“Tô Tiêu Thất thong thả liếc bà nội Tô một cái.”
Bà nội Tô tự động lờ .
Miệng còn :
“Vương sứt môi ở nhà bên cạnh tại sống hạnh phúc?"
Kiều Chấn Đông thầm nghĩ:
“Nhà bên cạnh ai họ Vương cả.”
“Tại ạ?"
“Vì bao giờ lo chuyện bao đồng."
Bà nội Tô ngửi mùi r-ượu thơm, gắp một miếng cá đặt bát Tô Tiêu Thất:
“Cái con nhóc con như cháu, cả ngày lắm chuyện thế gì?"
Tô Tiêu Thất:
“..."
“Bà nội.
Bà thả bay chính ?"
Bà nội Tô lập tức đổi sắc mặt.
“Bà mộ ông nội cháu , bà sẽ hưởng thụ ông những món ngon, những điều sung sướng mà cả đời ông từng hưởng."
“Bà một lòng vì ông nội cháu, bà dễ dàng gì ?"
“Thế ông nội cháu đồng ý ?"
Bà nội Tô hì hì:
“Ông từ chối."
Tô Tiêu Thất hạ quyết tâm :
“Cháu nhất định gọi ông nội lên để đối chất với bà mới ."
“Tô Tiêu Thất, cháu việc gì hành hạ ch-ết?
Ông lão lúc chừng đang cặp kè với một nữ quỷ giàu nào đó , cháu lôi ông thì cái thể thống gì?"
Bà mãn nguyện uống một chén r-ượu.
“Để ông đó tiêu d.a.o vài năm, đợi bà xuống mới theo hưởng phúc chứ."
Tô Tiêu Thất:
“..."
Không hiểu cảm thấy lý.
Từ Tứ Hải sững sờ.
Đây là bà nội báu vật gì thế ?
“Bà nội, bà giận ?"
Bà nội Tô thản nhiên ngước mắt:
“Giận cái gì chứ?
Ông lão tán tỉnh kiểu gì nữa, cuối cùng cũng là hợp táng cùng bà.
Những gì ông kiếm là của bà, bà kiếm vẫn là của bà."
“Hưởng thụ đời quỷ, ?"
Thật là lý.
Từ Tứ Hải cảm thấy bà lão nhỏ bé chút nổi bật mới thật sự thấu hiểu chân lý của sinh mệnh.
“Mẹ cháu mà nghĩ như bà thì quá, bà bây giờ cứ giục cháu kết hôn suốt."
Từ Tứ Hải vẫn chuyện Tô Tiêu Thất và những khác tìm thấy tà thần mà Nhạc Kiến Chương bái tế.
Tô Tiêu Thất ngước mắt qua.
Đặt đôi đũa tay xuống, trịnh trọng :
“Sợi tơ hồng duyên phận của tà vật hấp thụ ."
Tim Từ Tứ Hải thắt khó chịu:
“Ý là đứt... ?
Không cô Tống Phi Phi là duyên trời định của ?"
“Chúng chậm một bước, khi tìm thấy tà vật, nó hấp thụ hết công đức của hai ."
Mặt Từ Tứ Hải xoẹt một cái trở nên trắng bệch.
Môi run rẩy.
Khó chịu đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng tái .
“Có thể khôi phục ?
Không tiếc bất cứ giá nào."
“Em dâu, thể khôi phục ?"
Kiều Chấn Đông kinh ngạc , ý là Từ Tứ Hải lỡ mất Tống Phi Phi .
Đáng thương cho bản , ngay cả một để mà lỡ mất cũng .
Tô Tiêu Thất Từ Tứ Hải đang đầy vẻ đau khổ, chậm rãi lắc đầu:
“Duyên trời định của kết nối với một sợi tơ hồng mới .
Không lâu nữa hai sẽ gặp ."
“Bấm ngón tay tính toán.
Sợi tơ hồng duyên phận mới của chắc chắn hơn, sẽ hạnh phúc mỹ mãn."
“Không..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-404.html.]
