“Ông nội là như , em trai ông cả đời chỉ vặt sạch vận may của con cháu ông để nuôi con cháu ."
Tô Tiêu Thất ghế sofa.
“Có đầu t.h.a.i là để báo ân, là để báo thù.
Người , đều là oan gia trái chủ từ nhiều đời nhiều kiếp."
Chiến Bắc Đình:
“..."
Anh nhẹ nhàng xoa bụng Chu Nguyệt:
“Con .
Sau con báo ân con nhé, nếu báo thù thì cứ tìm ba là ."
Tô Tiêu Thất bật .
“Anh hai.
Con của hai tương lai sẽ trở thành một nghệ sĩ lừng danh thế giới đấy."
Chu Nguyệt tựa Chiến Bắc Đình đối diện với Tô Tiêu Thất.
Cả gương mặt tỏa hào quang của .
“Chị chỉ con một đời bình an thuận lợi."
“Chắc chắn sẽ như chị mong đợi."
Chiến Bắc Đình kích động dậy:
“Anh thắp cho tổ sư gia nén hương."
Còn Chiến Bắc Hanh thì gọi điện thoại cho Chiến Bắc Thịnh, Chiến Bắc Sanh, Chiến Bắc Diệu.
Đến tối.
Cả nhà đều về đông đủ.
Hiện giờ, trong nhà hai bà bầu, đương nhiên ai nấy đều vui mừng.
Hai đứa nhỏ rụt rè đưa mắt láo liên, liền Tô Tiêu Thất gõ một cái đầu.
“Đừng quanh nữa.
Đợi sư phụ các ngươi về tính.
mà với cái lão sư phụ vô dụng của các ngươi, chắc cũng chẳng nghĩ cách gì lợi hại ."
Tô Tiêu Thất ghét bỏ véo tai chúng:
“Hay là, các ngươi theo ?"
Hai đứa trẻ thật sự tuệ căn.
Còn về tâm địa ?
Tô Tiêu Thất sợ, ba ngày đ-ánh chín trận.
Chẳng sợ hai đứa nhỏ lật trời.
Chiến Tiểu Hà và Chiến Tiểu Giang một cái, vùi đầu bát ăn cơm thật nhanh.
Tưởng Kiến Phương buổi tối ăn cơm.
Từ phòng Chiến Bắc Tú , bà liền về nghỉ luôn.
Tô Tiêu Thất cũng khuyên nhủ bà, chuyện cần khuyên nhủ, chỉ thể dựa chính bà tự nghĩ thông suốt thôi.
Họ còn việc quan trọng hơn.
Ăn cơm tối xong.
Theo quy cũ cũ, mấy đàn ông nhà họ Chiến và Tô Tiêu Thất lên lầu.
Chiến Bắc Hanh thuật chuyện rõ ràng rành mạch.
“Tiêu Thất.
Em đeo mặt nạ đó là phía Tây Nam?
Tức là tộc nhân bên ngoại của Chiến Minh Hoàng?"
Chiến Bắc Đức nhíu c.h.ặ.t mày từ nãy đến giờ vẫn giãn .
Vì chuyện ...
Mấy em họ đặc biệt thảo luận qua, cũng bố trí theo cách của Tô Tiêu Thất.
“Vâng.
Em nơi đặt Vu Y Thần Điện ."
“Vậy chúng thôi?"
Chiến Bắc Diệu là đầu tiên bật dậy.
Tô Tiêu Thất liếc một cái.
“Anh tư, nếu là ngáng chân thì cũng là nộp mạng thôi."
Chiến Bắc Diệu:
“...?"
Không đến nỗi... chứ.
“Chúng giúp gì ?"
Tô Tiêu Thất gật đầu:
“Không giúp ."
“Ngày mai Bắc Hanh sẽ dẫn mười mấy từ đơn vị cùng chúng em qua đó.
Còn các ngày mai nhớ đừng xung đột trực diện với bên , em sợ chúng cùng đường càn."
“Anh tư, đặc biệt là đấy."
Ánh mắt đều đổ dồn Chiến Bắc Diệu.
