“Tô Tiêu Thất mỉm .”
“Trồng thêm một ít th-ảo d-ược nữa , giống như ở sân nhà bà nội .
mang theo một ít hạt giống qua đây.”
“Được.”
Cả một buổi chiều, Chiến Bắc Hanh và Tô Tiêu Thất trồng một ít rau trong vườn rau ở sân.
Dọc theo chân tường gieo một ít hạt giống th-ảo d-ược.
Chiến Bắc Hanh xách nước đặt nắng phơi, thấy lúc phơi hâm hẩm , liền vội vàng xách tưới nước.
Tô Tiêu Thất cầm cái bay nhỏ cạo sạch bùn đế giày.
Bên ngoài vài ngang qua.
Có thò đầu :
“Chiến phó đoàn, đại đội của Trương Khôn bọn họ dã ngoại huấn luyện.
Đến giờ vẫn thấy về.”
Chiến Bắc Hanh đặt cái gáo nước trong tay xuống.
“Đi dã ngoại huấn luyện ở ?”
“Núi Đầu Ngưu.”
Bình thường bọn họ cũng đến núi Đầu Ngưu huấn luyện, cũng khá thông thuộc địa hình ở đó.
Chiến Bắc Hanh trầm ngâm một lát nhắc nhở bọn họ.
“Có trễ nải gì ?
Mấy đến gần vùng Chu Trang quanh đó xem ?”
“Được.
Chiến phó đoàn, chúng ngay đây.”
“Đi .”
Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh hai cùng phía .
Người vợ nhà Thẩm Tiểu Cương ở bên cạnh đang nhổ cỏ ngoài ruộng, thấy hai bọn họ cùng tới liền thẳng dậy giấu vẻ kinh ngạc trong mắt.
“Chiến phó đoàn, ruộng nhà mạ rau đấy.
Nhổ ít rau xanh nhỏ về mà trồng.”
Chiến Bắc Hanh và Tô Tiêu Thất một cái.
“Cảm ơn chị dâu!”
Vợ nhà Thẩm Tiểu Cương họ Hoàng, đều gọi là chị Hoàng.
Vốn dĩ ở quê cũng công tác phụ nữ.
Nói năng việc đều phong phong hỏa hỏa.
Chị mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lam, vạt áo dắt trong quần, b.í.m tóc thắt đuôi tôm rủ xuống bên tai.
Vừa gật đầu với Tô Tiêu Thất.
“Sang đây mà nhổ mạ rau.”
Tô Tiêu Thất tới, theo chị Hoàng nhổ mạ rau.
“Em gái , em quê ở thành phố lân cận ?”
Chị Hoàng lộ dấu vết thăm dò chuyện của cô.
“Vâng, thành phố lân cận.”
“Triệu phó đại đội trưởng nhà chúng cũng là thành phố lân cận đấy.
Các em quen ?”
Chị Hoàng nhớ điều gì đó liền hỏi thăm.
Động tác tay hề dừng chút nào.
Tô Tiêu Thất thản nhiên một cái:
“Quen ạ.”
Chị Hoàng vội ngẩng đầu lên:
“Thực sự là quen .
Hai em là đồng hương, Triệu Viễn là cấp của Chiến phó đoàn.
Sau các em nên qua nhiều hơn, cùng một nơi dù cũng hơn.”
Tô Tiêu Thất lông mày cau c.h.ặ.t , luôn cảm thấy chị Hoàng lời ẩn ý.
Cô gì nữa.
Chị Hoàng tự một vài câu.
“Chị Hoàng, chỗ mạ rau đủ ạ.
Chúng em còn trồng thứ khác nữa.”
“Cũng .
Hai mảnh ruộng đều là của nhà chị.
Bên trong xà lách, mướp, cà chua, đậu que, cà tím, ớt...
đều cả.
Đến lúc đó các em thấy cái gì chín thì cứ sang mà hái.”
Chị Hoàng nhiệt tình:
“Hai nhà chúng là hàng xóm, tục ngữ đúng, bán em xa mua láng giềng gần.”
“Em .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-61.html.]
