Linh hồn Tần Hạo Nam cửa thì bỏng.
Phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai.
Tô Tiêu Thất:
“...?"
Quên một tiếng với môn thần .
Cô ngoài đích đưa Tần Hạo Nam về nhà, bảo nép góc tường.
“Anh cứ ở đây, dưỡng cho ."
“ sẽ lập một cái trận tụ hồn ở góc cho ."
Lý do Tô Tiêu Thất trộm về là vì cái trận tụ hồn đặt gần cô.
Cô thể sống ở nhà họ Tần.
Tần Hạo Nam bắt buộc ở gần c-ơ th-ể của , phía nhà họ Tần thì lũ yêu ma quỷ quái, nếu sự phối hợp của nhà thì ngoài nhiều chuyện như ?
Để ở đó thực sự nguy hiểm.
Đành trộm về.
Bận rộn nửa đêm, Tô Tiêu Thất mệt lử .
Cô an bài Tần Hạo Nam xong, liền nhắc nhở Chiến Bắc Hanh:
“Anh mang Tần Hạo Nam phòng nhỏ ."
Chiến Bắc Hanh ôm cô về phòng ngủ.
“Em đừng lo lắng nữa.
Nằm nghỉ một lát , nấu mì sợi cho em ăn."
“Muộn quá ."
Tô Tiêu Thất thực sự đành lòng để Chiến Bắc Hanh vất vả muộn thế .
Chiến Bắc Hanh bóp mũi Tô Tiêu Thất, giọng vô cùng nồng nàn:
“Đồ ngốc, chẳng thấy mệt chút nào cả."
Chiến Bắc Hanh hôn nhẹ lên trán Tô Tiêu Thất một cái.
Anh buông tay Tô Tiêu Thất , xoay ngoài khép cửa .
Trong mắt Tô Tiêu Thất là những ngôi tình yêu lấp lánh, cô vui sướng vùi trong chăn.
Lăn qua lộn mấy vòng.
Lấy tay xoa xoa bụng , đầy tò mò.
Con của cô và Chiến Bắc Hanh sẽ trông như thế nào nhỉ?
Tô Tiêu Thất nghĩ ngợi ngủ .
Chiến Bắc Hanh đang nấu mì.
Linh hồn Tần Hạo Nam và con mèo đen nấu mì.
Chiến Bắc Hanh ghét bỏ liếc con mèo đen:
“Ra chỗ khác chơi.
Không phần của mày ."
Con mèo đen:
“...?"
Người đàn ông của con sen còn thù dai hơn cả con sen nữa.
Nó nịnh bợ dùng đầu cọ xát chân Chiến Bắc Hanh, đúng là nịnh nọt hết mực.
Linh hồn Tần Hạo Nam thèm nổi nữa.
“Dù mày cũng là một con báo mèo, giữ chút khí tiết ?"
Con mèo đen lắc đầu như điên:
Khí tiết thể mang ăn .
Đợi khi Chiến Bắc Hanh nấu mì xong.
Ngoài cửa tiếng động.
Chiến Bắc Hanh để ý đến đang gõ cửa, đ-ập một quả trứng rán trứng ốp la.
Múc mì xong, đặt trứng ốp la lên .
Bưng bát phòng, đặt bát lên bàn cạnh đầu giường.
“Tiêu Thất."
Anh cúi xuống, vươn tay bóp mũi Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất mơ màng mở mắt:
“Em ngửi thấy mùi thơm."
Chiến Bắc Hanh cúi xuống khẽ chặn môi Tô Tiêu Thất , cô nhịn mà động đậy.
Anh nhân cơ hội sâu thêm nụ hôn .
Mãi lâu ...
Mới buông .
Dùng ngón tay cái khẽ lau khóe môi Tô Tiêu Thất:
“Mì nát hết ."
Khuôn mặt hồng hào đầy e thẹn, Tô Tiêu Thất lườm một cái:
“Đều tại hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-370.html.]
“Tại .
Vậy phạt tiếp tục ?"
Tô Tiêu Thất đẩy :
“Hừ."
