TN 60: Người Đẹp Đến Từ Đông Bắc - Chương 328: Vật dĩ hy vi quý
Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:58:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt Đoạn Thụy Bác, "cũng " chính là biểu thị hứng thú.
Cho nên y cũng vòng vo với Lâm Nghi Tri, trực tiếp với nàng: "Trạch viện chúng dự định bán sáu vạn."
Mức giá là mức giá Đoạn Thụy Bác nể tình Dư Lập Khôn cũng như việc Lâm Nghi Tri thể chữa trị cho cha mà hạ xuống.
"Những năm nó thực sự giày vò đến mức hình thù gì, nhưng địa đoạn , diện tích ở thủ đô cũng là hàng đầu."
"Bên trong nó..."
"Nếu Lâm bác sĩ mua." Đoạn Tranh Vanh ngắt lời con trai , : " thể đưa cô giá ba vạn."
Đoạn Thụy Bác há hốc mồm cha , đây là giá một nửa ban đầu, đây là giá 'gãy xương' !
Ngay cả những tứ hợp viện ở xa diện tích nhỏ giá cũng đến hai vạn , vị trí của họ ở đây cộng với diện tích thì sáu vạn thực sự tính là đắt, ba vạn là quá rẻ!
"Tại ?"
Lâm Nghi Tri gần đây chuẩn mua nhà, đối với giá nhà ở thủ đô cũng một sự hiểu tương đối, ba vạn đồng thực sự thể là bán tháo.
Chỉ là, phận của Tề Nguy Nhạc khá đặc thù.
Nàng thể trả giá để mua rẻ hơn một chút, nhưng rẻ hơn nhiều như thế nàng thấy khả thi lắm.
Đoạn Tranh Vanh thong thả giải thích với Lâm Nghi Tri: "Thứ nhất là cảm thấy duyên với Lâm bác sĩ."
"Thứ hai là hy vọng khi Lâm bác sĩ mua trạch viện , thể dùng thợ mà tiến cử để tiến hành tu sửa căn nhà."
"Thứ ba là..." Y liếc Đoạn Thụy Bác và Dư Lập Khôn bên cạnh : "Làm phiền Lâm bác sĩ khi xuất ngoại, giúp điều lý cơ thể."
Đoạn Thụy Bác xong mắt đỏ: ", nên điều lý cơ thể một chút, cha còn bế cháu nội nữa, sức khỏe hiện tại bế lâu ."
Đoạn Tranh Vanh mỉm với Lâm Nghi Tri: "Lâm bác sĩ, cô thấy thế nào?"
"Thực chi phí tu sửa cũng thấp, phần tiền chỉ thể do chính cô gánh vác."
Đoạn Tranh Vanh nàng tiếp tục : " hy vọng cô đối xử với cây hoa lăng tiêu ở viện chính, cũng hy vọng cô đối xử với cây hồng ."
"Nếu còn cơ hội sống sót trở về, hy vọng lúc đó thể đến bái phỏng, tiện thể nếm thử mùi vị hồng kết cây ."
Y nhiều, nhiều năm ăn vị hồng kết cây .
"Được." Lâm Nghi Tri : "Tuy rằng sâm chỉ ba lọ, nhưng còn một lọ sâm t.ửu trân tàng nhiều năm, bên trong ngâm bằng nhân sâm năm mươi năm, d.ư.ợ.c hiệu của nó gấp nhiều sâm ."
Lọ sâm t.ửu là Lâm Nghi Tri dùng sâm già năm mươi năm và linh tuyền cùng ngâm, trong mắt nàng, cái giá thể bù đắp phần chênh lệch ưu đãi mà nhà họ Đoạn dành cho .
Lâm Nghi Tri cảm thấy mạng của Đoạn Tranh Vanh đáng giá ngần tiền.
Mà khi Lâm Nghi Tri xong, mắt Dư Lập Khôn và Đoạn Thụy Bác sáng lên.
"Lâm bác sĩ, ngờ cô còn riêng tư cất giấu thứ như !" Dư Lập Khôn nhịn : "Không bên cô còn ?
thể bỏ tiền mua, bao nhiêu tiền cũng !"
Lâm Nghi Tri lắc đầu bảo: "Sâm t.ửu đây chỉ ngâm năm lọ, hai lọ nhà chúng tự giữ , còn đều yêu đem tặng ."
"Không hai lọ ?"
Dư Lập Khôn xong lời Lâm Nghi Tri , càng thêm khẳng định sâm t.ửu mà Lâm Nghi Tri bào chế là thứ hiếm , nếu sẽ để Tề Nguy Nhạc đặc biệt mang tặng khác.
Lâm Nghi Tri giải thích: "Trong đó một lọ là dùng nhân sâm hoang dã mười lăm năm bào chế, lọ đó ở nhà, uống một nửa ."
"Lọ năm mươi năm còn mang đến thủ đô." Còn về mục đích mang đến Lâm Nghi Tri .
