Vẻ mặt nghiêm trọng Tiểu Nhu, “Nếu Kiến Phương một tới, thứ chắc chắn nhập Kiến Phương ."
Tưởng Kiến Phương thở dài một tiếng.
“ từ nhỏ quen thấu lòng phức tạp, cứ luôn tưởng là thỏ trắng ngây thơ thế nhỉ."
“ từ nhỏ đ-ánh nh-au hẹn hò, đều thích gọi theo cùng.
Dù thế đạo hiểm ác, là phụ nữ thì tự bảo vệ chứ."
Bà giơ tay tát một cái mặt Tiểu Nhu.
“ mà dễ lừa thế ?"
Tiểu Nhu phục trừng mắt , sơ suất .
Thật sự sơ suất .
“Mụ già ch-ết tiệt , giỏi thì thả ."
Bà nội Tô chậm rãi mở miệng:
“Cô một trẻ tuổi còn chẳng bản lĩnh gì, một bà già thì vội cái gì chứ."
Hà Kiến Quân định bò dậy chạy trốn.
Chị dâu của Tưởng Kiến Phương cầm cái ghế đẩu đ-ập xuống, “Mày chính là cái thằng suýt nữa hủy hoại con ch.ó ?"
Chương 274 Ngoại truyện quen bên An Nam ?
Hà Kiến Quân:
“..."
Chuyện con ch.ó mà còn nhớ rõ thế ?
“Mẹ kế của cháu chính là đại cô nãi nãi của nhà họ Chiến các đấy."
Chị dâu Tưởng Kiến Phương đắc ý , “Chồng tao còn là cả của nhà họ Chiến đây.
Một mụ cô nãi nãi đạo đức thì tính là cái thá gì."
“Ai mà các lén lút chuyện gì chứ?"
Tưởng Kiến Phương nhíu c.h.ặ.t lông mày, “Bố Bắc Hanh , hiện tại đất nước chúng đang ở thời kỳ then chốt.
Bên ngoài bao nhiêu đang nhòm ngó, một kẻ nhân cơ hội thâm nhập .
Vẫn là giao Hà Kiến Quân và Tiểu Nhu cho bọn Tiêu Thất ."
Tưởng Kiến Phương cũng trong phòng thứ gì tác dụng.
Đành tìm một cái thùng, bỏ hết những thứ trông vẻ tầm thường đó.
Mấy quyển sách ở đầu giường cũng bỏ luôn.
Tiểu Nhu cố sức vùng vẫy.
Không .
Chưa kịp bắt đầu kết thúc ?
Bà nội Tô bạt tai cô hai cái liên tiếp, lấy một lá bùa dán lên Tiểu Nhu.
“Vừa kém cỏi độc ác.
Hèn chi ở thủ đô bao nhiêu năm mà sống t.h.ả.m hại thế ."
“Thông gia bà cụ.
Người đàn bà đúng là độc ác, giỏi giả vờ."
Mọi áp giải Hà Kiến Quân và Tiểu Nhu .
Đưa tới đồn công an nơi Chiến Bắc Anh đang việc.
Tô Tiêu Thất đang giảng bài ở trường, tin tức liền tan học chạy tới ngay.
Còn tới cửa đồn công an.
Đã thấy tiếng la hét oai oái.
Chiến Bắc Anh và mấy khác ở cửa với vẻ mặt ngơ ngác, “Tiêu Thất.
Mau qua đây, đồng nghiệp của mở cái hộp .
Sao giống như trúng tà ."
“Cái hộp gì cơ?"
Tưởng Kiến Phương lau nước mắt , “Tiêu Thất.
Thông gia bà cụ ."
Tô Tiêu Thất xông .
“Bà nội."
Tô Tiêu Thất hai tay kết ấn, liên tục vẽ mấy đạo bùa hư .
Bản lĩnh vẽ bùa hư khiến đám cảnh sát trẻ ở đồn công an sững sờ cả .
“Hay thật đấy.
