TN 60: Người Đẹp Đến Từ Đông Bắc - Chương 177: Mùa đông năm sáu mươi

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:40:34
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gần một năm gặp, Lâm Thừa Chí đổi lớn.

Nếu Lâm Thừa Vân cũng ở đây, chủ động nhắc tới, sẽ ai nghĩ hai bọn họ là em song sinh.

 

Lâm Thừa Vân ở thủ đô cao gầy trắng trẻo, mang nét hào hoa tuấn tú của sách.

 

Còn Lâm Thừa Chí ở đại tây bắc một năm đen , gầy , cao bằng Lâm Thừa Vân, tinh thần cũng giống một thiếu niên mười sáu tuổi đang độ thanh xuân, mà giống một kẻ thất chí ngoài hai mươi tuổi cuộc sống mài mòn đến mất hết khí chất.

 

"Thừa Chí."

 

Dáng vẻ lúc của Lâm Thừa Chí hề liên quan gì đến cái tên của .

 

"Chị." Lâm Thừa Chí Lâm Nghi Tri phong trần mệt mỏi chạy tới, mặt lộ một nụ mệt mỏi.

 

Hắn tiến lên đón lấy tay nải của Lâm Nghi Tri, đó cúi với Tần Vũ Thăng: "Đồng Chí, cảm ơn đưa chị qua đây."

 

Tần Vũ Thăng vỗ vỗ vai Lâm Thừa Chí, suýt chút nữa cái hình gầy yếu của Lâm Thừa Chí đổ sụp.

 

Hắn ngại ngùng thu tay gãi đầu, thầm nghĩ cũng dùng lực .

 

"Tần Đồng Chí cảm ơn đưa tới, một lát chứ?"

 

Tần Vũ Thăng xua tay : "Thôi chị dâu, còn về."

 

Nói xong từ trong túi lấy một tờ giấy đưa cho Lâm Nghi Tri, "Chị dâu, đây là điện thoại thể liên lạc với , chị giữ kỹ."

 

Lâm Nghi Tri đón lấy : "Cảm ơn, cũng thứ đưa cho ."

 

Lâm Nghi Tri mở ba lô trong tay Lâm Thừa Chí, từ bên trong lấy hai lọ cao trị thương đưa cho Tần Vũ Thăng, : "Đây là cao trị thương tự , d.ư.ợ.c hiệu khá , cầm lấy mà dùng."

 

Tần Vũ Thăng cầm lấy : " sớm bọn họ nhắc tới cao trị thương chị dâu kỳ hiệu, thì cảm ơn chị nhé!"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

"Không cần khách sáo."

 

Lâm Nghi Tri và Lâm Thừa Chí tiễn Tần Vũ Thăng rời , bấy giờ mới về phía nông trường.

 

"Mẹ bà ..."

 

"Qua đời ." Giọng Lâm Thừa Chí trầm xuống.

 

Không kỳ tích nào xảy .

 

Vương Nghiên Tâm thậm chí cầm cự nổi qua hai ngày.

 

"Không tổ chức tang lễ, tro cốt của vẫn còn ở nhà."

 

Trái tim Lâm Nghi Tri thắt , từng cơn đau nhói ập đến.

 

"Chị?"

 

Lâm Thừa Chí chú ý tới tốc độ của Lâm Nghi Tri bên cạnh chậm , lo lắng nàng.

 

"Không ."

 

, nhưng Lâm Thừa Chí vẫn tới bên cạnh Lâm Nghi Tri, tỉ mỉ quan sát trạng thái của nàng.

 

Có đôi khi Lâm Thừa Chí thầm nghĩ, nếu đoạn thời gian đó chú ý hơn tới cơ thể và cảm xúc của , thì sẽ c.h.ế.t.

 

Trong nông trường nhiều quen Lâm Thừa Chí, thái độ đối với cũng tệ.

 

Lâm Thừa Chí với Lâm Nghi Tri: "Lúc chúng mới tới nông trường, vì phận của Ba mà một trong nông trường đối xử với chúng mấy thiện."

 

" trở thành bác sĩ trong nông trường, nên kéo theo cả và Ba ở nông trường cũng dễ thở hơn nhiều."

 

"Mẹ ở nông trường chỉ chữa bệnh cho , mà còn chữa bệnh cho gia súc, Xuân Thiên năm nay nông trường bùng phát dịch tả lợn chính là dẫn đầu cứu chữa."

 

Lúc Lâm Thừa Chí , Lâm Nghi Tri ở một bên lặng lẽ lắng , giống như theo lời kể của Lâm Thừa Chí, nàng cũng tận mắt thấy những đổi mà Vương Nghiên Tâm tất bật giúp nông trường thực hiện trong một năm .

 

Hai , cho đến khi tới căn nhà đất ở rìa nông trường.

 

"Đây là nơi chúng ở." Về đến nhà, mặt Lâm Thừa Chí cuối cùng cũng chút ý .

 

thủ đô như Lâm Thừa Vân, nhưng trong những ngày theo Cha Mẹ tới đại tây bắc , cho dù sống khổ cực, hưởng riêng tình yêu thương của Cha Mẹ, sống một đoạn ngày tháng của "con một".

