“Vậy con dâu bà hưởng phúc .
Thường thì mười mấy quả trứng, nửa cân dầu hạt cải, thêm một hai cân bánh quẩy là đủ .”
“Cùng lắm thì mua ít cá diếc về cho sữa.”
“Con dâu bà là công nhân nhà máy dệt sợi đấy, là ăn cơm thương nghiệp.
Chúng cũng thể khắt khe với .”
Bà cụ thấy Tô Tiêu Thất bịt mũi, liền :
“Say xe ?
Bà ít quả dại đây.
Ăn vài quả cho đỡ mùi.”
Nói đoạn bà lấy từ trong túi một vốc quả dại.
Chùi chùi hai cái lên bộ quần áo vải thô bạc màu của , xòe lòng bàn tay đưa cho Tô Tiêu Thất.
“Bà chùi sạch , cầm lấy mà ăn .”
Tô Tiêu Thất:
...
Chùi xong chẳng càng bẩn hơn ?
“Bà ơi, cháu đói ạ.”
“Cái đứa nhỏ đói chứ?
Sáng bà chỉ húp một bát cháo ngô loãng, ăn tí quả cho đỡ mùi chắc bụng.”
Bà cụ lấy một quả bỏ miệng.
“Không chua , ngọt lắm.”
Bên cạnh hai thèm thuồng.
“Bà ơi, cho cháu xin một quả.”
“Ăn , núi nhà bà nhiều lắm.”
Bà cụ hào phóng chi-a s-ẻ quả dại.
Tô Tiêu Thất cảm thấy từ chối ý của bà cụ thì ngại, nhưng thực sự là dám ăn .
Đành gượng:
“Bụng cháu khỏe lắm, bảo ăn đồ sống lạnh ạ.”
Bà cụ bừng tỉnh đại ngộ:
“Tiếc thật đấy.
Bụng khỏe cũng một cái mẹo dân gian, cô đến chỗ bẩn bẩn tìm con gián.
Cắt bỏ chân gián , nặn hết thứ trong bụng nó , bôi lên rốn cô là đảm bảo cực kỳ hiệu quả.”
Tô Tiêu Thất:
...
Cảm giác như cái rốn của sắp nổi loạn đến nơi .
“Bà ơi, mẹo của bà đúng là nhiều thật đấy.”
“Đó là đương nhiên , bà cô .
Người nhà quê tụi bà dựa mấy cái mẹo thôi, mấy ai vì tí nhức đầu sổ mũi mà bệnh viện .”
Tô Tiêu Thất thích ngắm những cảnh tượng như thế .
Những nông dân chất phác, thuần hậu.
Bộ quần áo đầy những mảnh vá cũng ngăn nổi niềm vui phát từ tận đáy lòng của bọn họ.
“Bà ơi, chúc bà một đứa cháu trai mập mạp.
Đứa bé chắc chắn sẽ tiền đồ cho mà xem.”
Tô Tiêu Thất thành tâm chúc mừng.
Bà cụ càng tươi hơn.
Người nông dân thì cứ thích sinh con trai nhiều hơn.
Chẳng vì gì khác, tính công điểm, hàng xóm đ-ánh nh-au đều dựa những đàn ông .
“Đa tạ cô nhé.
Lần gặp cô, nhất định bà sẽ mừng cho cô một quả trứng nhuộm đỏ.”
Bà cụ hào sảng hứa hẹn.
Những như Tần Vân xe đầu tiên phát hiện Tô Tiêu Thất còn một mặt .
Cô xưa nay vốn chẳng bao giờ thích chủ động bắt chuyện.
Vừa mở mồm là như ôn thần nhập thể.
Lần , chịu mở miệng vàng .
Nhóm Tần Vân đến nơi thì xuống xe.
Lúc xuống xe, chị mấp máy môi định gì đó.
Liếc xe một cái, cuối cùng vẫn gì nữa.
Bên cạnh bà cụ còn một xuống xe, Tô Tiêu Thất liền đó.
Bà cụ cùng cô trò chuyện suốt quãng đường.
Tán gẫu một lúc.
