TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:57:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cả đời gặp là hạnh phúc của .

 

Anh gặp cũng là hạnh phúc của .”

 

“Chúng ngoài tình yêu, tình thì còn nợ nước tình nhà.”

 

Tần Hạo Nam thu vẻ thâm trầm trong mắt.

 

Có lẽ điều duy nhất thể chính là sự bầu bạn mà thôi.

 

“Tô Tiêu Thất, cô nhất định hạnh phúc đấy nhé.”

 

sẽ mà.”

 

Tô Tiêu Thất nở một nụ rạng rỡ, khoanh chân xuống.

 

Khởi động Tụ Linh Trận.

 

Thả một nửa hồn phách trong túi vải , theo uy lực của Tụ Linh Trận, nhấp nhô lơ lửng hạ xuống phía c-ơ th-ể Tần Hạo Nam.

 

sang hồn phách Tần Hạo Nam vẫn đang một bên.

 

“Lên .”

 

Tần Hạo Nam Tô Tiêu Thất một cuối.

 

Rơi trong Tụ Linh Trận.

 

Tô Tiêu Thất hai tay kết ấn niệm chú....

 

Cô thở phào một cái.

 

Từ từ dậy, “Bà nội.

 

Bà bảo Đại Hắc canh giữ ở đây nhé.

 

Tối muộn đợi Tần Hạo Vũ về, bảo họ dọn thôi ạ.”

 

“Tần Hạo Nam đêm nay chắc chắn sẽ tỉnh .”

 

Ánh mắt tinh tường của bà nội Tô dừng Tần Hạo Nam.

 

“Được.

 

Con về nghỉ ngơi .”

 

Tưởng Kiến Phương canh ngay ngoài cửa, thấy động động tĩnh bên trong, vội vàng đẩy cửa bước .

 

“Tiêu Thất, đỡ con.”

 

Tô Tiêu Thất một身 mồ hôi, “Thời tiết nóng thật đấy.”

 

“Tiết trời mùa thu khô nóng, con tắm gội đấy.”

 

Tưởng Kiến Phương nhịn mà căn dặn Tô Tiêu Thất.

 

Tô Tiêu Thất:

 

“...?”

 

“Bà nội bảo là thể gội đầu tắm rửa mà ạ.”

 

“Không thể nào.”

 

Bà nội Tô :

 

“Được mà.

 

Để nấu nước gừng, dùng để cho Tiêu Thất gội đầu tắm rửa.

 

hôm nay chỉ lau mồ hôi thôi, đến mai mới tắm ?”

 

“Vâng ạ.”

 

Chập tối.

 

Tần Hạo Nam tỉnh táo .

 

Tần Hạo Vũ hai lời chi một khoản phí nhỏ, tìm đưa Tần Hạo Nam về.

 

Chiến Bắc Diệu và Chiến Bắc Sênh hai cùng dọn dẹp ngôi nhà của Kiều Chấn Đông, Tưởng Kiến Phương dọn qua đó ở.

 

Chiến Dân Đức thấy trong nhà chỉ còn mỗi một là ông già.

 

Dứt khoát cũng dọn qua luôn.

 

Mấy ngày tiếp theo.

 

Ông nội Chiến và bà nội Chiến cũng tới.

 

Gia đình mấy em Chiến Dân Đông cũng đều qua thăm.

 

Mỗi đến đều nhét bốn cái phong bao đỏ, Tô Tiêu Thất một cái, ba đứa trẻ mỗi đứa một cái.

 

Hôm nay.

 

Tô Tiêu Thất tựa đầu giường, ôm con gái Vãn Vãn.

 

“Bà nội.

 

Con hỏi bà một chuyện.”

 

“Chuyện gì con?”

 

“Chiếc vòng ngọc bà tặng con , bà là đồ cổ gia truyền.

 

Chiếc vòng đó, còn ai khác thấy qua ạ?”

 

Tô Tiêu Thất nghĩ đến chiếc vòng ngọc, nhịn mà liên tưởng đến hoa văn giống hệt tấm lệnh bài bằng gỗ của Vu Y Thần Điện .

 

Bà nội Tô lắc đầu, “Không ai cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-418.html.]

 

“Năm đó bà vốn dĩ định đưa cho con.”

 

Bà nặng nề thở dài một tiếng, “Mẹ con ngày hôm trả cho bà.

