TN 60: Người Đẹp Đến Từ Đông Bắc - Chương 332: Giấc mộng ban ngày

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:58:29
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Thừa Vân giọng trầm xuống: "Tùy duyên."

 

"Nhận thì nhận, nhận thì thôi."

 

Hắn thể vì Lâm Ngọc Thư khả năng gọi mà ngày nào cũng canh bên cạnh điện thoại, họ cũng việc của .

 

Lâm Thừa Vân Giang Miểu tiếp tục : "Sáng mai khi , em đưa hai đứa nhỏ về chỗ Ba Mẹ ."

 

Giang Miểu cũng hỏi tại , chỉ gật đầu : "Được."

 

Hai lúc dáng vẻ bàn bạc thương lượng, chẳng chỗ nào cho thấy mới cãi xong.

 

Sáng ngày hôm khi Lôi Đình chạy bộ buổi sáng về, Giang Miểu đang nấu cháo kê.

 

"Mợ, con mua bánh bao ạ."

 

"Được, một lát nữa chúng ăn cơm."

 

Sức ăn của Lôi Đình lớn, nếu thật sự để thả cửa ăn uống ở nhà Lâm Thừa Vân, ước chừng bao lâu nữa sẽ khiến nhà họ ăn đến nghèo túng mất.

Cho nên mấy ngày Lâm Nghi Tri và Lôi Đình ở nhà Lâm Thừa Vân, bữa sáng trong nhà đều do Lôi Đình thầu hết.

 

Tiền cũng tiêu của chính , khi Lâm Nghi Tri tập thể d.ụ.c buổi sáng sẽ mua bữa sáng về, đưa cho một hai mươi đồng tiền tiêu vặt.

 

Lôi Đình vốn dĩ nhận, dù tiền trong quỹ đen của vẫn còn khá nhiều.

 

cũng , cho tiền là tấm lòng của bà, nào cũng từ chối.

 

Sau khi ăn cơm xong, Giang Miểu đạp xe chở con về nhà ngoại, còn Lâm Thừa Vân thì dẫn Lâm Nghi Tri và Lôi Đình xem nhà tiếp.

 

Lần xem là căn nhà mà gia đình Lâm Thừa Vân mua, vì hôm qua Lâm Thừa Vân sớm mục tiêu, nên hôm nay xem nhanh.

 

Căn thứ nhất trong một khu đại tạp viện cách nhà Vương thúc một con ngõ.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Căn nhà cần xem hai gian phòng, nhưng phía bên trái một cái lán, đây cũng tính là một gian.

 

Trong khu đại tạp viện đồng nghiệp của Lâm Thừa Vân sinh sống, cách tới nhà máy in cũng xa lắm.

 

Nếu là ngày hôm qua, Lâm Thừa Vân chắc chắn cảm thấy hai gian phòng cộng thêm một cái lán là đủ cho gia đình bốn bọn họ dùng .

 

Đến lúc đó dọn , cái lán bên ngoài thể nhà bếp, hai gian phòng thì một gian cho vợ chồng họ ở, gian còn cho các con.

 

khi xem căn nhà Lâm Nghi Tri mua hôm qua, Lâm Thừa Vân hiện tại chỉ cảm thấy căn nhà đặc biệt chật chội bức bối, ở chung với nhiều như nên cũng chẳng chút riêng tư nào.

 

Lâm Thừa Vân trực tiếp gạch bỏ căn nhà khỏi phạm vi lựa chọn, xem thêm hai nơi nữa.

 

Trong đó một bộ là cổng riêng sân riêng, tính riêng tư .

 

Nhà chính và các gian nhà phụ bên trái bên đều đủ, nếu chỉ gia đình họ ở thì diện tích thực sự sung túc, ngay cả con cái kết hôn, trong nhà cũng vẫn ở thoải mái.

 

đồng thời, giá của mảnh sân cũng cao, tận chín nghìn đồng.

 

Phải rằng mảnh sân hai lớp của Lâm Nghi Tri cũng chỉ tốn một vạn ba mà thôi, mà một mảnh sân như thế đòi chín nghìn, Lâm Thừa Vân thực sự thấy đắt.

 

Thế nhưng mảnh sân Lâm Thừa Vân thực sự thích, rộng rãi, vuông vức, vị trí cũng coi như tệ.

 

Lâm Thừa Vân và bán mặc cả qua nửa ngày, giá mới chốt ở mức tám nghìn tám trăm đồng.

 

Chỉ là mức giá Lâm Thừa Vân vẫn còn do dự, quá đắt.

 

"Chị, chị xem là em trực tiếp mua nhà lầu , nhà lầu chắc chắn sẽ đắt như cái tứ hợp viện ."

 

"Nhà là các em ở, tự em quyết định ."

 

Lâm Thừa Vân phân vân: "Vậy nếu là chị, chị sẽ chọn cái nào?"

 

Lâm Nghi Tri mỉm : "Lựa chọn của chị rõ ràng ?"

 

Lâm Thừa Vân im lặng, rõ ràng, rõ ràng cho !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-nguoi-dep-den-tu-dong-bac/chuong-332-giac-mong-ban-ngay.html.]

Thời gian qua những căn nhà Lâm Nghi Tri chọn đều là tứ hợp viện, sở thích của nàng bày mắt .