Bà cụ bí mật đưa cho Tô Tiêu Thất xem một lá bùa hộ mệnh, khẽ:
“Đây là bà lén lên núi cầu về đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-89.html.]
“Đeo cháu trai bà, phù hộ nó bình an lớn lên.”
“Bà ơi, cháu xem một chút ạ?”
Tô Tiêu Thất liếc mắt một cái liền nhận , bùa hộ mệnh là vẽ bừa.
Các phù văn bên đều đúng.
Bà cụ chút ngập ngừng.
Che miệng nhỏ:
“Vậy cô mở xem , nhưng mà tuyệt đối đừng sờ nhé.”
“Vâng, cháu mà.
Cháu chỉ tò mò thôi, bây giờ chẳng mấy khi thấy nữa.”
Tô Tiêu Thất đón lấy cái túi vải đỏ, âm thầm nhét lá bùa hộ mệnh trong tay , đổi lá bùa hộ mệnh gốc của bà cụ .
“Bà ơi, trả bà .”
Bà cụ quanh trái một lượt, cất bùa hộ mệnh .
Tô Tiêu Thất ở vị trí cạnh cửa sổ, lặng lẽ xé nát lá bùa hộ mệnh gốc của bà cụ vứt ngoài cửa sổ.
Cái đứa thất đức nào mà vẽ bừa một con rùa lên đó .
Đến nơi.
Tô Tiêu Thất xuống xe.
Đầu tiên cô dạo quanh phố xá, lang thang mục đích mà quan sát qua đường.
Cuối cùng.
Đã phát hiện mục tiêu.
Tô Tiêu Thất lặng lẽ theo đó, đến một nơi hẻo lánh.
Người đó quanh bốn phía một lượt, một con hẻm nhỏ.
Tô Tiêu Thất lập tức theo.
Lấy từ trong túi một chiếc khăn quàng đầu vải hoa xanh buộc .
Lại lấy một lá bùa hóa lẩm bẩm khấn vái, qua thì khuôn mặt cô vẫn là khuôn mặt cũ nhưng khiến cảm thấy tầm thường.
Thậm chí xem xong cũng nhớ nổi nữa.
Sau khi xong những việc đó.
Cô mới con hẻm nhỏ, về phía cánh cửa cuối cùng.
Trước cửa hai đứa trẻ lớn lắm đang xổm chơi bi ve.
“Anh tránh một chút.”
Một đứa trẻ mười tuổi một tiếng, ngẩng đầu thấy Tô Tiêu Thất.
Vội vàng :
“Đồng chí, cô đến tìm ai ạ?”
Đứa trẻ đó trong lòng đang nghĩ, từng đến nhỉ?
Có đối ám hiệu ?
Tô Tiêu Thất thản nhiên liếc :
“Nhị Mao.
Cháu hỏi cô câu , cháu ngốc hả?”
Nhị Mao vội vàng bịt miệng:
“Cháu nhớ ạ?”
Tô Tiêu Thất cố ý thở dài:
“Cháu nhớ cô gì cả.”
“Tiểu Mao nhớ cô ?
Chắc giống Nhị Mao nhỉ, uổng công cô cho hai đứa kẹo hoa quả ăn.”
Tiểu Mao mà nhớ Tô Tiêu Thất chứ.
Cậu nhóc chịu thua, trợn mắt dối.
“Cháu nhớ mà, cô là dì Chu cùng bà Vương.”
“Tiểu Mao giỏi quá mất.”
Tô Tiêu Thất lấy từ trong túi một viên kẹo hoa quả vị cam:
“Lần hứa với cháu cho cháu một cái vỏ kẹo đây.”
Tiểu Mao vội vàng đón lấy.
“Cảm ơn dì Chu ạ.”
Nhị Mao:
...
Cái đầu bã đậu .
Cậu bé tự đ-ánh một cái, chăm chú chằm chằm viên kẹo trong tay Tiểu Mao.
“Tiểu Mao, em c.ắ.n một miếng nhỏ cho ?”
“Không .”
“Vậy em cho l-iếm cái vỏ kẹo của em .”
Tiểu Mao:
...
“Anh còn chẳng nhớ dì Chu, cho ăn.”