“Đến cửa nhà hát kịch.”
Tô Tiêu Thất thấy một phụ nữ quàng một chiếc khăn lụa cổ trông chút quen mắt.
“Bắc Hanh, phụ nữ trông quen thế nhỉ?"
Chiến Bắc Hanh .
“Ai ?
Ở trong khu ?"
Người phụ nữ đó cũng thấy họ, mỉm với Chiến Bắc Hanh.
“Bắc Hanh.
Em là trông giống mà, những năm qua khỏe ?"
Chiến Bắc Hanh:
“..."
Quen ?
Chẳng ấn tượng gì cả.
Tô Tiêu Thất thì chợt lóe lên linh cảm, “Tiểu Nhu?"
“Là em đây."
Tiểu Nhu Chiến Bắc Hanh với ánh mắt thâm tình quyến luyến, cứ như thể chuyện gì sai trái với cô .
“Em già , nhớ nữa ?"
Chiến Bắc Hanh vẫn đang tìm kiếm cái tên Tiểu Nhu trong trí nhớ.
“Cô về Chiến gia thôn ?"
Chiến Bắc Hanh bừng tỉnh đại ngộ, “ về đó."
“Chiến đại cô ch-ết ."
Tô Tiêu Thất gửi tiền và lương thực cho Chiến đại cô mấy , cũng vài thư từ qua .
Biết gia đình Chiến Đại Hà ngày càng nghèo túng khổ sở, đủ loại chuyện đen đủi liên tục xảy .
Sau khi vị Chiến đại cô ở Chiến gia thôn qua đời.
Tô Tiêu Thất cũng gửi đồ phúng viếng qua đó.
Cô quan sát kỹ Tiểu Nhu một chút, từ khuôn mặt Tiểu Nhu những thứ giống bình thường.
Giống như thứ gì đó cố ý xóa sạch một thứ .
Đối phương thực lực cao cường.
Thu hút sự chú ý của Tô Tiêu Thất, cô là thực lực rõ ràng, gặp mạnh thì càng mạnh.
Chỉ thích nghiền nát khác thôi.
Tiểu Nhu vài câu, thì gọi cô .
“Em đây, gì liên lạc nhé."
Tiểu Nhu s-ố đ-iện th-oại, “Bắc Hanh.
Anh cũng cho em s-ố đ-iện th-oại của ."
Chiến Bắc Hanh theo bản năng định từ chối.
Tô Tiêu Thất cầm lấy b.út s-ố đ-iện th-oại lên giấy, trao đổi với Tiểu Nhu.
“S-ố đ-iện th-oại nhà đấy.
Lúc nào rảnh thì tới chơi."
“Được."
Tiểu Nhu một cách kiều diễm, tuổi thì dù kiều diễm thế nào cũng bằng những cô gái trẻ.
Sau khi cô khỏi.
Chiến Bắc Hanh nhận điểm bất thường, “Cô gì giống ?"
“Trên cô dường như loại xa phụ thể.
Tiểu Nhu giống như bán linh hồn của để đổi lấy lợi ích ."
Tô Tiêu Thất bĩu môi:
“Còn mạnh hơn những kẻ chúng từng gặp đây."
Im lặng một lúc.
Tô Tiêu Thất trách móc liếc Chiến Bắc Hanh một cái.
“Hay thật đấy.
Người đối với tình ý nồng nàn, mà quên sạch sành sanh là ai ."
“Anh chỉ nhớ mỗi em thôi."
Chiến Bắc Hanh trong lòng thở phào nhẹ nhõm, may mà chẳng nhớ gì về Tiểu Nhu cả.
Nếu , tối nay khỏi xem kịch luôn.
Vợ chắc chắn sẽ thẩm vấn cả đêm cho mà xem....
Mấy ngày tiếp theo.
Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh đều bận rộn.
Bên đảo Bảo Đài sẽ một nhóm từ Hương Cảng tới thủ đô, công tác kiểm tra giai đoạn đầu đều cho .
Để phòng hờ trộn những chuyện lợi cho sự đoàn kết.
