“Cậu thanh niên ở cửa ha hả, Tô Tiêu Thất vẻ như từng đến.”
“Mời trong.”
Chuyện đối ám hiệu cũng quên luôn .
Lúc Tô Tiêu Thất còn nhiều chuyện hỏi thêm một câu:
“Anh cả của thích cô gái làng ngoài thành chuyện ?”
Cậu thanh niên giật , chuyện mà cũng .
sợ quên mất, đành gượng:
“Bố đồng ý.
Gia đình họ là dân chạy nạn từ nơi khác tới, sống ở nơi cách làng chúng năm sáu dặm đường.”
“Vâng, nhớ từng qua .”
Nhân lúc thanh niên còn đang mơ hồ, cô vội hỏi thêm một câu:
“Đại ca của các đang ở ?”
Chương 58 Kỳ ngộ ở chợ đen
“Ở trong căn phòng phía trong kìa, hỏi đại ca chúng việc gì ?”
Cậu thanh niên bắt đầu chút cảnh giác.
Tô Tiêu Thất khinh bỉ lườm một cái:
“Nhìn cái bản lĩnh của kìa.
Chắc chắn là đồ chi-a s-ẻ .”
Cô lấy từ trong túi một loại phiếu.
Chợ đen thì cái gì cũng thể mua bán .
Phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu công nghiệp cũng thể mua bán.
Trong túi Tô Tiêu Thất nhiều loại phiếu , đặc biệt là phiếu công nghiệp và phiếu vải.
Những cặp đôi mới cưới mua sắm ba món đồ lớn là cần nhất phiếu công nghiệp.
Cậu thanh niên ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Nơi là căn nhà cũ nát, cũng là nhà của đại gia đình giàu ngày xưa.
Vốn dĩ định chia cho dân nghèo, ngặt nỗi nơi hễ đến tối là ma nhát.
Không ai dám ở đây.
Cô dạo vòng quanh bên trong, phát hiện đều đội mũ đeo khẩu trang.
Cũng mấy bà già chẳng thèm kiêng dè gì, cơ bản đều là loại vứt đám đông là chẳng nhận vì khuôn mặt quá phổ thông.
Người già vì bồi bổ cho con cháu nên cũng tìm cách mua đồ, định lượng cung cấp lương thực thương nghiệp ăn đủ no.
Ở một góc sâu nhất, cô phát hiện một sạp thịt lợn.
Sạp thịt lợn là đại ca ở đây cửa với lò mổ thịt, mỗi ngày thu gom những phần phụ phẩm, lòng mợ lợn, đầu lợn mang về đây bán.
Tô Tiêu Thất bước tới xem xét.
“Cái đầu lợn bán thế nào?”
Tô Tiêu Thất chỉ cái đầu lợn hỏi.
Cậu thanh niên bán thịt ngẩng đầu một cái, giơ ba ngón tay.
“Ba đồng.”
“Ch-ết mất thôi, cướp tiền .
Cái thứ chẳng mấy lạng thịt mà đòi ba đồng?”
Tô Tiêu Thất chê bai bĩu môi.
Tổng cộng hai cái đầu lợn ở đây.
Không gia đình nào cũng nỡ bỏ ba đồng để mua một cái đầu lợn.
Ba hào mua nửa cân thịt lợn thì còn .
“Nói năng kiểu gì thế hả?”
Cậu thanh niên lộ vẻ vui.
“ thế đấy.
Không phục thì nhịn .”
Tô Tiêu Thất dường như đang tìm tiền trong túi , từ bên trong vô tình để lộ một tờ phiếu công nghiệp.
Cậu thanh niên thấy mắt sáng rực lên.
“Đồng chí, đây là phiếu công nghiệp ?”
“Vâng, đúng .
Đơn vị của chồng phát phiếu, thích ba món đồ lớn nên cũng chẳng mua.”
Ba món đồ lớn đối với Tô Tiêu Thất mà chẳng tác dụng gì.
