“Đã từ chối.”
Chẳng qua cũng chỉ là trông giống thôi, phiền đến cuộc sống của đối phương mới là lựa chọn nhất.
Tối hôm đó.
Hiếm khi Chiến Bắc Hanh về sớm.
Khuôn mặt râu ria xồm xoàm, giống như một công nhân mỏ từ chui .
Trong mắt vằn lên những tia m-áu đỏ.
Tô Tiêu Thất dán cho một lá bùa.
Chiến Bắc Hanh tắm rửa xong, lấy khăn lông lớn lau tóc.
Tô Tiêu Thất xót xa lườm một cái.
“Ngồi xuống, để em lau tóc cho ."
“Được."
Chiến Bắc Hanh xuống, tựa Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất dịu dàng lau tóc cho , mới lau mấy cái thì thở của bình .
Có tiếng ngáy nhẹ.
Tô Tiêu Thất Chiến Bắc Hanh bình thường ngủ ngáy, chỉ khi nào đặc biệt mệt mới ngáy.
Cô cũng đ-ánh thức Chiến Bắc Hanh.
Cứ thế ôm ghế sofa, hai yên lặng tựa .
Túi vải đỏ cổ Tô Tiêu Thất phát ánh sáng.
Cô mở mắt .
Chiến Bắc Hanh cũng đồng thời mở mắt, mơ màng Tô Tiêu Thất:
“Sao ngủ quên mất nhỉ?"
“Anh hai và Chu Niệm Phi đến trường hàng ."
Chiến Bắc Hanh lập tức tỉnh táo .
“Em định hồn phách xuất thể ?"
“Vâng."
Tô Tiêu Thất ôm lấy Chiến Bắc Hanh, để nụ rực lửa trán và môi .
Cô an ủi:
“Bắc Hanh, em sẽ bảo vệ bản mà."
“Còn tổ sư gia theo em nữa."
“Tiêu Thất, hứa với .
Sau , chúng đừng xuất thể nữa ?"
Chiến Bắc Hanh hồn phách xuất thể sẽ gây tổn thương nhất định cho bản .
“Được.
Em hứa."
Tô Tiêu Thất nhẹ nhàng c.ắ.n môi .
Nữ quỷ sốt ruột.
Bay loạn trong phòng.
“Á á á.
Mau đưa qua đó."
“ đợi nổi nữa ."
Tần Hạo Nam cũng qua đó hóng hớt:
“Có thể mang theo ?"
Tô Tiêu Thất:
...?
“Không ."
Tần Hạo Nam chút thất vọng, nhưng nghĩ đến Chiến Bắc Hanh cũng thấy , trong lòng lập tức cân bằng ít.
Chiến Bắc Hanh bày trái cây cúng cho Tô Tiêu Thất.
Thắp ba nén nhang.
Nói bao nhiêu lời mặt tổ sư gia.
Tô Tiêu Thất xếp bằng, đưa cho Chiến Bắc Hanh một lá Thấu Thị phù.
“Để xem tình hình tại hiện trường."
Chiến Bắc Hanh nhận lấy lá bùa.
“Tiêu Thất, thấy thoải mái thì mau rút hồn về ngay đấy."
“Em ."
Tô Tiêu Thất hai tay bắt quyết.
Hồn phách của cô đưa theo nữ quỷ rời .
Đồng thời.
Bên trong trường hàng , trời sẩm tối.
Chu Niệm Phi và Chiến Bắc Đình đám cỏ dại cao nửa , miệng vẫn còn lầm bầm:
“Cậu bảo chúng cửa chính, cứ nhất định leo tường chứ."
“Hì hì.
Đi theo lá bùa thì tự nhiên là lý lẽ của nó ."
Hai họ xổm mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-411.html.]
Gió thổi qua, hai rùng một cái.
Đáng sợ quá .
Hai luồng tinh quang rơi xuống mặt họ.
“Anh hai."
Chiến Bắc Đình giật :
“Giọng của Tiêu Thất?"
Tô Tiêu Thất dùng đầu ngón tay điểm trán hai họ, hai lập tức sợ đến mức ôm chầm lấy .
“Mẹ ơi, đáng sợ quá."
“Gặp ma ."
Tô Tiêu Thất khinh bỉ :
“Hai qua đây chính là để gặp ma ?"
Hai buông , thấy mấy con ma phía Tô Tiêu Thất, lập tức ôm chầm lấy , run bần bật.
Không thấy, thấy.
Tại để họ thấy cảnh tượng đáng sợ như thế chứ?
Tô Tiêu Thất xoay .
Nhìn về phía mấy đang tới, mặc quân phục phi công.
Thân hình thẳng tắp, nụ tự tin khuôn mặt, mang theo khí chất quý tộc và tinh thần của những con thế gia.
Năm đó nhiệm vụ khẩn cấp...
Những phụ trách nhiệm vụ quá ít...
Rất nhiều còn nghiệp trường học vội vã lái máy bay chiến đấu lên bầu trời xanh.
Tính mạng mãi mãi dừng ở tuổi thanh xuân rực rỡ nhất.
“Quang Diệu."
Trong mắt nữ quỷ ngấn lệ, đó là thiếu niên mà bà ngày nhớ đêm mong.
Đội mũ, mặc bộ đồ bay bảnh bao.
Đi về phía bà.
Chu Quang Diệu thể tin nổi vị hôn thê Chu Yến Ni:
“Yến Ni.
Sao em đến đây?"
Anh quanh bốn phía, đ-ấm một nhát bạn học bên cạnh.
“Đừng cho huấn luyện viên đấy."
“Yến Ni, hai mau .
Đợi thắng lợi , về cưới em."
Trong mắt Chu Quang Diệu lấp lánh ánh sáng.
Nào , vì chấp niệm của họ quá sâu.
Sau khi ch-ết linh hồn trở nơi .
Tiếp tục huấn luyện, chuẩn một nữa chiến trường.
Chu Yến Ni bịt miệng thành tiếng, thiếu niên của bà.
Nước Hoa mới thành lập hai mươi mốt năm .
“Quang Diệu, đây là bạn gái ?
Vị trông giống , là chú ?"
Bạn bè của Chu Quang Diệu lượt tiến lên, ánh mắt dừng khuôn mặt Chu Niệm Phi.
“Chắc là trai của Quang Diệu chứ?"
Chu Niệm Phi:
“..."
Anh kìm nước mắt rơi xuống:
“Chào các chú ạ.
Cháu là Chu Niệm Phi, con trai của Chu Quang Diệu."
Chu Quang Diệu:
“..."
Bạn bè của ông:
...?
Chu Quang Diệu hai mươi ba tuổi ?
Đứa con trai lớn chắc cũng ba mươi tuổi chứ?
Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, ngày đó mỗi họ lái máy bay chiến đấu lao chiến trường.
Cùng ch-ết với máy bay địch.
Có thì kẻ địch bắt giữ, tự sát bằng s-úng.
“Các chú hy sinh ."
Tô Tiêu Thất câu tàn nhẫn đó.
Một thanh niên bên cạnh tên là Lâm Hành hỏi:
“Chúng thắng lợi ?"
“Thắng lợi , đất nước của chúng là do nhân dân chủ.
Đám quỷ nhỏ Nhật đuổi về quê cũ của chúng ."
Tô Tiêu Thất về phía đang đầy nhiệt huyết.