TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:59:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ít khi họp chợ.”

 

Tần Vân cảm thấy ngạc nhiên, địa vị của phụ nữ nông thôn thấp.

 

Chắc chắn là đàn ông trong nhà họp chợ .

 

“Cô cứ theo , hôm nay vải vóc ở hợp tác xã rẻ lắm, chúng mua nhiều một chút.”

 

Tần Vân nhiệt tình chào mời Tô Tiêu Thất, “Trước tiên xem đồ ở chợ .”

 

Tô Tiêu Thất hít một , cái mùi phân súc vật trong khí suýt chút nữa tiễn cô luôn.

 

Phân súc vật tràn ngập khắp nơi.

 

Khiến chỉ lập tức thăng thiên.

 

Ở phiên chợ lớn lương thực, vải vóc những thứ khác để bán, những thứ đó đều cần phiếu lương, phiếu vải và phiếu công nghiệp.

 

Ngay cả các món điểm tâm, sủi cảo nọ cũng bán, đều cần cung ứng định lượng theo quy định của nhà nước.

 

Ở phiên chợ lớn chỉ bán rau củ tự trồng, hạt giống rau, gáo múc nước, chổi, sọt, giỏ tre các loại.

 

Tô Tiêu Thất dạo một vòng.

 

Chỉ mua một cái sọt, mua thêm một ít rau củ.

 

Cô xách sọt, thực sự chịu nổi cái mùi hôi thối trong khí.

 

“Chị Tần, hợp tác xã đợi các chị nhé.”

 

Tần Vân mua chổi và gáo múc nước, liền :

 

“Chúng cùng qua đó .

 

Mua thêm ít thịt nữa, hôm nay về gói sủi cảo ăn.

 

Đàn ông nhà cô cũng thích ăn sủi cảo đấy.”

 

Tô Tiêu Thất:

 

...

 

Đàn ông nhà ?

 

Từ tuy quê mùa, nhưng cũng đại diện cho quyền sở hữu.

 

Chiến Bắc Hanh đúng là thích ăn sủi cảo thật.

 

Bác sĩ Tôn khó chịu bĩu môi, “Tô Tiêu Thất gói sủi cảo đấy?

 

Hay là, để qua gói sủi cảo cho.”

 

“Vậy phiền bác sĩ Tôn nữa.

 

Bắc Hanh nhà gói sủi cảo.”

 

Tô Tiêu Thất cạn lời luôn.

 

thẳng về phía hợp tác xã, Tần Vân vội vàng tiến lên khoác tay cô cùng .

 

Tô Tiêu Thất quen khoác tay .

 

Muốn gỡ tay , Tần Vân nắm c.h.ặ.t hơn.

 

“Người đông chen chúc, hai chúng cùng thì hơn.”

 

Phía chính là hợp tác xã, mắt Tô Tiêu Thất dáo dác quanh.

 

Có những quần áo đầy mảnh vá, mộc mạc đơn sơ, nhưng vẫn thể thấy nụ xuất phát từ tận đáy lòng khuôn mặt họ.

 

Người đường đều mang theo vẻ hạnh phúc và vui vẻ chân thành .

 

Tô Tiêu Thất cũng im lặng.

 

Tâm trạng tệ, cô bước hợp tác xã, bên trong đông như bên ngoài.

 

Nói là vải mới về, nhưng dù tiền phiếu cũng nhiều.

 

Tần Vân tiến về phía đống vải , thứ bà xem đầu tiên chính là đống vải vụn bên cạnh.

 

Những mảnh vải vụn cũng bán, hơn nữa còn cần phiếu vải.

 

Tô Tiêu Thất ưng ý mảnh vải Địch Xác Lương màu xanh nhạt, và mảnh màu hồng nhạt nữa.

 

Dùng để may áo sơ mi thì lắm.

 

Cô hỏi giá tiền, nhẩm tính một chút thì cũng ít phiếu vải.

 

Cô cắt vải đủ may hai bộ quần áo, bắt gặp ánh mắt thể tin nổi của đám Tần Vân.

 

“Tô Tiêu Thất, cô mua vải cho đấy ?

 

Phụ nữ chúng chỉ cần cái mặc là , đàn ông trong nhà mới là quan trọng nhất.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-74.html.]