Không thích xe đạp.
Không may vá, mua máy khâu cũng vô dụng.
Máy ghi âm cũng thích.
“Có bán ?”
Cậu thanh niên vội vàng xoa tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-90.html.]
“Cái đầu lợn bán cho cô một đồng năm thì thấy thế nào?”
Tô Tiêu Thất móc hai tờ phiếu công nghiệp, hai tờ phiếu vải.
“Cậu quyết định ?
tiền mặt, đổi lấy thứ khác?”
“Thứ gì ạ?”
Cậu thanh niên vội vàng xách cái đầu lợn lên, định dẫn Tô Tiêu Thất tìm đại ca của bọn họ.
Một lúc thể lấy hai tờ phiếu công nghiệp, đàn ông trong nhà chắc chắn là tiền đồ.
“Cái bộ lòng già với phổi lợn cũng lấy cho luôn.”
Tô Tiêu Thất chỉ bộ lòng lợn đất.
“Được.
Ở đây hai bộ lòng già, lấy hết cho cô luôn.”
Cậu thanh niên lấy những thứ , vẫy tay gọi một trẻ tuổi đến trông sạp hộ .
Tô Tiêu Thất theo căn phòng phía .
Vào đến phòng.
Cô khẽ nhướn mày, ánh mắt sắc bén lên xà nhà.
Có một nữ quỷ xinh đang sấp ở đó nghịch tóc.
Nhìn thấy Tô Tiêu Thất, cô mỉm với cô.
Ngay đó lộ vẻ sợ hãi, run rẩy :
“ hại .
Chỉ là ban đêm dọa một chút thôi.”
“Sao đầu thai?”
Nữ quỷ một tư thế yểu điệu:
“ đang đợi .
Anh Thiên sẽ tìm , sợ về tìm thấy .”
Tô Tiêu Thất định thêm gì đó, thấy từ cửa khác nên nữa.
Cậu thanh niên đặt đồ xuống, lộ vẻ nghi hoặc:
“Đồng chí, cô chuyện với ai ?”
“Nói chuyện phiếm với tóc của .”
Cậu thanh niên:
...
Đứa ngốc mà nhiều tiền thế nhỉ?
“Cái nơi của chúng ban đêm yên , đại ca còn bảo tìm bà đồng qua xem giúp nữa kìa.”
Tô Tiêu Thất cố ý bĩu môi:
“Làm trò mê tín.”
Cậu thanh niên:
...
“Cô dọa bao giờ nên mới .”
Người đàn ông bước tới mang theo một chút hung ác giữa đôi lông mày.
Tính tình vẻ , nóng nảy, trọng nghĩa khí nhưng cũng nể tình.
“Nghe cô phiếu đổi đồ?”
“Vâng.”
Tô Tiêu Thất trực tiếp lấy mấy tờ phiếu.
“Cô đúng là sợ, lỡ như cướp mất thì chuyện đùa .”
Người đàn ông thản nhiên liếc một cái xuống ghế.
Tô Tiêu Thất điềm nhiên mỉm .
“ dám lấy thì tự nhiên là sợ .”
Chẳng ai thể cướp đồ từ trong tay Tô Tiêu Thất cả.
“Ha ha ha, lắm, can đảm đấy.
Muốn đổi lấy gì?”
Nhắc đến đây, Tô Tiêu Thất nhịn thở dài một tiếng.
“Bố cả đời tiền đồ, tìm bà vợ còn lăn giường với lãnh đạo đơn vị ông .
Làm cho cả đơn vị ai ai cũng , thế là một thở lên , thể cũng xong .”
Ngừng một chút, Tô Tiêu Thất lờ vẻ mặt ngây của hai mặt.
“Ông lúc nhỏ thuê cho , nên cứ thích những thứ vàng ròng lấp lánh.
Nói là bảo kiếm một ít để cho quan tài cùng ông .”
“Hả?
Cô thứ đó , nhưng với cô thứ đó đáng tiền .”