“Rất tiêu hao tinh lực.”
Tô Tiêu Thất vẫy vẫy tay, kịp một lời liền trở về nhà.
Cô mở mắt .
Đại Hắc đang xổm phía cô.
Thấy Tô Tiêu Thất mở mắt, Đại Hắc sợ tới mức rùng một cái.
“Meo.”
Toàn lông Đại Hắc dựng ngược, lùi vài bước.
Dùng móng vuốt che mắt , thật sự là quá cay mắt .
Ai tới cứu vớt thẩm mỹ của sen với?
Tô Tiêu Thất giơ tay là một cái tát vỗ qua, “Đại Hắc thối, đừng gây chuyện.”
“Mày hiểu vẻ của tao .”
Tô Tiêu Thất tẩy trang, quần áo.
Mở cửa , mềm nhũn tựa cửa.
Nũng nịu, “Bắc Hanh.”
Đại Hắc:
“Chỉ cần Chiến Bắc Hanh thấy cảnh , cái kính lọc đối với mày cũng vỡ nát tan tành.”
Chương 242 Kẻ xa từ trong xương tủy
Chiến Bắc Hanh hai bước sải tới, ôm ngang thắt lưng Tô Tiêu Thất.
“Sắc mặt em kém thế ?
Tiêu hao ít tinh lực .”
“Ngủ một lát , nấu cơm cho em ăn.”
Tô Tiêu Thất mỉm ngọt ngào.
“Vâng.
Em ăn trứng hấp.”
“Được.”
“Nói với hai, gọi điện cho đồn công an Chu Tập ở Mật Vân, mấy sét đ-ánh đó là gián điệp của nước An Nam.”
Tô Tiêu Thất ngáp một cái, nhắm mắt .
“Chiến Dân Hoàng cũng ở trong đó, còn g-iết một .”
Cô sợ những đó tưởng ch-ết là sét đ-ánh ch-ết.
“Được.”
Giọng của Chiến Bắc Hanh bình tĩnh, thấy một chút cảm xúc nào.
Anh bế Tô Tiêu Thất về phòng ngủ.
Lấy chăn đắp lên, đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Ngủ , còn cứ giao cho .”
Nói xong, Chiến Bắc Hanh dậy kéo rèm cửa sổ .
Anh khỏi phòng ngủ, khép cửa phòng .
“Anh hai.
Xem Chiến Dân Hoàng và Chiến Bắc Chu vẫn từ bỏ ý định gây chuyện.”
Chiến Bắc Hanh cau mày, “Em thấy cứ gọi điện , bảo của đồn công an Chu Tập áp giải mấy tên đó qua đây.”
“Kiều Chấn Đông hỗ trợ.”
Liên quan đến nước An Nam, của bộ phận an ninh mặt.
“Được.”
Chiến Bắc Đình đồng ý một tiếng, “Anh gọi điện thoại.”
Ánh mắt Từ Tứ Hải tối sầm , “Đội trưởng, cần gì ?”
“Cậu tiên cửa hàng cung tiêu mua ít thức ăn về đây.”
“Đợi đám Chiến Dân Hoàng tới đây , cũng gọi điện báo cáo công tác một chút.”
Mấy chia hành động.
Chu Nguyệt ở .
Cô lấy một chiếc chăn mỏng, ghế nghỉ ngơi.
Chiến Bắc Hanh và Chiến Bắc Đình nhanh ch.óng .
Hai họ bận rộn trong bếp.
Đến khi bữa tối xong xuôi, Chiến Bắc Thịnh và Chiến Bắc Sênh, Chiến Bắc Diệu ba em tới.
Năm em nhà họ Chiến tập hợp một chỗ.
Từ Tứ Hải và Kiều Chấn Đông im lặng một cái.
“Đội trưởng, chúng lấy chút cơm thức ăn về nhà ăn nhé.”
Kiều Chấn Đông tốc độ nhanh, lấy hai cái hộp cơm múc cơm và bánh bao.
“Không cần .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-388.html.]
Từ Tứ Hải hạ thấp giọng.
