TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:59:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lấy chăn.”

 

Tô Tiêu Thất vùi trong chăn khẽ.

 

Ngay đó dậy, lấy lọ thu-ốc mỡ mang theo .

 

Đợi Chiến Bắc Hanh sang, Tô Tiêu Thất chuẩn xong thu-ốc mỡ để chườm nóng.

 

“Bà nội dặn mỗi ngày chườm nóng mát-xa cho .

 

Anh một trốn ở phòng nhỏ là cái kiểu gì?”

 

Tô Tiêu Thất đây là đang cho Chiến Bắc Hanh , ham thể của .

 

Hoàn là do bà nội dặn dò việc.

 

Khóe mắt Chiến Bắc Hanh mang theo ý :

 

“Tiêu Thất, cảm ơn cô.”

 

Chiến Bắc Hanh một chiếc quần đùi rộng màu xanh quân đội.

 

Đôi chân rắn chắc đầy lực lấy một chút thịt thừa, lông chân bắp chân nhiều.

 

Nhìn mà Tô Tiêu Thất nuốt nước bọt.

 

Sờ chắc cảm giác sẽ lắm đây.

 

Cô thu những suy nghĩ đen tối trong đầu, đắp thu-ốc mỡ chỗ cổ chân thương của .

 

Rồi dùng túi thu-ốc bọc .

 

Làm xong tất cả những việc .

 

Tô Tiêu Thất thản nhiên ngẩng đầu:

 

“Anh nhất là muộn một chút hãy tham gia huấn luyện, bà nội thương gân động cốt dựa việc tẩm bổ.”

 

“Được.

 

lời cô.”

 

Tô Tiêu Thất chui tọt trong chăn.

 

Đầu mùa hè, chăn dùng mỏng.

 

Chiến Bắc Hanh cởi trần áo , chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ xuống.

 

Trong lòng như trống trận khua liên hồi .

 

Chiến Bắc Hanh nhắm mắt , hàng lông mi dài đổ bóng ánh đèn vàng mờ ảo.

 

Tô Tiêu Thất nhịn nghiêng .

 

Chiến Bắc Hanh đưa tay che mắt cô :

 

“Ngủ .”

 

“Anh , mà .”

 

“Cảnh giác của quân nhân.”

 

Chiến Bắc Hanh kéo sợi dây công tắc đèn điện.

 

Chăn của chỉ che đến bụng.

 

Tô Tiêu Thất dùng tay gạt tay Chiến Bắc Hanh , cùng bàn tay rộng lớn của mười ngón đan c.h.ặ.t .

 

Cứ thế nhắm mắt chìm giấc ngủ.

 

Sáng sớm hôm .

 

Tiếng kèn hiệu vang lên từ đằng xa.

 

Tô Tiêu Thất mở đôi mắt ngái ngủ, ngoài cửa sổ dường như trời vẫn sáng.

 

định xem giờ, liền thấy Chiến Bắc Hanh :

 

“Cô ngủ thêm lát nữa , cần dậy sớm thế .”

 

Tô Tiêu Thất vội vàng lăn một vòng, trực tiếp lăn lòng Chiến Bắc Hanh.

 

Giống như một con gấu túi ôm c.h.ặ.t lấy Chiến Bắc Hanh buông tay.

 

Khóe miệng Chiến Bắc Hanh hiện lên một nụ .

 

Anh thích những hành động động chân động tay của Tô Tiêu Thất đối với .

 

Đưa tay nhẹ nhàng xoa lưng Tô Tiêu Thất.

 

“Ngủ thêm lát nữa , sáng nay đưa cô mua đồ.

 

Mua thêm một thùng sơn nữa, sơn phòng chính một chút.”

 

Giọng trầm thấp của Chiến Bắc Hanh vang lên.

 

Anh còn tìm Triệu Viễn, một chuyện cần rõ ràng.

 

“Được.”

 

Đến khi Tô Tiêu Thất tỉnh dậy nữa.

 

Trời sáng bừng.

 

phòng chính, bàn đặt hai cái bánh bao và một bát cháo trắng.

 

Cô rửa mặt xong, ăn hết một bát cháo.

 

Nhìn cái bánh bao cũng ăn.