Tô Tiêu Thất đại diện cho nhà trường tiếp đón một đoàn hoa kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-439.html.]
Hai ai việc nấy.
Tiểu Nhu gọi mấy cuộc điện thoại, đều tìm thấy họ.
Tưởng Kiến Phương sang thăm bà nội Tô thì nhận điện thoại, với Tiểu Nhu là con trai và con dâu nửa tháng nữa mới rảnh.
“ với cô , con trai và con dâu bận lắm.
Sao cô hiểu tiếng thế hả?"
“Dì ơi, là Bắc Hanh cho cháu s-ố đ-iện th-oại mà.
Bảo cháu gọi điện cho , cháu việc tìm ."
Tưởng Kiến Phương xong.
Chẳng lẽ con trai phạm sai lầm ?
Giọng phụ nữ chút mùi “ xanh", bà khách khí mở miệng:
“Con trai thể việc gì tìm cô chứ?"
“Cháu và Bắc Hanh lớn lên cùng từ nhỏ.
Trước đây chúng cháu từng một đoạn..."
“Tút tút tút..."
Tưởng Kiến Phương đợi Tiểu Nhu hết, vội vàng cúp máy.
Trong lòng tức giận con trai thể chuyện như , còn đưa s-ố đ-iện th-oại nhà cho đàn bà bên ngoài.
Bà sầu muộn ghế.
Cảm thấy trời đất sắp sụp đổ đến nơi .
Lại điện thoại vang lên.
Tưởng Kiến Phương điện thoại vẫn là Tiểu Nhu, “Dì ơi.
Cháu và Bắc Hanh một cái..."
“Chát."
Tưởng Kiến Phương nhấc ống lên đặt sang một bên, như bất kỳ cuộc điện thoại nào cũng gọi nữa.
Bà hít sâu mấy liên tục.
Xong đời .
Tiêu Thất như , nếu mà Bắc Hanh một... lẽ là con cái đấy chứ?
Không ...
Không thể để Tô Tiêu Thất .
Tưởng Kiến Phương đặt ống trở .
Chương 273 Ngoại truyện dễ lừa như ?
Một lát .
Tưởng Kiến Phương nhận điện thoại của Tiểu Nhu.
Bà run rẩy mở miệng, “Cô và Bắc Hanh một cái gì?"
“Dì ơi.
Đây là chuyện lúc trẻ chúng cháu hiểu chuyện, gặp mặt hãy ạ."
Giọng của Tiểu Nhu vẫn yếu ớt, “Cùng là phụ nữ với , thực cháu cũng tới nhà Bắc Hanh ."
“Cô tới nhà."
Tưởng Kiến Phương tăng âm lượng lên mấy tông, “ ngoài gặp cô."
Đầu dây bên im lặng một hồi lâu.
“Cô thấy ?
Bắc Hanh là con trai , cô gặp cũng thôi."
“Vậy...
ạ."
Tiểu Nhu chần chừ một lúc lâu.
“Dì ơi.
Dì với Tô Tiêu Thất là dì gặp cháu nhé.
Cháu chỉ là họ cãi thôi, cháu tới thủ đô mười mấy năm , đều từng nghĩ tới chuyện tìm ."
“Đã mười mấy năm tìm, bây giờ tìm?"
Tiểu Nhu bên đó im lặng.
“Là Bắc Hanh gặp cháu, bảo cháu tìm ."
Tưởng Kiến Phương xong mà đầy bụng lửa giận.
hễ là đổi một đứa con trai khác, bà thể mắng cho đứa con đó lộn ruột luôn .
Đối với vợ chồng Chiến Bắc Hanh, Tưởng Kiến Phương luôn cảm thấy .
Bà thẫn thờ ghế sofa.
Bà cụ Tô bước thấy Tưởng Kiến Phương thở ngắn than dài, yên như con ch.ó ngoài .
“Kiến Phương, cô gặp chuyện gì khó khăn ?"
“Con gọi giúp đây."
“Gọi gì?"