“Cả thể xác và linh hồn đều giam cầm ở đây.”
“Yêu ma quỷ quái."
Tô Tiêu Thất lạnh:
“Đã hỏi qua ý kiến của Tô đại sư ?"
Cái gia đình ám bởi quá nhiều cô hồn dã quỷ, Tô Tiêu Thất đưa tay túi vải lấy một lá bùa.
Hai tay kết ấn niệm chú.
Lá bùa rơi lên Dương Tiểu Linh.
Màu chu sa lá bùa mờ một cách mắt thường thể thấy .
Tô Tiêu Thất:
“...?"
“Con quỷ kết âm hôn với cô hấp thụ quá nhiều dương khí của con , xem năng lực của cái thứ hề nhỏ."
Tô Tiêu Thất vẽ bùa trong hư .
Một luồng kim quang lóe lên.
Luồng kim quang đó rơi lên Dương Tiểu Linh.
Màu sắc của lá bùa cô đậm lên.
Trong sân nổi lên những cơn gió âm từng đợt, cha Dương bò ở cửa chằm chằm Tô Tiêu Thất.
Một đôi tay bấu cửa, hận thể khiến ba Tô Tiêu Thất tan biến ngay tại chỗ.
Tô Tiêu Thất quát khẽ một tiếng:
“Phá."
Theo tiếng quát của cô, bộ áo cưới trong phòng Dương Tiểu Linh bốc cháy.
“Mày dám phá hỏng chuyện của ông đây."
Từ trong phòng Dương Diệu Tổ bước một đàn ông cao một mét chín, trông giống như Trương Phi phiên bản phóng to.
Vừa mở miệng là một luồng hắc khí ngàn năm bay tới.
Tô Tiêu Thất cau mày.
Mẹ nó, lúc nào cũng mấy cái thứ điều thách thức giới hạn của cô.
Tô Tiêu Thất tung một lá bùa qua.
Tiến lên một bước túm lấy gã đại hán đen xì ném xuống đất.
Gã đại hán đen kịp đề phòng đ-ập xuống đất, Chiến Bắc Hanh nhanh ch.óng tiến lên cầm cành liễu quất gã.
Hắc khí Chiến Bắc Hanh biến mất.
T.ử khí đậm đặc đến mức khiến thèm .
Đối với gã đại hán đen mà , đó là một đòn giáng chí mạng.
Gã quất đến mức còn sức chống trả.
Từ Tứ Hải chỉ thể thấy Chiến Bắc Hanh ngừng quất mặt đất.
“Đội trưởng.
Anh đang gì thế ạ...?"
Không là đầu óc vấn đề gì chứ?
Dương mẫu sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, bộ dạng mặt mũi sưng vù trông xí.
“Các thả ông , ông lòng đấy."
Tô Tiêu Thất bật :
“Hắn lòng ?
Vậy đời chẳng còn mấy kẻ nữa ."
Liếc cả nhà họ Dương một cái, tặc lưỡi:
“Đám họ Dương các cũng chẳng gì cho cam?"
Dương mẫu cứng họng, nuốt ngược những lời định trong.
Bà nghẹn hồi lâu.
Mới sang Dương Tiểu Linh:
“Tiểu Linh, đây là chồng con đấy.
Con mau với họ, thả chồng con ."
Dương Tiểu Linh , khẽ nhún vai.
“Thả , chẳng con sẽ ch-ết ngay bây giờ ?"
“Con ngu đến mức đó ?"
Dương mẫu nhắm mắt , trong hai đứa con gái thì đứa thứ hai là khó đối phó nhất.
Ích kỷ tự lợi.
Chẳng bao giờ đặt Diệu Tổ lên hàng đầu, đúng là cái loại tức ch-ết mà.
Dương Tiểu Linh sang Tô Tiêu Thất.
“Mong Tô đại sư cứu mạng."
Cô bám c.h.ặ.t lấy Tô Tiêu Thất, đây lẽ là cơ hội duy nhất của cô .
