“Luôn cho rằng cha vì mà .”
Không ai vô tình tin cha là do khắc ch-ết, trong lòng đau khổ đến nhường nào.
Cao Dương nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, cổ họng chua xót khó chịu.
Muốn gì đó, nhưng chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Chiến Bắc Hanh ngờ trong lòng Cao Dương mang gánh nặng lớn như .
Tô Tiêu Thất tướng mạo của , chậm rãi :
“Thiên Sát Cô Tinh đa phần là ngũ hành đủ.
Có mất thì sẽ nhận , cũng nhất định là chuyện .”
“Trong năm nay của một đại nạn, nhất là kiểm tra sức khoẻ, tặng một lá bùa vàng, hãy để đó luôn mang theo bên , thể đảm bảo đó bình an vượt qua.”
Cao Dương nhất thời chút hoang mang .
Vừa mới Tô Tiêu Thất trò mê tín.
những gì Tô Tiêu Thất quá đúng về .
Nói bản một nạn, chắc tin.
Nói một đại nạn, nửa tin nửa ngờ.
“Là ai?”
Cao Dương vẫn buột miệng hỏi một câu.
Tô Tiêu Thất chằm chằm Cao Dương một cái:
“Ông ngoại .”
Chương 35 Tô Tiêu Thất ham tiền
Cao Dương vốn tưởng sẽ là ông nội , nhưng ông ngoại vẻ khả quan lắm.
“Không khả quan lắm, ông ngoại phận khá đặc biệt.
Về mặt sức khoẻ sẽ xảy vấn đề gì, trừ khi là về các mặt khác.”
“Chính là về mặt sức khoẻ đấy.”
Tô Tiêu Thất nghiêm túc .
“Cô bậy.”
Cao Dương bướng bỉnh Tô Tiêu Thất, dường như những gì Tô Tiêu Thất đều là sai.
Thấy cả hai bên đều kiên trì.
Chiến Bắc Hanh thở dài một tiếng:
“Cao Dương, gọi điện về nhà .
Bảo ông ngoại kiểm tra sức khoẻ tổng quát, xem rốt cuộc là về mặt nào thì chú ý nhiều hơn.”
Tô Tiêu Thất u u thêm một câu:
“Trọng điểm kiểm tra phổi .
Ông ngoại thích kiểm tra sức khoẻ, mỗi cũng chỉ kiểm tra hai hạng mục đơn giản để đối phó thôi.”
“ thấy vẫn nên tìm trông chừng một chút.”
Cao Dương ngờ Tô Tiêu Thất chi tiết đến thế.
“Cô quen ông ngoại ?”
“Không quen.”
Cao Dương chút đau đầu:
“ cái bộ dạng của cô, cứ như là quen ông ngoại nhiều năm .”
“Đây là bản lĩnh mà ông trời ép ăn cơm đấy.
Người bình thường .”
Tô Tiêu Thất bắt đầu thần thần bí bí.
Cười đến mức Cao Dương thấy rợn tóc gáy.
“Cô, thầy cúng...”
Tô Tiêu Thất đang cầm cái cốc thì khựng một chút, sắc mặt lạnh xuống.
“Hừ, lời lành khó khuyên con ma ch-ết.
Anh tin, thì đừng hỏi nữa.”
Giọng điệu Tô Tiêu Thất lạnh nhạt, trong đôi mắt lạnh lẽo lộ một tia thương hại.
Cao Dương:
...
Càng thấy chút rợn .
Chiến Bắc Hanh chộp lấy cánh tay Cao Dương:
“Cậu theo .”
Anh kéo Cao Dương ngoài cửa.
“Cao Dương, cũng giống là vô thần.
Tuy nhiên, cho mấy chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-55.html.]
Chiến Bắc Hanh cũng hẳn tin những lời .