“Bắc Diệu, con cũng nên để tâm một chút."
“Đừng mà khờ khạo quá."
Chiến Bắc Diệu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-344.html.]
“..."
Chiến Bắc Diệu bỗng cảm thấy đồ đạc trong phòng đều đang châm chọc .
Chỉ sợ cũng giống như hai thằng con trai gây họa.
“Em dâu.
Tim dễ vỡ như đậu phụ , khuyên em nên lời nào ho cho ."
Chiến Bắc Hanh vội vàng ôm vai Tô Tiêu Thất.
“Anh tư, đau lòng thì về tìm chị tư.
Chúng em bác sĩ khám bệnh."
Chiến Bắc Diệu:
“..."
Nghe xem, thằng em trai còn giữ ?
Sáng hôm .
Sáng sớm tinh mơ, Tô Tiêu Thất dậy thắp hương cho tổ sư gia.
Chà chà...
Đồ cúng bài vị tổ sư gia để xuể.
Không ai bê một cái bàn nhỏ qua đây, bên bày biện đầy ắp đồ cúng.
Tô Tiêu Thất dụi dụi mắt.
Sắc vàng bài vị tổ sư gia nhiều thêm một mảng lớn.
Cô thắp ba nén hương.
Miệng lầm rầm khấn vái:
“Các vị tổ sư gia, mặt đồ tôn cảm ơn Chú Sinh Nương Nương.
Hôm nay con sẽ đại náo Vu Y Thần Điện, rạng danh tổ sư gia."
“Nghe lời các , gặp chuyện mắt là...
đ-ấm chúng nó..."
Bài vị ý kiến.
“Pạch" một cái đổ rạp xuống, đến đồ cúng cũng chẳng thấy thơm nữa.
Tô Tiêu Thất thấy chỉ coi như các tổ sư gia quá kích động.
Vội vàng tiến lên đỡ bài vị dậy.
“Đừng kích động, đừng kích động.
Công đức đều là của các hết."
Các tổ sư gia:
“Đồ tôn nghiệt súc .”
Lần nào con gây họa cũng thế, những lão già đều lạc lối trong những lời nịnh nọt và những “cái bánh vẽ" biên giới của con .
Cuối cùng đều ngã xuống hố cả.
“Dám cưỡi lên đầu tổ sư gia mà đại tiện, xem hôm nay đ-ánh nát sào huyệt của chúng nó thì thôi."
Tô Tiêu Thất hì hì:
“Các cứ chờ tin nhé."
Bài vị “pạch" một cái xuống.
Tô Tiêu Thất:
“..."
Như sực nhận , vỗ vỗ đầu:
“Ây, dù cũng là các lão đầu .
Đến cái bài vị cũng vững, thôi ."
“Đồ tôn cũng thích ườn."
“Cũng thích ngắm mỹ nữ nữa nhé."
Các bài vị “pạch" một cái phắt dậy:
“Thích xem, đặc biệt là hát vài câu hý khúc .”
Tô Tiêu Thất gian tà, con ngay các là những tổ sư gia đắn như mà.
Cô đeo ba lô, tay cầm một nhành đào xuống lầu.
Chương 219 Đồng chí Tô, cô nội gián ?
Tô Tiêu Thất ăn cơm xong, Chiến Bắc Thịnh lái xe đến đón cô.
“Em dâu.
Chúng hội quân với Bắc Hanh thôi."
Tưởng Kiến Phương tối qua ngủ ngon, quầng thâm mắt hiện rõ.
Giọng bà cũng uể oải, lấy từ trong bếp một túi bánh bông lan và một bình sữa đậu phộng.
“Tiêu Thất.
Cầm lấy ăn dọc đường."
Tô Tiêu Thất gật đầu.
An ủi:
“Mẹ.
Mẹ cũng đừng quá đau buồn, mỗi đều con đường riêng của ."
“Lời khó khuyên kẻ ch-ết."
Tưởng Kiến Phương quẹt nước mắt:
“Mẹ .
con bé bảo thế nào cũng , sáng sớm dọn dẹp quần áo ."