Ánh mắt Tần Hạo Nam vẫn luôn dán c.h.ặ.t Tô Tiêu Thất, Chiến Bắc Hanh thể nhịn thêm nữa bước tới chắn ngang tầm mắt Tần Hạo Nam.
“Anh là một hồn ma, đừng đông ngó tây."
“Nhìn c-ơ th-ể của chính ."
Tần Hạo Nam:
“...?"
Người đầu óc vấn đề gì ?
Kiều Chấn Đông trái , sống lưng ớn lạnh.
“Chiến Bắc Hanh, đang chuyện với ?"
Chiến Bắc Hanh tùy tiện chỉ chỗ linh hồn Tần Hạo Nam đang , ánh mắt lạnh lẽo:
“ chuyện với ."
Kiều Chấn Đông đảo mắt.
“Chẳng thấy ai cả."
“Cậu thấy nghĩa là tồn tại.
Muốn thấy ?"
Chiến Bắc Hanh bùa ma thể thấy , bùa ma trông như thế nào.
“Thôi cần thiết ."
Kiều Chấn Đông vội vàng xua tay.
Quá một tiếng đồng hồ, Tô Tiêu Thất mới mở mắt .
Cô lấy đ-á ngọc từ trong túi vải .
Bắt đầu bày trận.
“Bắc Hanh, ..."
Tô Tiêu Thất còn hết câu, Chiến Bắc Hanh lấy một miếng bánh trứng nướng đút cho cô ăn.
“Biết em đói , lát nữa còn tốn ít sức lực ."
Tô Tiêu Thất mỉm ngọt ngào.
“Ăn thêm miếng nữa ."
“Được."
Chiến Bắc Hanh đút cho Tô Tiêu Thất miếng bánh nữa, ngón tay cái khẽ lau sạch m-ụn bánh dính khóe miệng cô.
Ăn xong hai miếng bánh.
Lúc Tô Tiêu Thất mới dậy.
Cô hóa giải trận pháp ở đây, trận pháp những khóa c.h.ặ.t hồn thể của Tần Hạo Nam.
Mà còn ngừng hấp thụ âm khí và quỷ khí.
Để những âm khí và quỷ khí nuôi dưỡng nó.
Kiều Chấn Đông càng ngày càng cảm thấy lạnh lẽo, nhịn mà hắt hai cái.
“Lạnh quá."
Chiến Bắc Hanh lấy từ trong túi một lá bùa đưa cho Kiều Chấn Đông.
“Cầm lấy."
Linh hồn Tần Hạo Nam bay đến mặt Tô Tiêu Thất:
“Cô thấy ?"
“Ừm."
“Sao thấy như quen cô nhỉ.
Có một cảm giác quen thuộc đến lạ?"
Tần Hạo Nam nhíu mày:
“Có cô họ Tô ?"
Chương 231 Có thù tất báo với nhà họ Chiến
Tô Tiêu Thất khinh bỉ liếc xéo :
“Ma thông ngũ đạo.
Dù cũng là nửa con ma , mà cái họ cũng xác nhận với ."
“ thấy là vì ngu mà ch-ết đấy."
“Chẳng trách chỉ vì một đứa con gái mà ngã ngựa đau đớn như ."
Tô Tiêu Thất tìm một chỗ vướng víu vẽ một vòng tròn, bảo Chiến Bắc Hanh và Kiều Chấn Đông trong.
Cô thong thả tặng cho Tần Hạo Nam một cái lườm nguýt.
“Anh là heo ?"
Tần Hạo Nam:
“..."
Một bụng lời c.h.ử.i thề.
Chỉ dám c.h.ử.i thầm trong lòng:
...
Anh nghiến răng, giận dữ Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất bày trận xong, hai tay khoanh ng-ực sang một bên.
Bóng hình hư ảo của Tần Hạo Nam run rẩy.
“Đại sư, cô pháp lực vô biên, bụng cứu với."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-367.html.]
Anh nhốt ở đây, loại quỷ khí ám .