“Đội trưởng, khí thế của mấy em các mạnh quá.
sợ……”
Chiến Bắc Hanh:
“……”
Kiều Chấn Đông vô cùng đồng tình, chẳng thấy ba vị đến mặt mày hằm hằm như ăn tươi nuốt sống .
Dù là ăn thịt khác.
khí trường mạnh quá, sợ liên lụy.
Hai múc thịt kho tàu, trứng chiên hành lá, giá đỗ xào bẹ cải trắng.
Bưng hộp cơm, thái độ khiêm nhường chào hỏi một tiếng.
Giống như phía đuổi theo bằng, vội vàng chạy sân.
Nhanh nhẹn trèo tường, nhảy tường sang nhà Kiều Chấn Đông.
Chiến Bắc Diệu cau mày.
“Hai cái tên là trèo tường quen , cửa ở ngay bên cạnh, cũng cửa chính ?”
Kiều Chấn Đông leo qua tường:
“……”
Anh trèo tường thôi mà……
Chiến Bắc Hanh phòng, đ-ánh thức Tô Tiêu Thất dậy.
Cả gia đình cùng ăn cơm.
Chiến Bắc Thịnh đặt đôi đũa trong tay xuống, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
“Tiêu Thất, Chiến Dân Hoàng là ở cùng với những vùng Tây Nam đó ?”
“Vâng.
Nghe thấy bọn họ nhắc tới nước An Nam.”
Tô Tiêu Thất gật đầu.
“Lần còn mặt mũi giận dữ mắng mỏ khác ý đồ , em thấy chính mới thực sự là kẻ xa.”
Chiến Bắc Sênh ngẩng đầu lên, “Liệu nỗi khổ tâm gì ?”
Chiến Bắc Thịnh hừ lạnh:
“Nỗi khổ tâm gì, cũng thể phản quốc.”
“Từ nhỏ cuộc sống hơn dân bình thường.
Sao thể trở nên xa như ?
Hóa hạt giống từ trong xương tủy hỏng, thể kết quả ?”
Cơn giận của Chiến Bắc Thịnh đạt đến đỉnh điểm.
Đều cùng một chữ Chiến.
Tiếp theo chỉ sợ ngay cả gia đình họ, cũng chấp nhận sự thẩm tra của bộ phận an ninh và cấp .
Anh một nữa đau lòng cho Chiến Bắc Hanh.
Quay Kinh thị, gặp những chuyện rắc rối .
“Con thể lòng mù quáng.”
“Chú đau lòng cho khác, chỉ sợ đang cân nhắc lấy d.a.o đ-âm chú đấy.”
Chiến Bắc Thịnh vẻ mặt giận dữ chằm chằm mấy đứa em trai ngoại trừ Chiến Bắc Hanh , chỉ sợ bọn họ cùng đám con cháu bên cùng nô đùa lớn lên.
Lại kẻ bụng mù quáng ?
Chiến Bắc Đình mấy đồng loạt gật đầu.
Nghe Chiến Bắc Thịnh chuyện.
Chu Nguyệt sắc mặt trầm xuống của , “Có cần em về nhà ngoại báo một tiếng , mấy chị em dâu chúng em mỗi về nhà bàn bạc.”
Những gia tộc của bọn họ, đều chút căn nguyên.
Mấy cùng thở dài.
“Còn với bên ông nội một tiếng.
Để gần đây cẩn thận một chút.”
Ánh mắt Chiến Bắc Diệu âm lãnh, đột ngột dậy.
Chiếc ghế phía m-ông ngã lăn đất.
Làm Tô Tiêu Thất và Chu Nguyệt giật run rẩy.
Ánh mắt hình viên đ-ạn của Chiến Bắc Đình và Chiến Bắc Hanh rơi mặt Chiến Bắc Diệu.
“Chú vội vàng cái gì?”
Chiến Bắc Diệu:
“……”
Anh nhe răng, từ trong túi sờ điếu thu-ốc l-á đặt mũi ngửi ngửi.
“Không thể cứ thế mà bỏ qua .
Những thẩm tra xuống cơ sở hoặc tù đó đều gánh chịu cơn thịnh nộ của chúng .”