Tần Vân là một vợ hiền tiêu chuẩn, trong thế giới của bà đàn ông là trời.

 

“Hằng ngày họ mặc quân phục, gì cần mặc quần áo khác?”

 

“Vậy thì cô cũng nên tiết kiệm gửi về cho nhà chồng chứ.”

 

Tô Tiêu Thất cạn lời.

 

Hai tháng năm đồng còn đủ ?

 

Cô dự định hai tháng cũng sẽ gửi tiền về.

 

hào phóng đến mức đem phiếu vải trong tay gửi cho họ.

 

Hơn nữa cái gia đình đó lòng lang thú...

 

“Phụ nữ mới là giữ thể diện cho đàn ông.”

 

Dừng một chút, Tô Tiêu Thất :

 

“Đằng vải vụn, chọn mấy miếng mua về đồ lót cho .”

 

Phát ngôn của cô nhận về mấy cái lườm nguýt.

 

Cái lườm của bác sĩ Tôn suýt chút nữa bay lên trời dạo chơi một vòng.

 

Tô Tiêu Thất chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của họ, một đến chỗ bán thịt.

 

Thịt mỡ còn nữa, bộ đều là thịt nạc.

 

Chiến Bắc Hanh thích ăn thịt nửa nạc nửa mỡ, Tô Tiêu Thất cũng thích loại thịt như để gói sủi cảo.

 

“Đồng chí, còn thịt mỡ ?”

 

Tô Tiêu Thất , hợp tác xã sẽ để một ít thịt nửa nạc nửa mỡ cho quen.

 

Người chị ở quầy hàng tâm trạng , mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

 

“Hết .

 

Mua thì mua mua thì thôi, mua miếng thịt mà còn kén cá chọn canh.”

 

Tô Tiêu Thất thản nhiên chị ở quầy hàng một chút, đột nhiên bật một tiếng:

 

“Chị , chẳng chị tìm con dâu cũng ưng ý ?

 

khổ nỗi con trai chị ưng, giờ trong lòng đang vui chứ gì?”

 

Người chị đó vội vàng ngẩng đầu lên.

 

Nhìn quanh một lượt, kỹ Tô Tiêu Thất.

 

“Làm con trai đang bàn chuyện cưới hỏi?”

 

“Nó mặt chị kìa.”

 

Người chị ở quầy hàng đang lúc bực bội, tự nhiên tin sái cổ lời Tô Tiêu Thất .

 

“Đồng chí, cô xem mà khổ thế , con trai lúc nhỏ ngoan ngoãn bao...?”

 

“Cô xem tướng ?”

 

Tô Tiêu Thất động tác suỵt.

 

“Chị , kế thừa của giai cấp vô sản.”

 

Người chị buột miệng, “ cũng là kế thừa của giai cấp vô sản đây.”

 

Nói xong thở dài một tiếng, “ con trai lời, cứ nhất quyết đòi thích một đàn bà góa.”

 

Tô Tiêu Thất mỉm , “Chị , con cháu tự phúc của con cháu.”

 

Người chị Tô Tiêu Thất, sốt sắng hỏi:

 

“Đồng chí, cô thể tìm cho một con dâu mà mặt đều khiến hài lòng, nhà ngoại điều, còn thể giúp đỡ con trai .

 

Chuyện gì cũng lời , cần cù chịu khó, ăn ít, nhân phẩm ?”

 

Tô Tiêu Thất gượng gạo, “Xin nhé, nhận dịch vụ cầu nguyện.”

 

Tần Vân tới nhịn lưng thầm.

 

nhớ nhà qua, bà nội của Tô Tiêu Thất ngoài xuất gia đình địa chủ .

 

Còn chuyện mê tín dị đoan.

 

con gái gả cho một sĩ quan quân đội, hai mươi năm đảo Bảo Đài .

 

Tô Tiêu Thất cũng chuyện mê tín ?

 

Người chị ngại ngùng, nhưng vẫn dày mặt hỏi:

 

“Vậy hạ yêu cầu xuống một chút , đằng gái cần cù chịu khó lời , nhất là gia cảnh hợp ý chúng một chút.”

 

 

Loading...