-dong-bac/chuong-480-ly-hon-khong-roi-nha.html.]
Lâm Nghi Tri cùng Phạm Ức Thu, bên cạnh Phạm Ức Thu là chồng nàng, Lôi Đình thấy liền âm thầm để trống vị trí gần Lâm Nghi Tri, Tề Nguy Sơn tới vặn đó.
“Chào Sư trưởng Tề, lâu gặp.” Hoắc Vĩ Chí Tề Nguy Sơn mắt, trong lòng cảm khái vạn phần.
Chỉ trong hơn mười năm ngắn ngủi, y thế mà leo lên vị trí hiện tại, còn điều chuyển đến quân khu ở Thủ đô.
Quả nhiên, với thể so bì.
Y hao phí bao nhiêu năm trời, cũng chỉ mới phục chức như cũ mà thôi.
, phục chức như cũ vẫn hơn là còn gì cả.
Trong khi Tề Nguy Sơn và Hoắc Vĩ Chí hàn huyên, Lâm Nghi Tri và Phạm Ức Thu vui vẻ.
Trước đây khi thư bạn qua thư cảm thấy hai hợp , giờ gặp mặt thấy quả nhiên đúng là như .
Bữa cơm vô cùng náo nhiệt, lát hai gia đình bắt đầu xáo trộn hết cả.
Sở dĩ như là vì Hoắc Vĩ Chí quá xa Tề Nguy Sơn, đó đổi chỗ với Lôi Đình, hai ăn uống rượu trò chuyện.
Còn cặp song sinh thì vây quanh Hoắc Tư Thụy líu lo ngừng, Hoắc Tư Thụy lẽ thấy ồn ào nên túm lấy Hân Hân đang chăm chú ăn cơm để chuyện.
Nói thế nào nhỉ, một bữa cơm ăn đến mức khiến Nhị Lang Thần vốn đang bò ở ngưỡng cửa cũng vì ồn mà bỏ chỗ khác.
Khi bữa tối kết thúc, Lâm Nghi Tri Hoắc Vĩ Chí đang say rượu đỏ mặt gục Tề Nguy Sơn lóc kể khổ, định xem nên nấu ít canh giải rượu thì Phạm Ức Thu ở bên cạnh khẽ chọc chọc Lâm Nghi Tri.
“Hai , thực sự ly hôn ?”
Lâm Nghi Tri gật đầu.
“Ly hôn nhưng ly gia?”
“Dạ?”
“Hai bây giờ chẳng đang như ?”
Phạm Ức Thu thấp giọng : “Nàng cũng cơ quan của là ở đấy, hiện tại xu hướng bên là tích cực cởi mở, ngay cả với nước R cũng đang chuẩn thiết lập quan hệ ngoại giao, thực lòng, lẽ chẳng bao lâu nữa hai thể tái hôn .”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Phạm Ức Thu cho rằng Lâm Nghi Tri và Tề Nguy Sơn ly hôn là vì lý do bối cảnh và lập trường, từng nghĩ đến sẽ nguyên do nào khác.
Bởi lẽ ở thời đại hiếm khi vợ chồng nào ly hôn vì những chuyện lông gà vỏ tỏi vì lý do tính cách.
“Thực em thấy cuộc sống bây giờ , chuyện tương lai cứ để tương lai tính ạ.”
Phạm Ức Thu thấy Lâm Nghi Tri mặn mà lắm với chủ đề nên cũng tiếp tục nữa.
Gia đình Phạm Ức Thu rời khi muộn, lúc Lâm Nghi Tri tiễn họ cổng nhà, Tề Nguy Sơn và các con đang cạnh nàng.
Lâm Nghi Tri đột nhiên mỉm .
“Có chuyện gì ?” Tề Nguy Sơn tò mò Lâm Nghi Tri.
Lâm Nghi Tri lắc đầu, “Không gì, ngủ sớm thôi.”
Ngày cảng thành càng lúc càng gần, chuyện của Lâm Nghi Tri ở Thủ đô vẫn xong, nàng bận quá.
Tề Nguy Sơn cũng giống như đây, mỗi thành nhiệm vụ sẽ vài ngày tương đối rảnh rỗi.
Trong những ngày y ở nhà nghỉ ngơi, Lâm Nghi Tri luôn sớm về muộn, dù Tề Nguy Sơn phản ứng chậm chạp đến cũng thể nhận Lâm Nghi Tri đang ý né tránh .
Lâm Nghi Tri đúng là đang né tránh Tề Nguy Sơn, chỉ là né Tề Nguy Sơn nhưng né nhà của y.
Lâm Nghi Tri về Thủ đô bấy nhiêu ngày, trong lúc hề cố ý tìm Nghiêm Vân Hồng thì tình cờ gặp Nghiêm Vân Hồng phố như .
Chỉ điều Nghiêm Vân Hồng dường như đang gặp rắc rối gì đó.
Một bà lão tóc trắng xóa đang bệt đất ôm c.h.ặ.t lấy đùi Nghiêm Vân Hồng, kéo áo nàng đang lóc kể lể điều gì.
Mà bên cạnh bà lão đó một bé trông vô cùng gầy gò, nó cứ sững tại chỗ bà nội đất ăn vạ.
Và khi Lâm Nghi Tri thấy Nghiêm Vân Hồng gọi bà lão đó là “Mẹ” thì mới nhận già nua đến mức khiến nàng nhận nổi chính là ruột của Tề Nguy Sơn, Bạch Vân,.