Tô Tiêu Thất lạnh lùng thốt mấy chữ:
“Có tiền ?"
Dương Tiểu Linh:
“...?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-377.html.]
Cô ngượng ngùng mím môi:
“Tiền gì cơ ạ?"
“Cứu cô thì đưa tiền cứu mạng cho chứ."
Tô Tiêu Thất trưng bộ mặt mê tiền:
“ việc chỉ tiền thôi."
“Tiền Từ Tứ Hải đưa bao gồm tiền cứu mạng ."
Từ Tứ Hải vội xen :
“Chị dâu, em thể bù thêm ạ."
“Ngậm miệng.
Có phần ?"
Tô Tiêu Thất đôi mắt trừng lên:
“Tiền đưa cho chỉ đủ để cứu mạng chính thôi."
“Anh với cô quan hệ gì?"
“Mạng của cô thì chỉ thể tự cô cứu, thấy kết âm hôn ?"
Tô Tiêu Thất mở miệng vài câu.
Từ Tứ Hải thể thốt một lời phản bác nào.
Trực tiếp những lời của Tô Tiêu Thất cho á khẩu ngay tại chỗ.
Dương Tiểu Linh ngượng ngùng Tô Tiêu Thất.
“ tiền, đưa."
Tô Tiêu Thất nhắm mắt :
“ định phá hủy nơi .
Dương Tiểu Linh, cô ý kiến gì ?"
“Không ạ."
Tô Tiêu Thất trực tiếp bảo Chiến Bắc Hanh và những khác sân.
Dương mẫu gào t.h.ả.m thiết:
“Cô phá hủy nơi , phá hủy Diệu Tổ của ."
Trong khi , bà từ trong lòng lấy một bức tượng tà vật, bắt đầu cầu nguyện với bức tượng.
mới bắt đầu thì một lá bùa của Tô Tiêu Thất nổ tung bức tượng.
“Chỉ là quỷ mị mà thôi, cũng dám mặc cả với ."
Tô Tiêu Thất kích hoạt Thiên Lôi Phù.
Thiên Lôi Phù đ-ánh tan sạch sành sanh những linh hồn trong sân.
Mất sự chống đỡ của hồn phách, nhà họ Dương ngã xuống đất.
Dương Tiểu Linh kỹ .
Đó là những bộ hài cốt.
Cô sợ đến mức ngã xuống đất:
“ sống chung với những bộ hài cốt ?"
Tô Tiêu Thất lắc đầu.
“Không.
Em trai cô là hài cốt."
Dương Tiểu Linh gần như là bò đến căn phòng của em trai , qua cánh cửa thấy th-i th-ể giường bắt đầu thối rữa.
Người ch-ết đầu tiên nhưng giống những khác, chỉ còn một bộ hài cốt.
Dương Tiểu Linh bò lê bò càng sân.
Sợ đến mức nôn thốc nôn tháo, nghĩ đến giấc mơ của chính .
Lúc thì lúc thì .
“Hu hu hu..."
“Tiểu Linh."
Từ Tứ Hải tiến lên một bước.
Tô Tiêu Thất gọi :
“Từ Tứ Hải.
Điều với là, thấy cuộc đời của ."
Từ Tứ Hải dừng bước.
Quay đầu , khó hiểu Tô Tiêu Thất.
“Chị dâu, em cổ hủ.
Đừng là trong mơ, dù là ngoài đời thực em cũng sẽ để tâm chuyện gì ."
Từ Tứ Hải tưởng Tô Tiêu Thất sợ để ý chuyện Dương Tiểu Linh kết âm hôn.
Tô Tiêu Thất thản nhiên liếc một cái.
“Có những tư tưởng ăn sâu m-áu thịt thì khó đổi."
Tô Tiêu Thất thở dài một tiếng.
“Có lẽ chính Dương Tiểu Linh cũng chán ghét c-ơ th-ể phụ nữ của ."
Cô hy vọng kiếp đầu t.h.a.i phụ nữ.
Từ Tứ Hải là một phản kháng.