 

" hiện tại tứ hợp viện ưa chuộng bằng nhà lầu, là em xem nhà lầu tiếp nhé?" Lâm Thừa Vân nhận sự ủng hộ của Lâm Nghi Tri.

 

Không chủ kiến, chỉ cảm thấy nếu nhận sự ủng hộ của Lâm Nghi Tri, sẽ thêm tự tin.

 

"Tùy em."

 

"Chị!" Lâm Thừa Vân chút bất lực, "Chị thể cho em một câu chắc chắn ?"

 

"Nhà là em ở chứ chị ở, đương nhiên là tùy em ."

 

"Em vốn cũng thích căn nãy, nhưng thực sự đắt." Lâm Thừa Vân cảm thấy tám nghìn tám trăm đồng mà tiêu , tim như rỉ m.á.u.

 

"Em đủ tiền ?"

 

Lâm Thừa Vân lắc đầu: "Đủ, nhưng tiêu xong là em chẳng còn vốn liếng gì nữa."

 

Tiền tích cóp bao nhiêu năm mới bấy nhiêu, tiêu như xót c.h.ế.t mất.

 

"Căn nhà mà giá hai nghìn đồng thì ."

 

Lâm Nghi Tri: "..."

 

Nếu thực sự là hai nghìn đồng, việc đầu tiên Lâm Nghi Tri chính là tìm cách ôm lấy năm mươi bộ.

 

"Giấc mộng ban ngày chị cũng thích."

 

Lâm Thừa Vân vẫn luyến tiếc rời , tiếp tục xem nhà, Lâm Nghi Tri bộ dạng phân vân của , hôm nay chốt còn chừng.

 

Cho nên lúc xem nhà tiếp theo, Lâm Nghi Tri cùng Lâm Thừa Vân nữa, nàng dẫn Lôi Đình mua một chiếc xe đạp.

 

Ở nhà vùng Đông Bắc hai chiếc xe đạp.

 

Một chiếc Lâm Nghi Tri thường xuyên , chiếc còn là Lôi Đình chở Hân Hân.

 

Lần hai đến thủ đô gửi xe theo, gửi qua chẳng thà mua một chiếc ở thủ đô cho xong, dù nàng cũng thiếu tiền.

 

Mua xe xong, Lôi Đình đạp xe chở Lâm Nghi Tri đến ngõ Tam Dương, bọn họ qua xem hai Vương thúc dọn dẹp thế nào .

 

Lúc thủ tục sang tên đó, Vương thúc sáng nay sẽ dọn , hai bên hẹn gặp buổi trưa để bàn giao, bàn giao xong buổi chiều sẽ đến lượt Lâm Nghi Tri và Lôi Đình dọn nhà.

 

Hai Lâm Nghi Tri đến thật đúng lúc mà cũng thật đúng lúc, khi họ đến, Vương thúc đang ở trong sân cãi vã với Vương Vĩnh Hiếu.

 

"Dựa cái gì mà ông bán nhà, ở trong nhà bao nhiêu năm, căn nhà cũng một phần của !"

 

Không chỉ Vương Vĩnh Hiếu, Cô Gái vẫn luôn theo bên cạnh Vương Vĩnh Hiếu cũng gào lên với Vương thúc: " cũng chẳng ngại cho ông , năm đó sở dĩ kết hôn với con trai ông là vì căn nhà là của !"

 

"Hôm nay nếu ông đưa bằng khoán nhà cho chúng , buổi chiều sẽ dắt giống nòi nhà họ Vương các ông về nhà ngoại, nhà các ông đừng hòng con nữa!"

 

Nói xong, ả kéo cánh tay Vương Vĩnh Hiếu : "Không đòi nhà thì hai đứa ly hôn!"

 

Trong lúc vợ chồng Vương Vĩnh Hiếu đang tranh cãi, Vương thúc ghế đá, bên cạnh đặt hai túi hành lý, tay Vương Ngọc Phượng cũng xách một cái bọc lớn.

 

Nhìn bộ dạng hai , rõ ràng là chuẩn rời thì đúng lúc vợ chồng Vương Vĩnh Hiếu chặn đường.

 

"Căn nhà là của , bán thì bán, chẳng liên quan gì đến cả." Vương thúc với Vương Vĩnh Hiếu xong, với Cô Gái đang lấy đứa trẻ đe dọa : "Cô về nhà ngoại thì về, ly hôn thì tùy, liên quan đến ."

 

Vương thúc dậy, cầm gậy chỉ Vương Vĩnh Hiếu : " với cuối cùng, chúng đoạn tuyệt quan hệ cha con, gì là chuyện của riêng , liên quan một xu một cắc nào tới hết!"

 

" là giống nòi của ông, là con trai ông, đồ của ông chính là đồ của !"

 

Vương thúc Vương Vĩnh Hiếu vô sỉ tột cùng đối diện mà tức đến bật , đây ông phát hiện cái Tiểu Súc Sinh mặt dày đến thế chứ!

 

"Súc Sinh quả nhiên hiểu tiếng ." Vương thúc đến đây, từ trong đám xem náo nhiệt ở cửa thấy Lâm Nghi Tri và Lôi Đình.

 

Nghĩ đến lời hai hôm qua, Vương thúc cảm thấy cần thiết xử lý rắc rối lớn mắt khi rời , "Có ai thể giúp báo cảnh sát ."

 

"Có đột nhập gia cư bất hợp pháp để cướp của."

 

 

Loading...