Từ Tứ Hải đau đớn khom lưng:
“Đã là duyên trời định, tại đứt ?"
“Duyên trời định cũng thời hạn, huống hồ đặt ở chỗ tà vật cúng bái quá lâu."
Tô Tiêu Thất kiên nhẫn giải thích:
“Nếu còn cưỡng cầu, cuối cùng cũng chỉ là cầu mà , chỉ tăng thêm oán hận giữa hai thôi."
Từ Tứ Hải:
“..."
Anh bưng chén r-ượu bàn lên, uống cạn một .
“Thôi bỏ .
Số mệnh , cũng cưỡng cầu."
Từ Tứ Hải uống liền ba chén r-ượu:
“Món cá dưa chua ngon thật, là món em dâu thích đúng ?"
Tô Tiêu Thất thích ăn cá dưa chua.
Thấy Từ Tứ Hải vẻ mặt bi thống, cô cũng khuyên nhủ gì.
Cô cúi đầu ăn miếng cá trong bát, là món cá dưa chua miệng.
“Tứ Hải.
Có một nhiệm vụ cần một chuyến, là ."
Chiến Bắc Hanh vân vê đôi đũa trong tay, vốn dĩ là .
Tô Tiêu Thất mang thai, khiến nỡ rời khỏi kinh thành.
“Bao lâu ạ?"
“Ngắn thì nửa năm, dài thì hai ba năm."
Chiến Bắc Hanh cảm thán :
“Hai năm khó khăn nhất đây qua , dẫn đến ít nhà khoa học xuôi về phía Nam, cuối cùng đến Hương Cảng."
“Cũng từ Hương Cảng sang nước Mỹ."
“Bây giờ chúng cần thiết lập một điểm ở Hương Cảng, dự định cử một khai phá."
Ánh mắt Từ Tứ Hải kiên định:
“ sẵn sàng nhận nhiệm vụ."
Kiều Chấn Đông:
“..."
“Đội trưởng, cân nhắc đến ?"
Chiến Bắc Hanh tặng cho một cái lườm:
“Với cái thể chất của , ngàn vạn đừng rời xa Tiêu Thất quá.
Lỡ đen đủi trở , chả lẽ để đen lây ?"
Kiều Chấn Đông:
“..."
Phổi đ-âm một nhát đau điếng.
Chuyện Hương Cảng liên quan đến nhiều vấn đề nhạy cảm, Chiến Bắc Hanh tiện quá nhiều.
Kiều Chấn Đông cũng hỏi thêm.
Tần Hạo Vũ vẫn luôn lên tiếng, đến đây mới :
“Phía Tây Nam ngừng b-ắn .
Quân nhân ở đó cũng sẽ lượt trở về các địa phương, quân nhân đồn trú ở Tây Nam cần nhiều đến thế nữa."
Chiến Bắc Hanh thở dài một tiếng.
Chuyện bên phía Tây Nam thật là khó hết lời.
Anh và Tô Tiêu Thất .
Tần Hạo Vũ tiếp:
“Tây Nam ngừng b-ắn là chuyện , chứng tỏ vấn đề biên giới giải quyết."
Tô Tiêu Thất xua tay.
“Không giải quyết .
Dã tâm sói lang, sắp tới còn chuyện xảy đấy."
“Nhóm phương Tây đó...?"
Tô Tiêu Thất xua tay:
“Không liên quan nhiều đến bọn họ.
Chúng giúp cái đám nhóc An Nam đó, đợi chúng hồi phục sức lực là đối phó với chúng ngay."
Tiếp theo đây sẽ là đằng đẵng mười mấy năm trời...
Tần Hạo Vũ:
“..."
“Làm ơn mắc oán."
Kiều Chấn Đông:
“..."
“Cái đám nhóc xa , cũng thấy chúng đang âm mưu chuyện ."
Người công tác an ninh tự nhiên càng nhạy bén hơn, Kiều Chấn Đông nảy sinh ý định đến Tây Nam thậm chí là tiềm nhập An Nam.