 

Nói là để cho con.”

 

Mạc Tri Ý...?

 

Sắc mặt Tô Tiêu Thất lạnh vài phần.

 

Cô lấy chiếc vòng ngọc từ trong túi vải , đưa cho bà nội Tô.

 

“Bà nội, khi bà nhận là cất luôn ạ?”

 

“Ừm.”

 

Bà nội Tô đón lấy một cái, “Loại vòng ngọc lục bảo mướt như thế , nhưng thực sự hiếm thấy.

 

Huống hồ ở một nơi hẻo lánh như nông thôn Lâm thị, con nghĩ xem ai thể lấy chứ.”

 

Bà đưa tay xoa nhẹ hoa văn bên trong.

 

Ngay lập tức, biến sắc.

 

Lại kỹ hơn một lượt...

 

“Không đúng.

 

Hoa văn bên trong như thế .”

 

Bà nội Tô vội vàng đeo kính lão , kỹ một nữa.

 

“Tiêu Thất.

 

Cái hoa văn trông giống như là... hoa túc.”

 

Bà nội Tô những thứ cấu thành nên hoa văn, là những loại cỏ độc hoa độc của vùng Tây Nam.

 

Dùng những phù chú huyền bí liên kết với .

 

Nếu kỹ thì nhận , chỉ thấy hoa văn mắt.

 

Chiếc vòng sẽ tiêu hao thần hồn của những cô gái trẻ, nghĩ đến việc tận tay đưa chiếc vòng cho Tô Tiêu Thất.

 

Bà nội Tô cảm thấy như trời sắp sập xuống .

 

“Tiêu Thất.

 

Bà...”

 

“Bà nội, trách bà .”

 

Tô Tiêu Thất nhẹ nhàng nắm lấy tay bà nội Tô, “Bà đối với bà như , cứ ngỡ hổ dữ ăn thịt con ?”

 

Bà nội Tô kìm mà rơi lệ.

 

“Hai bà cháu rốt cuộc là cái chứ?”

 

“Haizz, đúng là gặp đứa con trai ích kỷ lợi .”

 

Bàn tay già nua của bà nội Tô quệt những giọt nước mắt nơi khóe mắt, “Tiêu Thất của bà là một đứa trẻ ngoan ngoãn bao, gặp như thế chứ?”

 

Bà run rẩy cầm chiếc vòng.

 

Nhìn màu xanh lục linh động bên trong chiếc vòng, bà nhắm mắt định đ-ập vỡ chiếc vòng .

 

“Bà nội.

 

Chiếc vòng vốn tội.”

 

Tô Tiêu Thất đón lấy nó, “Để con thanh tẩy nó.

 

Sau để dành bán lấy một cái giá hời .”

 

Bà nội Tô gì.

 

Chỉ dậy, run rẩy bước về phía cửa.

 

Đến cửa bà Tô Tiêu Thất.

 

cho Tô Tiêu Thất rằng, năm đó khi Tô Tiêu Thất về chỗ Tô Kiến Minh, từng đeo chiếc vòng ngọc ngủ một giấc.

 

Sau đó...

 

sợ rước họa nên trả chiếc vòng cho bà nội Tô.

 

Dáng lưng bà nội Tô khi bước còng nhiều.

 

Người già cả đời trải qua bao sóng gió, ngờ lẽ vì sự sơ suất của mà dẫn đến sự của một sinh mạng.

 

Tô Tiêu Thất bà nội Tô ngoài.

 

Cô nắm c.h.ặ.t chiếc vòng ngọc.

 

Nhìn luồng khí xanh lục lưu động bên trong, “Tiêu Thất.

 

Cho dù chỉ còn một sợi hồn thức, cũng sẽ gom góp bộ cho .”

 

Đây là lời hứa của cô dành cho nguyên chủ.

 

Hồn thức của nguyên chủ lợi dụng chiếc vòng ngọc để bào mòn từng chút một.

 

Cho đến ngày hạ thu-ốc thì tan biến.

 

Mới để Tô Tiêu Thất xuyên c-ơ th-ể nguyên chủ.

 

Vãn Vãn “" về phía chiếc vòng ngọc, miệng bi bô kêu lên.

 

Tô Tiêu Thất nựng cái mũi nhỏ của bé, “Vãn Vãn, con đúng là hàng đấy.”

 

 

Loading...