“Chúng thể học bản lĩnh ?”
Tô Tiêu Thất lẩm bẩm một câu:
“Phải học cách chịu đòn .
Trước tiên theo tiểu thúc của các con học võ công.”
Hai đứa nhỏ nhát gan liên tục gật đầu.
“Dạ.”
Hai nhóc con tâm lý sùng bái kẻ mạnh.
Thật đến lúc mấu chốt, chúng phân biệt rõ nhà và ngoài.
Bị Tô Tiêu Thất áp chế một trận cộng thêm dạy cho bản lĩnh.
Hai đứa đồng ý để chút đồ sư phụ chúng.
Sư phụ chúng chạy thoát.
Cả nhóm trở về kinh thành.
Tô Tiêu Thất ngủ ngay xe.
Xuống xe.
Chiến Bắc Hanh bế cô lên lầu, giúp cô cởi quần áo và lau rửa sơ qua.
Anh đặt cô trong chăn.
Tô Tiêu Thất chỉ hừ hừ vài tiếng, lập tức chìm giấc ngủ sâu.
Chiến Bắc Hanh xong tất cả những việc .
Mới xuống lầu.
Mấy em khác của nhà họ Chiến đều đang đợi ở nhà.
“Chiến Bắc Chu chạy .”
Vừa xuống lầu, Chiến Bắc Diệu tung một tin tức nặng ký.
Chiến Dân Đông cũng tới, cùng với Chiến Dân Đức.
Tưởng Kiến Phương bảo dì Ngô ngủ, bà ở trong bếp nấu mì bưng .
“Bắc Hanh, con và Bắc Thịnh mau tới ăn mì.”
Bà đau lòng lên lầu.
“Tiêu Thất còn đang đói bụng ?”
“Mẹ.
Đừng gọi Tiêu Thất, để cô ngủ thêm một lát.”
Chiến Bắc Hanh đón lấy bát, trong bát bốn quả trứng chần.
“Tiêu Thất hai ngày nay tâm trạng lẽ lắm, chú ý một chút.”
Sự chú ý của đều thu hút .
“Sao thế?”
Tưởng Kiến Phương càng thêm căng thẳng, “Con bắt nạt Tiêu Thất ?”
Chiến Bắc Hanh bất lực ngước mắt, “Mẹ.
Tiêu Thất đại khái ruột bỏ rơi .”
Người cha cũng chắc là cha ruột.
Nhớ lầm thì Tô bà đồng dường như từng Tô Kiến Minh con cái.
Tưởng Kiến Phương bỗng chốc rưng rưng nước mắt.
“Ai Tiêu Thất , chính là con bé.”
Bà xoay lau nước mắt bếp, lò đang hầm canh gà.
Chiến Bắc Hanh và Chiến Bắc Thịnh chỉ ăn mì trứng.
Canh gà hầm từ một con gà nguyên con là bà đặc biệt để dành cho Tô Tiêu Thất ăn.
Nhà họ Chiến đang thảo luận chuyện của em Chiến Dân Hoằng, họ thể động chờ đợi Chiến Dân Hoằng tay.
Phải nghĩ cách dẫn rắn khỏi hang.
Đến khi Chiến Bắc Hanh phòng là ba giờ sáng.
Tô Tiêu Thất trở .
Mở mắt , “Bắc Hanh.
Em đói .”
Chiến Bắc Hanh xuống, vội dậy.
“Anh nấu mì.
Mẹ canh gà lò hầm hơn hai tiếng , lúc vẫn còn ấm.”
Tô Tiêu Thất nuốt nước miếng.
“Muốn ăn.”
“Anh nấu mì.”
Chiến Bắc Hanh cúi đặt một nụ hôn lên trán Tô Tiêu Thất.
Dậy nấu mì cho Tô Tiêu Thất ăn.
Đến ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-352.html.]
Tô Tiêu Thất ghế sofa lầu.
Nhìn đống tiền, nhẫn vàng, dây chuyền vàng, đồ cổ tranh chữ... mặt mà ngẩn .
