TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:57:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồng thời một cuộc điện thoại cũng gọi cho Chiến Bắc Thịnh.”

 

Chiến Dân Đức dẫn đến khu nhà tập thể, chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.

 

Trong nhà lộn xộn một mảnh, ba đứa nhỏ cùng bà đồng Tô, v-ú Ngô đều biến mất tăm tích.

 

Sau khi , những hóng hớt về phát hiện hai bà già đ-ánh t.h.ả.m ở con đường phía Tây, đưa bệnh viện.

 

Mấy đó dọc đường cứ lẩm bẩm:

 

“Rốt cuộc là thù oán gì thế?"

 

Chiến Dân Đức chắc chắn đó là bà đồng Tô.

 

Trong quá trình tìm kiếm, họ phát hiện của đối phương.

 

Chuyện ở Kinh Thành ồn ào lớn...

 

Đến khi ba đứa nhỏ gặp Chiến Dân Đức là ba ngày , thực sự là Bùi Việt trong quá trình tìm nhà họ Chiến gặp sự cản trở.

 

May mà tính tình đa nghi, hề lộ vẻ gì bất thường.

 

Người ngoài chỉ thấy là một đứa trẻ, tự nhiên nghĩ gì nhiều.

 

Bùi Việt khó khăn lắm mới tiếp cận mặt Chiến Bắc Thịnh, thì thầm là bạn của Vãn Vãn.

 

Đứa nhỏ còn cẩn thận hỏi mấy câu liên quan đến đứa trẻ và Chiến Bắc Thịnh.

 

Chiến Bắc Thịnh trả lời trôi chảy.

 

Mấy chuyện vặt vãnh , may mà nhớ rõ.

 

Nghĩ đến việc đây là ý của Đại Bảo, Chiến Bắc Thịnh nén nổi sự hài lòng mà gật đầu.

 

Đứa trẻ tương lai thể lính đấy.

 

Anh dẫn theo Bùi Việt tới tìm thấy ba đứa nhỏ, cái cằm phúng phính của Vãn Vãn đều nhọn .

 

Thấy Chiến Bắc Thịnh, con bé lập tức há miệng rống lên.

 

“Bác cả, con sợ quá."

 

Nhị Bảo:

 

“Bác cả, bây giờ bác mới tới..."

 

Chỉ Đại Bảo là nhịn , nắm đ-ấm nhỏ buông lỏng .

 

“Bác cả."

 

Chiến Bắc Thịnh ôm ba đứa nhỏ lòng.

 

“Bác cả đón các con về nhà đây."

 

Ánh mắt Chiến Bắc Thịnh thoáng hiện vẻ âm lãnh:

 

“Thông báo cho Chiến Bắc Anh.

 

Không cần nương tay, quét sạch bọn chúng một mẻ."

 

“Rõ."

 

Ba đứa nhỏ lên xe, nước mắt ngắn nước mắt dài Bùi Việt.

 

“Anh ơi."

 

Chiến Bắc Thịnh đưa tay về phía Bùi Việt:

 

“Đồng chí nhỏ, cháu sẵn lòng nhận lời mời của , đến nhà khách ?"

 

Bùi Việt:

 

“..."

 

Cậu chấn động bởi câu “đồng chí nhỏ" của Chiến Bắc Thịnh.

 

Cậu cũng là đồng chí ?

 

Những đó đều là thành phần ...

 

mà cháu..."

 

“Anh ơi, đến ạ."

 

Vãn Vãn đưa bàn tay nhỏ bé .

 

Bùi Việt lên xe.

 

Chiến Bắc Thịnh đưa Bùi Việt cùng cũng là sợ sẽ gặp nguy hiểm.

 

Trước khi chuyện kết thúc, cứ để Bùi Việt ở nhà họ Chiến.

 

Mấy về ngôi nhà cũ của họ Chiến.

 

Ngôi nhà cũ lính canh phòng thủ nghiêm ngặt, Chiến Dân Đức đặc biệt điều thêm hai qua đó.

 

Mấy em nhà họ Chiến cũng đều về ở.

 

Tưởng Kiến Phương thấy ba đứa nhỏ xuống xe, lập tức chạy tới ôm bọn trẻ lòng.

 

“Bảo bối của bà ơi."

 

“Bà nội , để các cháu chịu khổ ."

 

Vãn Vãn dữ nhất, con bé một lúc ngủ .

 

Trong miệng vẫn còn gọi:

 

“Bà cố, bà Ngô."