Mà đây chỉ là bề mặt, tầng thấp nhất của giá sách trong gian của Lâm Nghi Tri bày một nửa là vỏ chai rượu, bên trong là sâm t.ửu từ hai mươi năm, ba mươi năm đến năm mươi năm đồng nhất, đây đều là những thứ Lâm Nghi Tri lục tục bào chế những năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-nguoi-dep-den-tu-dong-bac/chuong-328-vat-di-hy-vi-quy.html.]
Trong đó năm tuổi lớn nhất là một củ sâm già hơn bảy mươi năm, cái thể là bảo bối của Lâm Nghi Tri .
Còn nửa của cái giá cùng là một đống Hộp, bên trong sâm , an cung ngưu hoàng , quế phụ địa hoàng , cốt ninh , v.v.
Trong gian của nàng, đều là những thứ tuyển chọn kỹ lưỡng phẩm chất nhất.
Lâm Nghi Tri sẽ vẫn còn, bởi vì vật dĩ hy vi quý.
Bất kể thứ gì trân quý đến , nếu lượng nhiều thì cũng còn trân quý như nữa.
"Vậy thì cảm ơn Lâm bác sĩ nhé!" Đoạn Thụy Bác Lâm Nghi Tri , phản ứng của Dư Lập Khôn, thứ trân quý đến mức nào.
Y vốn còn cảm thấy bán căn nhà lỗ, nhưng hiện tại y cảm thấy quá hời.
Bởi vì đời thứ gì thể quan trọng hơn tính mạng của cha y.
"Vậy cô xem khi nào chúng sang tên?"
Đoạn Thụy Bác nôn nóng như , cũng là sợ Lâm Nghi Tri đổi ý.
Hai vạn đồng quan trọng, nhà họ thiếu chút tiền đó, y chủ yếu là sớm lấy sâm t.ửu và sâm đó.
Lâm Nghi Tri đương nhiên kéo dài, dạo nàng khá bận.
"Chiều nay nếu thấy tiện thì nhất, quen , chỉ cần mang đầy đủ giấy tờ, sang tên nhanh."
"Vậy ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Buổi sáng khi sang tên xong Lâm Nghi Tri mang các giấy tờ cần thiết về nhà, cho nên bây giờ sang tên tiện vô cùng.
Mà đợi đến khi Lâm Thừa Vân và những khác tham quan xong viện phía Đông, Lâm Nghi Tri đưa Lôi Đình và Đoạn Thụy Bác sang tên .
Tốc độ ít nhiều khiến Lâm Thừa Vân và những khác kịp trở tay.
Lúc Dư Lập Khôn và Đoạn Tranh Vanh còn ở viện bên, Lâm Thừa Vân chào hỏi vợ con và Trình Kiến Nam xuống.
"Tỷ và Tỷ Phu của em những năm qua rốt cuộc là kiếm bao nhiêu tiền , cái viện lớn thế , kiểu gì cũng chín vạn mười vạn chứ, mua là mua luôn."
Trình Kiến Nam lắc đầu với Lâm Thừa Vân: "Không đắt như ."
"Người nhà họ Đoạn vì bán cái viện càng sớm càng , hạ giá xuống còn sáu vạn sáu."
Nói thật, mức giá thực sự đắt.
Nếu điều kiện nhà Trình Kiến Nam cũng tính là khá giả, y định lấy căn nhà nhân tình cho Lâm Nghi Tri, thì y thực sự tự mua .
"Cái đệt, là Tỷ em hôm nay chi gần tám vạn ?"
Lâm Thừa Vân từng nghĩ Tỷ Tỷ tiền, nhưng nghĩ tới tiền như .
Giang Miểu bảo: "Chưa chắc đắt thế , em thấy Tri Tri và Lão Tiên Sinh đó quen , chừng cái viện bớt cho cô ít, nếu Tri Tri cũng sẽ sảng khoái như ."
Lâm Thừa Vân suy nghĩ gật đầu, "Cũng đúng."
Hơn nữa cả hai vị lão gia t.ử đều Tỷ giúp xem bệnh.
Nghĩ đến đây Lâm Thừa Vân khỏi bắt đầu thấy tiếc nuối, Tỷ Tỷ tiếp tục học y nhỉ, học y bao, học tài chính tương lai thể tôn trọng như bác sĩ chứ.
"Mọi xem tứ hợp viện như thế giá bán rẻ là sáu vạn sáu, thì giống như Thịnh gia đại viện, cái tứ hợp viện đó chẳng giá trời !"
Giang Miểu tiếng cảm thán của Lâm Thừa Vân liền : "Giá trời cũng bán , bên đó chẳng là nơi việc của đơn vị Chính Phủ ?"
Khóe miệng Trình Kiến Nam khẽ nhếch lên, hai Giang Miểu : "Nhà trả cho chủ cũ ."