 

Thay một chiếc váy dài, một đôi giày da nhỏ mũi vuông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-57.html.]

 

Vừa cầm túi xách xong, liền thấy Chiến Bắc Hanh .

 

Sắc mặt Chiến Bắc Hanh dường như lắm.

 

“Có chuyện gì ?”

 

“Không gì, chúng thôi.”

 

Tô Tiêu Thất nghĩ đến điều gì đó, bất động :

 

“Anh tìm Triệu Viễn ?”

 

Chiến Bắc Hanh:

 

...

 

“Ừm, một chuyện rõ ràng.

 

Chuyện là vấn đề của , vấn đề của cô.”

 

“Hừ, dựa cái gì mà tìm ?

 

Anh vấn đề gì chứ?”

 

Tô Tiêu Thất mà thấy bực .

 

“Cái tên cặn bã mặt dày ch-ết tiệt đó còn mặt mũi mà chuyện ?

 

Hắn thực sự Tô Mai hạ thu-ốc ?”

 

“Bản coi trọng , gả nhà cao cửa rộng.

 

Còn con lý nữa chứ.”

 

Phải là, Tô Tiêu Thất thực sự đoán đúng sự thật .

 

Triệu Viễn tuy rằng coi trọng Tô Tiêu Thất, nhưng thực sự hy vọng cô gả cho một giỏi hơn .

 

Hắn hy vọng Tô Tiêu Thất gả cho một nông dân.

 

Cùng lắm là một công nhân.

 

Sau nhắc đến cái tên Triệu Viễn, đều là thái độ tiếc nuối ngước .

 

Chiến Bắc Hanh ngờ Tô Tiêu Thất tức giận như , vội vàng kéo cô giải thích:

 

“Tiêu Thất, rõ với .

 

Sau nếu còn đem chuyện nữa, thì đừng trách khách khí.”

 

Tô Tiêu Thất hậm hực lườm .

 

“Anh đúng là đồ ngốc.”

 

“Cô thích cái đồ ngốc mà.”

 

Một câu đột ngột của Chiến Bắc Hanh khiến Tô Tiêu Thất câm nín.

 

thích nữa .

 

cái khuôn mặt chỗ nào cũng , căn bản thể .

 

Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh cùng khỏi cửa.

 

Ven đường cách đó xa mấy phụ nữ đang trò chuyện.

 

Thấy Chiến Bắc Hanh bọn họ , lập tức im bặt sang.

 

Có một phụ nữ tay đang cầm đế giày, chào hỏi:

 

“Chiến phó đoàn, vợ thế?”

 

“Người thành phố lân cận tỉnh bên cạnh.”

 

“Người ngoại tỉnh .”

 

Người phụ nữ chuyện bừng tỉnh đại ngộ, thành phố lân cận cách thành phố An xa lắm.

 

Đi xe hai ngày là đến nơi, thuộc vùng biên giới .

 

Tô Tiêu Thất những rảnh rỗi chắc chắn đang bàn tán lưng , cũng định chào hỏi.

 

Chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ngang qua bọn họ.

 

Đợi Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh xa.

 

Mấy phụ nữ lập tức xúm bàn tán xôn xao.

 

“Mấy bà xem cái cô điểm nào hơn Trần Viện?”

 

“Trông thì thật, thành phần lắm.

 

Báo cáo của chính uỷ nộp lên, suýt chút nữa phê duyệt .

 

Vẫn là một vị lãnh đạo cũ ở cấp đồng ý đơn đăng ký kết hôn của bọn họ đấy.”

 

“Cái xuất thì gì mà kiêu ngạo chứ?

 

Lúc nãy còn chẳng thèm chủ động chào hỏi.”

 

“Chiến phó đoàn lẽ nên lấy hạng phụ nữ , ảnh hưởng đến việc thăng chức .

 

Mấy bà xem và Trần Viện bên đoàn văn công đôi bao.”

 

“Chứ còn gì nữa, ngay cả bác sĩ Tôn ở trạm xá của chúng còn mạnh hơn cô .”

 

“Hình như là nhà của vợ chữa khỏi chân cho Chiến phó đoàn.

 

Yêu cầu đặt chính là lấy phụ nữ .”

 

 

Loading...