Tô Tiêu Thất dậy, cái tủ gỗ năm ngăn ăn mì.
Lúc Chiến Bắc Hanh mới múc một bát cho Đại Hắc, trong bát của nó bỏ thêm một nắm cá khô nhỏ.
Đại Hắc híp mắt , từ cổ họng phát âm thanh hưởng thụ.
Hương vị quen thuộc, vẫn là thức ăn ở đây nhất.
“Chiến Bắc Hanh."
Bên ngoài truyền đến giọng của Kiều Chấn Đông.
Kiều Chấn Đông leo tường nhảy , dìu Tần Hạo Vũ.
Hai khoác vai , khập khiễng bước .
Làm điểm tựa cho .
Khuôn mặt thì bầm dập t.h.ả.m hại.
Chiến Bắc Hanh kinh ngạc Kiều Chấn Đông:
“Hai đ-ánh nh-au thành thế ?"
Kiều Chấn Đông mà nước mắt.
“Đâu chỉ là đ-ánh nh-au thành thế ?"
“Thuộc tính xui xẻo của về .
Trên đường giẫm một cái hố, cả lẫn xe đều lọt thỏm xuống."
“Vất vả lắm mới bò lên thì cành cây bên cạnh rơi xuống đè ."
“Đến cả con ch.ó cũng chạy qua tiểu bậy nữa."
Tần Hạo Vũ tức phát điên:
“Nếu vì , đến mức xui xẻo thế ?"
Tô Tiêu Thất ở trong phòng giật .
“Quên mất ."
Vội vàng hai tay kết ấn, để lá bùa Kiều Chấn Đông một nữa phát huy tác dụng.
là m.a.n.g t.h.a.i thì đãng trí.
Rất dễ quên việc.
“Em trai ?"
Tần Hạo Vũ vịn tường về phía Chiến Bắc Hanh với ánh mắt mang theo một tia sắc lạnh, nếu nhà họ Chiến thì em trai nông nỗi ?
Chiến Bắc Hanh chỉ tay phòng nhỏ bên trong.
“Ở trong đó, nhớ mang về nhà Kiều Chấn Đông."
“ đưa em trai về nhà."
Chiến Bắc Hanh xoay :
“Anh chắc chứ?"
“Chiến Dân Đức dùng cấm thuật hấp thụ vận khí của ít , nhưng ông hấp thụ nhiều nhất là .
Chứ em trai , tại em trai biến thành thực vật?"
“Anh từng nghĩ đến nguyên nhân sâu xa hơn ?"
Tần Hạo Vũ lạnh:
“Nguyên nhân gì?
Chẳng là nhà họ Chiến các hổ ."
“Đó là bọn Chiến Dân Đức, liên quan đến nhà ."
Tốc độ của Chiến Bắc Hanh nhanh, nhưng mang theo sự áp bách:
“Đại Hắc vẫn luôn ở bên cạnh em trai , tại nó vứt ở thành phố An cách đây mấy trăm cây ?"
“Tần Hạo Vũ, đừng .
Bản chút đầu óc chứ."
Tần Hạo Vũ:
“...?"
Trong ánh mắt Chiến Bắc Hanh mà sự khinh thường.
“Không nhà họ Chiến các thì em trai cũng chẳng gặp chuyện."
“Oan đầu nợ chủ, đừng mở miệng là nhà họ Chiến.
Toàn quốc họ Chiến ít nhất cũng vài chục vạn, đều nợ nhà chắc?"
Chiến Bắc Hanh khinh bỉ :
“Thực sự bản lĩnh thì mà bắt cha con Chiến Dân Đức và Chiến Bắc Chu ."
“Những khác cũng đều ở kinh đô cả.
Anh thể chuyên tìm những liên quan để trút giận ."
“Coi là hồng mềm dễ bắt nạt .
Lúc lão t.ử ở vùng Tây Nam xông pha chiến trường, còn đang uống r-ượu ở khách sạn quốc tế đấy."
Chiến Bắc Hanh nghiêm giọng.