 

Dù "ngày tháng " kéo dài bao lâu.

 

Căn nhà đất của Lâm Thừa Chí và ở bên ngoài tuy giản lậu, nhưng bên trong dọn dẹp khá ngăn nắp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-nguoi-dep-den-tu-dong-bac/chuong-177-mua-dong-nam-sau-muoi.html.]

Vừa cửa, Lâm Nghi Tri thấy hũ tro cốt của Vương Nghiên Tâm và di ảnh bên cạnh.

 

Lâm Nghi Tri mũi cay cay, tới hũ tro cốt của Vương Nghiên Tâm quỳ xuống, hướng về phía di ảnh của bà dập đầu ba cái.

 

Lâm Nghi Tri tới thế giới gần bảy năm, trong đó thời gian ở cùng Vương Nghiên Tâm là nhiều nhất.

 

Dù Vương Nghiên Tâm với tư cách là một đôi khi mấy tròn vai, nhưng Lâm Nghi Tri thừa nhận rằng, nàng thật sự cảm nhận tình mẫu t.ử mất từ lâu Vương Nghiên Tâm.

 

Tất cả những bất mãn và oán hận đây, đều là vì .

 

Muốn sự quan tâm của , tình yêu của .

 

"Mẹ để cho chị một bức thư, bức thư đặc biệt dặn dò em, bảo em tận tay giao tay chị, cho nên em vẫn luôn gửi."

 

Lâm Thừa Chí đỡ Lâm Nghi Tri dậy, đó đưa nàng tới phòng của .

 

Phòng của Lâm Thừa Chí cải tạo từ phòng chứa đồ, nhỏ hẹp và chật chội, nhưng khá sạch sẽ.

 

Lâm Thừa Chí dán bức thư Vương Nghiên Tâm để cho Lâm Nghi Tri bằng băng dính ở tấm ván giường, lúc lấy là một phong thư dày cộm.

 

Lâm Thừa Chí đưa thư cho Lâm Nghi Tri xong, để cho nàng một gian riêng tư, tự đóng cửa gian chính.

 

Lâm Nghi Tri phong thư dày cộm hít sâu một , mở .

 

【 Tri Tri yêu, con gái của :

 

Con vẫn khỏe chứ.

 

Dạo gần đây thường xuyên mơ thấy con, mơ thấy con lúc nhỏ cứ luôn theo m.ô.n.g giúp nhặt t.h.u.ố.c, phụ tá cho .

 

Con trong ký ức, mãi luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, mãi luôn gây cho chút phiền phức nào.

 

Có đôi khi thầm nghĩ, con giống ai nhỉ?

 

Giống ?

 

chu như ?

 

Con giống ông .

 

Khi rút kết luận , một thời gian cố ý phớt lờ con, bởi vì mỗi khi thấy con, tự chủ mà nghĩ tới ông .

 

Nghĩ tới phong thái quý ông của ông , sự dịu dàng của ông , điều của ông , đến mức khiến cảm thấy, thể ở bên ông là chuyện may mắn nhất đời của .

 

Mẹ kéo lụy ông , kéo lụy con, càng vì chuyện của và ông mà kéo lụy dượng của con cùng Thừa Vân Thừa Chí, cho nên, chỉ một con đường để .

 

Tri Tri, xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của .

 

Nếu thể, đừng bất kỳ liên lạc nào với đó.

 

Ông là một kẻ theo chủ nghĩa cá nhân cực đoan, nếu thực sự xảy chuyện ngoài ý , ông lẽ sẽ để tâm tới con, nhưng tuyệt đối sẽ để tâm tới hai đứa Đệ Đệ của con.

 

ngoài việc là của con, cũng là của bọn nó.

 

Xin con.

 

 

Bức thư của Vương Nghiên Tâm rời rạc, ngoại trừ phần đầu bức thư còn lời hỏi thăm đơn giản, phía hầu như là nghĩ tới cái gì thì cái đó, giống như vội vàng xuống, vội vàng cất .

 

【 Đêm qua mơ thấy mùa đông năm sáu mươi đó, mùa đông năm đó thực sự lạnh lạnh, lạnh đến mức khiến cảm thấy cho dù vượt qua Kim Thiên, cũng sẽ c.h.ế.t đói ngày mai.

 

Sáng hôm đó, Lâm Mạn Oánh từ trong phòng chạy con tắt thở , con c.h.ế.t đói .

 

Đó là đầu tiên tay với Lâm Mạn Oánh, đối xử với nó như , tại rủa sả con gái của !

 

nhát gan, sợ hãi, khi đ.á.n.h Lâm Mạn Oánh xong thì run rẩy, căn phòng của con mà c.h.ế.t sống bước nổi một bước.

 

Hình như chỉ cần , con sẽ mãi luôn đang ngủ, mãi luôn rời xa .

 

Thừa Vân cũng con tắt thở , Thừa Chí kéo phòng.

 

Mẹ vẫn nhớ rõ cảm giác lúc đó, giống như bóp lấy cổ , với rằng:

 

Nhìn , ngươi hại c.h.ế.t con gái , hại c.h.ế.t đứa con duy nhất của và ông .

 

 

 

Loading...