Phải là, cái đòn nịnh hót của Tần Hạo Nam quá tuyệt.
Tô Tiêu Thất trợn trừng mắt.
“Đừng nịnh nọt, tốn tiền đấy."
Cô đắc ý nhướng mày:
“Có tiền thì dễ chuyện."
Tần Hạo Nam thở phào nhẹ nhõm.
Anh nhiều tiền, chỉ là tiêu thôi...
“Cô định thế nào để tìm nửa linh hồn của ?"
Tô Tiêu Thất vui vẻ :
“Nói cho thì cũng chẳng bản lĩnh mà tìm thấy ."
Tần Hạo Nam:
“..."
Không mỉa mai khác là phụ nữ sống nổi .
Anh ý kiến nhưng dám .
Kiều Chấn Đông coi như “dao nhỏ đ-âm m-ông" --- mở rộng tầm mắt .
Hóa cô là một Tô Tiêu Thất như thế , chuyện chú ý một chút mới .
mà...
Chiến Bắc Hanh là đang tìm ngược ?
Tìm một vợ như về nhà, ngày nào cũng vợ mỉa mai cho thốt nên lời.
“Tổ tiên phù hộ, con tìm vợ đừng ai năng như d.a.o cắt như chị dâu thế ."
Lời nghĩ trong lòng Kiều Chấn Đông vô tình hớ ngoài.
Chiến Bắc Hanh:
“...?"
“Thôi , tìm thì cũng chẳng ai thèm lấy ."
Thật là đau lòng...
Tô Tiêu Thất cong mắt , nụ khiến tim Kiều Chấn Đông run rẩy.
“Kiều Chấn Đông, mộ tổ nhà chắc chắn là rùa chiếm ."
Kiều Chấn Đông nghĩ đến cảnh đầu cỏ xanh mướt... sắp đến nơi .
Sau trong lòng nghĩ cũng nghĩ.
Anh chán sống chắc.
Tô Tiêu Thất cầm lá bùa trong tay, hai tay kết ấn.
Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung mái tóc cô.
Dưới ánh trăng mờ ảo, trông cô tả xiết.
Âm thanh xèo xèo vang lên:
“Con nhóc ch-ết tiệt , mày dám đối đầu với bọn tao.
Sẽ khiến mày trả giá đắt đấy."
“Mày cứ cụp đuôi bà đồng của mày , tại chọc giận bọn tao?"
Trong c-ơ th-ể Tần Hạo Nam một luồng khí đen lẩn quất.
“Bà đây là loại sâu bọ lén lút như các , tại cụp đuôi ?"
“Ai mà chẳng khoác?"
“Chiến Bắc Chu chính là cái thứ ngu như lợn, nếu hấp thụ vận may của Bắc Hanh nhà , thì đến cả việc nhóm lò cũng xong."
“Một đống r-ác r-ưởi mà cũng dám khoác ?"
“Có giỏi thì đến đây mà tìm ."
Tô Tiêu Thất khoác một trận thật là sướng miệng.
Kiều Chấn Đông:
“..."
Mẹ ơi...
Cô kiêu ngạo đến mức sợ tìm thấy chắc.
Chúng ở ngoài sáng, ở trong tối.
Lúc nên khiêm tốn thì chúng thể khiêm tốn .
Rốt cuộc là trong từ điển của Tô Tiêu Thất hai chữ khiêm tốn, chỉ cao hứng một chút để kiếm tiền thôi.
Phải là...
Kiều Chấn Đông đúng .
Tô Tiêu Thất chụm hai tay , tùy ý vẽ một vòng tròn.
Đầu ngón tay lóe sáng, một đạo phù chú vẽ trong hư bay .
Đạo phù chú đó biến thành từng hình thù, hút sạch luồng khí đen Tần Hạo Nam .
Khí đen .
thực lực cho phép.
Khí đen vươn móc câu bám c.h.ặ.t lấy c-ơ th-ể Tần Hạo Nam, giống như đang :
Không , , nhất định .