Anh cảm thấy thế gian đa là trùng hợp.
nghĩ đến Cao Dương là đặc biệt quan tâm đến ông ngoại , vẫn đem mấy chuyện Tô Tiêu Thất kể vắn tắt cho Cao Dương .
Lần .
Cao Dương càng kinh ngạc đến ngây .
“Sếp, tận mắt chứng kiến, tận tai thấy ?”
“Ừm.
Bảo ông ngoại kiểm tra sức khoẻ phiền phức gì, bản cũng yên tâm hơn đúng ?”
Nắm đ-ấm đang siết c.h.ặ.t của Cao Dương buông lỏng .
“ .
Hừ, nhất định để chị dâu thế gian chẳng thần thánh ma quỷ gì hết.”
“Ừm, cũng cần bận tâm việc hình khắc lục .”
Cao Dương:
...
“Sếp, đúng là bồi thêm nhát d.a.o đấy.”
Cao Dương vội vàng rời , đợi nổi đến ngày mai, ngay tối nay gọi điện về.
Tô Tiêu Thất tắm rửa .
Cải thảo buổi tối mặn, cô lấy một cái ca tráng men rót nước.
Ngồi ghế uống nước.
Chiến Bắc Hanh khi nhà, Tô Tiêu Thất đang ung dung tự tại.
Im lặng một lúc.
Anh phòng nhỏ, từ trong hòm gỗ lấy một phong thư.
Đi , đưa cho Tô Tiêu Thất.
“Cái cho cô.”
Tô Tiêu Thất đang bàn bưng ca tráng men uống nước, thấy phong thư đưa tới mắt thì ngẩn .
Muốn nhận lấy, nhưng nghĩ lúc nãy Chiến Bắc Hanh kéo Cao Dương , cứ như cô sai thật .
Cô đổi tư thế, hừ lạnh một tiếng tiếp tục uống nước.
Khóe mắt đang lén phong thư .
Rất tò mò, bên trong là cái gì?
Chiến Bắc Hanh xuống cạnh Tô Tiêu Thất, mùi đàn ông thoang thoảng phả mũi cô.
Cơn giận nhỏ lập tức tan biến.
Lén lút vùng thắt lưng và bụng của Chiến Bắc Hanh, thầm nghĩ:
“Tối nay cái tên định ngủ ở phòng nhỏ ?”
Chiến Bắc Hanh một nữa đưa phong thư cho cô:
“Ở đây ít tiền và phiếu lương thực, tiền nong trong nhà do cô quản.”
“Trước đây mỗi tháng gửi về nhà hai mươi đồng.
Sau , gửi bao nhiêu là do cô quyết định.”
Theo Chiến Bắc Hanh, độc thì trợ cấp cho gia đình nhiều hơn là chuyện bình thường.
Giờ kết hôn, đương nhiên là lấy gia đình nhỏ trọng.
Cha ở quê gửi bao nhiêu thì do Tô Tiêu Thất sắp xếp.
Trong lòng Tô Tiêu Thất thầm vui mừng.
cũng ngạc nhiên, thời đại tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề.
Chiến Bắc Hanh vốn thuận miệng hứa với cô, nhưng cũng chỉ tưởng là lời hứa bâng quơ mặt bà nội cô thôi.
Không ngờ thực sự đem tiền giao cho cô quản.
“Nhà cha mấy miệng ăn?”
Tô Tiêu Thất sẽ gửi về mỗi tháng hai mươi đồng nữa .
Cô hai mươi đồng thể nuôi sống cả một đại gia đình, một cuộc sống .
Chiến Bắc Hanh con trưởng.
Lại còn là đứa con gạt rìa.
“Hai trai, hai em trai, còn một chị gái nữa.
Tất cả đều lập gia đình .”
Chiến Bắc Hanh nhắc đến những đó hề biểu cảm gì:
“Cha sống cùng cả.”
“Sau , sẽ đưa tiền sinh hoạt cho .”
Tô Tiêu Thất cầm phong thư, tựa đầu vai Chiến Bắc Hanh.