Ở chỗ chúng mà trò mê tín ?"
“Đừng bậy.
Đây là nhân vật cấp đại sư quốc gia công nhận đấy, thể Tây Hoa Sảnh cơ mà."
Cảnh sát trẻ:
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-441.html.]
Ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang sùng bái chỉ mất 0,0001 giây.
một luồng hắc khí phát tiếng kêu ch.ói tai, từ trong c-ơ th-ể bà nội Tô lao .
Tô Tiêu Thất tung thêm một đạo phù ấn vàng kim nữa.
Đóng đinh thứ đó lên cây cột.
“Ai giúp ngoài bẻ một cành liễu với?"
“Để ."
Anh cảnh sát trẻ chạy ngoài, bẻ mấy cành mang .
“Gửi cô tất cả đây."
Tô Tiêu Thất cầm một cành liễu quất lên luồng hắc khí , luồng hắc khí phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Muốn chạy nhưng thế nào cũng chạy thoát , “A...
Tô Tiêu Thất, cô sẽ trở thành nô lệ của tộc vu y chúng ."
“Còn thành hình, mà mơ mộng hão huyền quá nhỉ."
“Cái vòng tay cô đeo, linh hồn câu thúc .
Ha ha ha ha..."
Luồng hắc khí phát một tia lệ khí cuối cùng.
Những mặt ở đó sợ đến mức bủn rủn cả chân tay.
Lần đầu tiên gặp chuyện thể tin nổi như , nếu từ miệng khác kể , chắc chắn sẽ tưởng đối phương là kẻ thần kinh.
Tô Tiêu Thất nghĩ đến nguyên .
“Vậy thì sẽ để ngươi biến mất trong đất trời ."
“Cô dám .
Nếu cô để biến mất, cô sẽ tìm linh hồn mất ."
Tô Tiêu Thất ghét nhất là khác đe dọa.
Mà còn là .
Cô thèm .
G-iết...
Một đạo sát quỷ phù phiên bản tăng cường tung .
“A... cô dám ..."
“Hừ, Tô Tiêu Thất ghét nhất là đe dọa."
Tô Tiêu Thất khóe miệng lạnh lùng, tay hề nương tay.
Cô xử lý xong luồng hắc khí, mới ngẩng đầu quanh.
“May mà đang ở đồn công an."
Chiến Bắc Anh hiểu.
“Tại ?"
“Mọi ai nấy dương khí đều dồi dào."
Tô Tiêu Thất tới cạnh bà nội Tô, “Sao cái hộp mở thế ?"
Anh cảnh sát trẻ bẻ cành liễu lúc nãy gãi đầu ái ngại, “Xin ạ.
Là lúc nãy vô tình đụng cái hộp, nó rơi xuống đất nên mở ."
Tô Tiêu Thất nhặt cái hộp lên xem.
“Anh còn giẫm lên một cái nữa, giày dính nước tiểu."
Cảnh sát trẻ:
“..."
“Không tiểu , tiểu xa lắm.
Là giẫm nước tiểu ch.ó..."
Mọi :
“..."
Không cần giải thích chi tiết thế .
Chiến Bắc Hanh nhận tin cũng tới đây, “Tiêu Thất.
Sao sắc mặt bà nội kém thế ?"
Bà nội Tô xua tay.
“Già , còn cái thứ đó nhập ."
“Bắc Anh, ở đây gì ăn ?"
Anh cảnh sát trẻ vội chạy , “Chỗ cái gì cũng , để mang qua."
Anh vội vàng lấy nước ngọt Bắc Băng Dương, bánh sơn tra, mì tôm trẻ em, bánh bông lan mang tới.
Tất cả chất đống mặt bà nội Tô, “Bà nội ơi.
Bà cứ từ từ ăn, cháu vẫn còn những món khác nữa."
Đôi mắt bà nội Tô sáng rực lên.
Đưa tay lấy cái bánh bông lan ăn một cách ngon lành.
“Ngon quá."