“Tô Tiêu Thất vội vàng cởi tất, đặt đôi chân trong chậu.”
Chân cô to nhỏ.
Mu bàn chân thon dài múp míp, mỗi ngón chân đều căng tròn đáng yêu.
Chiến Bắc Hanh rũ mắt, múc chút nước dội lên bắp chân cô.
Bàn tay thô ráp nắm lấy chân cô, nhẹ nhàng xoa bóp.
Một cảm giác tê dại lan từ lòng bàn chân thẳng tim, trái tim Tô Tiêu Thất đ-ập loạn xạ như nai chạy.
là lấy mạng mà.
Đây massage lòng bàn chân.
Đây rõ ràng là massage tận đáy lòng cô.
“Anh Bắc Hanh, kỹ thuật massage học của ai thế?
Trước đây massage cho ai khác ?"
Tô Tiêu Thất mở miệng là phá hỏng khí ngay.
trong lòng cô thực sự nghĩ .
Chiến Bắc Hanh bất lực ngẩng đầu, cô chằm chằm.
Mãi lâu mới khẽ giải thích:
“Là bà nội dạy .
Bà em hàn, bảo thường xuyên cho em ngâm chân và massage lòng bàn chân."
Tô Tiêu Thất:
...
Thật ngọt ngào.
Tô Tiêu Thất hỏi về chuyện của , ví dụ như ở quân đội từng bạn gái ?
Có đối tượng nào thầm thương trộm nhớ ?
Cô âm thầm bói thử cho Chiến Bắc Hanh một quẻ, kỳ lạ là tính .
Điều thật vô lý, vì hai sự giao thoa với ?
Chỉ là lời đến cửa miệng hỏi .
Thôi thì cứ lấy giấy kết hôn, khóa c.h.ặ.t bên cạnh là nhất.
Có một chồng là Phó trung đoàn trưởng, coi như thêm một lớp ô bảo hộ.
Cô thể học theo những phu nhân gả cho sĩ quan trong phim thời đại, sống những ngày thanh lịch.
Còn thể uống cà phê trong khu nhà tập thể quân đội.
Cuộc sống thật thư thái.
Còn việc kiếm tiền, Tô Tiêu Thất thấy đó thành vấn đề.
Cứ để thong thả hưởng thụ mới là chính sự.
Rửa chân xong, Chiến Bắc Hanh dùng nước rửa chân của Tô Tiêu Thất để rửa chân .
Chân lớn, đặt chậu nước suýt nữa thì tràn ngoài.
Tô Tiêu Thất đến ngẩn ngơ một hồi.
Đợi Chiến Bắc Hanh đổ nước rửa chân, cô mới hối hả cầm khăn mặt và bàn chải đến cạnh nhà vệ sinh đ-ánh răng rửa mặt.
Chiến Bắc Hanh lấy nước về cho cô lau rửa một nữa.
Đợi việc xong xuôi.
Cả hai đều ngớ .
Chỉ một căn phòng một chiếc giường, tuy rằng ... nhưng dù đó cũng là sự kích thích của thu-ốc.
Tô Tiêu Thất âm thầm liếc , cô vốn bạo dạn giờ bỗng thấy nhát gan.
“Anh Bắc Hanh."
“Em ngủ , tạm ghế băng một đêm."
Chiến Bắc Hanh chỉ chiếc ghế băng dài trong phòng.
Tô Tiêu Thất thầm so sánh một chút, chiếc ghế cũng chỉ dài một mét, gã ngủ kiểu gì?
Lập tức sa sầm mặt mày.
“Để túi hành lý ở giữa, là đàn ông đại trượng phu sợ cái gì?
Em còn sợ mà bắt đầu sợ ?
Nếu thực sự sợ thì chúng đừng đăng ký kết hôn nữa."
Chiến Bắc Hanh:
....
“Tiêu Thất, chúng chẳng vẫn kết hôn .
Anh sợ...."
Anh tìm lời giải thích, hai quan hệ một .
quan hệ nữa cũng .
Làn da màu đồng cổ của ửng đỏ, hai tay lúng túng xoa .
“Thôi .
Đừng õng ẹo nữa, em sẽ gì ."
Tô Tiêu Thất hậm hực bên trong giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-44.html.]
Cô dán bức tường trong cùng, nhường hơn nửa chỗ trống.
Ánh mắt Chiến Bắc Hanh tối sầm , cởi giày xuống bên cạnh.
Đưa tay kéo Tô Tiêu Thất từ sát tường một chút:
“Đừng dán sát tường.
Trên tường đó bao nhiêu sâu bọ bò qua ."
Tô Tiêu Thất vội vàng xích ngoài một chút, trực tiếp xích thẳng lòng Chiến Bắc Hanh.
Chiến Bắc Hanh:
....
Tô Tiêu Thất:
...
“Em sợ sâu bọ."
“Ngủ .
Ngày mai còn bến xe sớm."
Nghĩ đến Trần Bình, Tô Tiêu Thất đau đầu nghĩ ngày mai giải quyết xong chuyện của Trần Bình mới thể rời .
Chương 28 Đại Niệm là phúc tinh của con trai bà
Một đêm mộng mị.
Tô Tiêu Thất ngủ ngon, một cái gối ôm hình thật yên tâm.
Sau khi hai dậy trả phòng, Tô Tiêu Thất cửa nhà khách quanh.
Chiến Bắc Hanh nghi hoặc cô:
“Có chuyện gì ?"
Tô Tiêu Thất gật đầu.
Cô và Chiến Bắc Hanh là một thể, vài chuyện nhất nên giấu .
Cùng lắm là mắng vài câu.
Cô sẽ khiêm tốn tiếp thu nhưng kiên quyết sửa.
Cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Chiến Bắc Hanh cau c.h.ặ.t mày:
“Em quen ở đây ?"
Tô Tiêu Thất thầm nghĩ:
“Người thì nhưng quỷ thì một con.”
Cô hì hì:
“Có một cô bé đẻ nhờ em mang chút đồ tới."
“Sống ở gần đây ?"
“Vâng, nhà cây dương trắng cửa ạ."
Có ngang qua thấy câu liền ngẩng đầu lên.
Nhìn kỹ Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh một lượt:
“Hai tìm nhà Chu Kiến Quân ?"
“ ạ, Chu Kiến Quân đứa con gái tên là Đại Niệm ?"
Tô Tiêu Thất hào hứng.
Người đến đây liền họ với vẻ kỳ quái:
“ là một đứa con gái do vợ sinh tên là Đại Niệm.
Con bé đó lớn lên xinh giống hệt bà hổ của nó."
“Chỉ là ít , thấy cũng chào hỏi.
Chẳng khác gì một đứa câm."
Chào cái con khỉ nhà bà, chào đám bà tám lẻo mép các chắc.
Tô Tiêu Thất thầm mắng trong lòng.
Cô thấy tai vọng tiếng thút thít của Trần Bình.
Tiếng Tô Tiêu Thất phiền lòng, cô quát khẽ một tiếng:
“Im miệng."
Trần Bình im miệng.
Người phụ nữ đang chuyện phía cũng im miệng, bà kinh ngạc Tô Tiêu Thất:
“Cô phát điên ?"
“ bảo quỷ im miệng ."
Người phụ nữ đó:
“Mắng ai là quỷ?
Hầm hầm bỏ .”
Chiến Bắc Hanh gánh bao tải lên, thích phụ nữ mở miệng là mắng .
“Đi thôi, em thăm Đại Niệm ?"
“Vâng."
Hai thuận đường tìm ngôi nhà cây dương trắng cửa.