“Mẹ.
Mọi gì ạ?”
Tưởng Kiến Phương bưng tới một bát canh đậu phộng, tươi rói :
“Dạo con vất vả .
Đây là tâm ý của tặng con, bức tranh Tuấn Mã là chị dâu cả tặng con.”
“Bức tranh mấy con tôm là chị dâu hai tặng.
Chị còn tặng một đôi vòng tay vàng.”
“Chiếc bình hoa là chị dâu ba tặng.
Còn cả chiếc bát nữa.”
“Chị dâu bốn con dẫn hai thằng nhóc con vất vả, thỏi vàng nhỏ trong hộp là chị cho con.”
“Các chị con thích nên đều tìm về tặng con.”
Tưởng Kiến Phương khép miệng.
Bà hạ thấp giọng, “Hôm nay sẽ về nhà ngoại, huy động mấy đứa cháu trai cháu gái thu mua.
Lương thực và phiếu công nghiệp thể đổi nhiều.
Ba con nhà còn một căn nhà nữa, dọn dẹp để con đựng những thứ .”
Thế lực của nhà họ Chiến, âm thầm thu mua những thứ sẽ ai gì.
Tô Tiêu Thất:
“...”
Đây đúng là chồng của cô, tuyệt đối là nhất.
Chương 223 Em là vì nên mới đồng ý.
Trong lòng Tô Tiêu Thất cảm thấy ấm áp, là ai rêu rao đặc tính ham tiền nhỏ nhoi của cô ngoài ?
Gia đình Chiến Bắc Hanh thật ấm áp.
Ngoại trừ cái cô Chiến Bắc Tú , nhà ai mà chẳng một hai gia đình gây phiền lòng.
Cô sợ.
Hu hu...
Tô Tiêu Thất xúc động ôm lấy Tưởng Kiến Phương, “Mẹ ơi.
Con thể vẽ thêm một ít bùa hộ mệnh, chúng dùng vật đổi vật.
Lương thực cũng , con ít phiếu lương thực ở đây.”
Tưởng Kiến Phương dịu dàng ôm lấy Tô Tiêu Thất.
Tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, “Tiêu Thất.
Con đừng để mệt, mấy đứa cháu nhà lời.”
Trong lòng Tô Tiêu Thất bong bóng vàng nhỏ nổi lên ngừng.
Phải là khí nhà ngoại Tưởng Kiến Phương cũng .
“Cảm ơn .”
Tưởng Kiến Phương vui mừng thôi, ôm c.h.ặ.t lấy Tô Tiêu Thất.
“Tiêu Thất.
Mẹ con t.h.a.i thật sự vui.
Lúc hai đứa con, trong lòng khó chịu lắm.”
“Không là vì nối dõi tông đường, chỉ là cảm thấy hai đứa nên một đứa trẻ bên cạnh.”
Tư tưởng của thế hệ giống .
Trong lòng Tô Tiêu Thất hiểu rõ.
Tưởng Kiến Phương dọn dẹp xong, vội vã ngoài.
Dì Ngô mua thức ăn.
Chỉ một Tô Tiêu Thất ở nhà.
Chiến Bắc Tú hùng hổ chạy về.
“Tô Tiêu Thất.”
Tô Tiêu Thất đang ở lầu thắp hương cho các vị tổ sư gia, thắp xong mới thong thả mở cửa.
“Cô tới gì?”
Đối với thích, cần thiết giả vờ thích.
Tô Tiêu Thất hề che giấu sự chán ghét đối với Chiến Bắc Tú, “Chiến Bắc Tú, đừng đau lòng ba cô.
Họ đều là .”
Chiến Bắc Tú đổi cách ăn mặc thời thượng thường ngày.
Tóc buộc đuôi ngựa cao, tóc mái rối bù.
Dưới mắt đen sì một mảnh, hai mắt vô thần.
Cô mấp máy môi, cuối cùng nén xuống những lời c.h.ử.i rủa.