Đa tạ chị!”
Tô Tiêu Thất chống đỡ nổi sự nhiệt tình của chị:
“Em sang bên trồng rau đây.”
Tô Tiêu Thất vườn rau nhà .
Cô Chiến Bắc Hanh cầm cái bay nhỏ trồng rau, bản cũng học theo xổm xuống.
Cái bay nhỏ chọc lớp đất tơi xốp, xoay vài cái.
Đem mạ rau men theo cái bay đặt xuống.
Rồi đem đất ở phần gốc rau lấp c.h.ặ.t .
Tô Tiêu Thất trồng từ đầu luống đến cuối luống, mệt đến mức thẳng lưng lên nổi.
Thầm nghĩ bản quả nhiên chỉ hợp với việc ườn mặc kệ đời.
Nhìn Chiến Bắc Hanh xong ba bốn luống .
Chiến Bắc Hanh dậy rau Tô Tiêu Thất trồng xiêu xiêu vẹo vẹo.
“Tiêu Thất, cô nhà .
Chỗ , lát nữa trồng loáng cái là xong thôi.”
“Vậy nấu cơm tối.”
“Được.”
Tô Tiêu Thất định hỏi Chiến Bắc Hanh ăn cái gì, nghĩ cái gì cũng ăn , mím môi hỏi nữa.
Trên đường về nhà.
Lại thấy những quen đang cô cư nhiên để một đàn ông to xác vườn rau việc.
“Cái cô vợ thật là lười.”
“Chiến phó đoàn nắm thóp c.h.ặ.t chẽ luôn .”
“Người bình thường bảo vệ tổ quốc, mà còn vườn rau việc.”...
Tô Tiêu Thất bất lực nhướn mày.
“Anh thể vườn rau việc chứ?”
“Tay cô gãy ?
Làm gì chuyện để đàn ông những việc của phụ nữ?”
Tô Tiêu Thất:
...
Trước đây thành phố An tư tưởng trọng nam khinh nữ nghiêm trọng.
Phụ nữ từ trong xương tủy cũng khắc sâu điều , quả nhiên sai mà.
Nghiêm trọng hơn thành phố lân cận nhiều.
“ trai lấy gái thành phố lân cận.”
“Quả nhiên là thế, lấy về một bà tổ chức đấy.”
Tô Tiêu Thất cạn lời.
Cô chẳng buồn cãi với mấy mụ lẻo mép , chỉ lạnh lùng liếc bọn họ vài cái.
Lộ một nụ đầy ẩn ý.
“Vợ Chiến phó đoàn, cô cái gì?”
Bác sĩ Tôn ngang qua đây, luôn cảm thấy nụ của Tô Tiêu Thất khiến lạnh cả sống lưng.
Tô Tiêu Thất khẽ nhếch môi.
“ kẻ đang tự lo xong, mà còn ở đây lo chuyện bao đồng.”
“Có ý gì?”
Người phụ nữ Tô Tiêu Thất đến rợn giật thon thót.
Tô Tiêu Thất thản nhiên mỉm :
“Không ý gì .
Thím nên về quê một chuyến đấy.”
“ nhổ , đầu năm mới về xong.
Mấy trăm dặm đường, lúc về cái gì?”
Tô Tiêu Thất thản nhiên bà một cái.
“Về để gặp cuối đấy.”
Nói xong.
Cô nhà.
Bác sĩ Tôn kỳ lạ ngẫm nghĩ lời Tô Tiêu Thất , nửa ngày cũng hiểu ý gì.
“Chị Trương, cô thế là ý gì?”
“Không .
Nói năng xằng bậy.”
Chị Trương bản cũng nghĩ .
Bà hàng tháng đều gửi tiền về quê.
Phụ cấp của chồng cũng chỉ bấy nhiêu, nhà sáu đứa con.
Lại còn gửi tiền về quê cho bố chồng.
Lấy tiền dư mà hở là về quê?
Bà theo hướng Tô Tiêu Thất rời , miệng nhổ toẹt một cái.
“Bà cô nhỏ , đúng là bậy.”