 

Tưởng Kiến Phương đau lòng hận thể tìm đám đó mà liều mạng:

 

“Bắc Thịnh.

 

Con rốt cuộc việc thế?"

 

“Bắt mấy mà cứ lề mề chậm chạp mãi?"

 

Chiến Bắc Thịnh:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-430.html.]

“..."

 

“Mẹ.

 

Đây chuyện giải quyết trong ngày một ngày hai ."

 

“Đó là do con bản lĩnh."

 

Chiến Bắc Thịnh:

 

“..."

 

“Mẹ.

 

Con ngoài đây.

 

Đồng chí nhỏ cứ ở nhà chúng , đợi chuyện qua hãy về."

 

“Được."

 

Tưởng Kiến Phương dẫn mấy đứa trẻ lên lầu.

 

Phòng của Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh vẫn giữ nguyên như cũ, đành để bọn trẻ ở đây luôn.

 

Bà chỉ chiếc ghế sofa dài ở phòng khách:

 

“Bùi Việt.

 

Cái mở là thành một chiếc giường đấy.

 

Cháu tối nay ngủ ở đây là phòng bên cạnh?"

 

“Bà nội Chiến, cháu ngủ ở đây ạ."

 

“Được."

 

Tưởng Kiến Phương đặt Vãn Vãn lên chiếc giường bên trong, cho con bé một bộ quần áo sạch sẽ.

 

Lại đặt bài vị tổ sư gia ngay ngắn .

 

Chương 266 Tây Bắc giải quyết vấn đề

 

Hai đứa nhỏ Đại Bảo Nhị Bảo sấp sofa ngủ .

 

Tưởng Kiến Phương đành lấy một tấm chăn mỏng đắp lên bụng cho chúng.

 

“Bùi Việt, cháu ngủ một lát nhé?"

 

Bùi Việt lắc đầu.

 

“Vậy cháu xuống đây chuyện với bà, bà chuyện xảy mấy ngày qua."

 

“Dạ."

 

Bùi Việt theo Tưởng Kiến Phương xuống lầu.

 

Tô Tiêu Thất cùng Chiến Bắc Hanh, Tiểu La, Tống Uy bốn dựa theo manh mối đến vùng rừng sâu núi thẳm ở Tây Bắc.

 

Khác với núi non ở những nơi khác.

 

Từ xa thấy tiếng sói hoang.

 

Tiểu La sắc mặt biến đổi:

 

“Đồng chí Chiến, ở đây sói hoang nhiều lắm."

 

“Mọi cẩn thận một chút."

 

Mấy đỗ xe ở chân núi, xuống xe tiến về phía núi.

 

Tô Tiêu Thất bát tự của hai trong đó, cô cầm bát tự của họ tính toán một chút.

 

Biết nhóm đang ở trong núi gần đây, các giáo sư sẽ sớm chuyển .

 

Đến lưng chừng núi thì gặp những khác.

 

Chiến Bắc Hanh cùng đội trưởng đối phương là Chu Dã chào hỏi .

 

Hai họ cùng lập kế hoạch.

 

Tô Tiêu Thất một tảng đ-á cao.

 

Nhìn chằm chằm rừng cây xanh mướt phía xa mà thẩn thờ, vùng Tây Bắc hiếm ngọn núi nào nhiều cây cối như .

 

Cô bấm ngón tay tính toán, khóe môi nhếch lên một đường cong:

 

“Bắc Hanh, phát bùa cho ."

 

Chu Dã thấy từng lá bùa, gì thêm.

 

Những ở đây lâu năm luôn lòng kính sợ đối với thiên nhiên.

 

Chu Dã đeo hạt thiên châu cổ.

 

Anh dùng hai tay đón lấy:

 

“Đa tạ."

 

Những khác cũng đón lấy, cẩn thận cất túi áo trong ng-ực.

 

Mọi chia .

 

Tô Tiêu Thất cùng Chiến Bắc Hanh, Tống Uy, Tiểu La cùng vài lính xuất phát.

 

Đến một nơi nọ, Tô Tiêu Thất hiệu cho dừng .

 

“Có bầy sói."

 

Đây là một hẻm núi, bầy sói vây quanh.

 

Chiến Bắc Hanh nổ một phát s-úng, con sói đầu đàn sợ hãi.

 

Chúng hề né tránh, vẫn tìm cơ hội tấn công.

 

Tô Tiêu Thất lấy một lá bùa:

 

“Định."

 

Bầy sói định trụ.

 

 

Loading...