TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:46:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiêu Thất.

 

Cậu cũng phiền cháu như , nhưng cấp yêu cầu chúng vượt qua khó khăn bằng giá."

 

Tưởng Nhất Phàm thở dài một tiếng:

 

“Chuyện quan trọng.

 

Đã ch-ết bảy tám dân làng ."

 

“Mọi đồn đại rằng trong mộ cổ nhiều châu báu."

 

Người ch-ết vì tiền, chim ch-ết vì mồi.

 

Từ xưa đến nay đều như .

 

Tô Tiêu Thất trầm tư một hồi lâu, mới ngẩng đầu :

 

“Có lẽ, chủ nhân ngôi mộ cổ đang ở thoải mái.

 

Không chuyển nhà , các chú đây thuộc loại cưỡng chế phá dỡ đấy."

 

“Còn thuộc loại cưỡng chế phá dỡ mà đưa tiền đền bù nữa."

 

Phá xong...

 

Còn khoét sạch sành sanh gia sản của .

 

Có những cái xác vứt bỏ tùy tiện.

 

Tưởng Nhất Phàm thấy , cũng nỡ ép buộc cô.

 

“Nếu như phạm điều kiêng kỵ, thì cháu cũng cần giúp bọn .

 

Cậu sẽ tìm thuật sĩ khác xem ."

 

Ấn tượng của ông đối với Tô Tiêu Thất, đều đến từ sự suy tôn của Tưởng Kiến Phương.

 

Cứ nhắc đến con dâu là mắt sáng rực lên.

 

Ông một đại sư huyền học can thiệp khảo cổ mộ cổ.

 

Dù là trộm mộ khảo cổ, đều là đào mộ khác.

 

Theo cách của một thì là:

 

“Chuyện thất đức.”

 

“Cũng chẳng phạm điều kiêng kỵ gì của cháu cả, chỉ cần tiền bạc thỏa đáng, chuyện đều dễ thương lượng."

 

Tô Tiêu Thất động tác đếm tiền.

 

Đã ch-ết bảy tám dân làng , cô sợ thuật sĩ khác qua đó, mất thêm mấy cái mạng nữa.

 

Tưởng Nhất Phàm:

 

“..."

 

Ông lầm chứ?

 

“Tiền... tiền bạc thỏa đáng?"

 

“Vâng.

 

Thế nào cũng hai nghìn đồng lót tay, các chú đào mộ cổ , kiếm ít ."

 

Tô Tiêu Thất một cách hiển nhiên.

 

“Bọn là bảo vệ di vật văn hóa quốc gia."

 

Tô Tiêu Thất:

 

“..."

 

tin chú mới lạ đấy.

 

“Cậu họ, trong sáng lời mờ ám.

 

Mấy năm nay đ-ập phá bao nhiêu di vật văn hóa , chú còn rõ hơn cháu nữa."

 

Một bên đào, một bên đ-ập...

 

Tưởng Nhất Phàm thở dài một tiếng:

 

“Đó cũng là chuyện còn cách nào khác."

 

“Để gọi một cuộc điện thoại về cục."

 

Tưởng Nhất Phàm cầm một điếu thu-ốc đưa lên mũi ngửi ngửi, kẹp điếu thu-ốc lên tai.

 

Đứng dậy gọi một cuộc điện thoại.

 

Tô Tiêu Thất thong thả uống , cô cũng vội.

 

Tưởng Kiến Phương hạ thấp giọng:

 

“Tiêu Thất.

 

Liệu mang rắc rối gì cho con ?"

 

“Không ạ.

 

Mẹ, cần bận tâm.

 

Con là thích kiếm tiền mà."

 

Cô đều dự tính sang xuân , tiên sẽ kiếm tiền từ trong đại viện.

 

Đại sư huyền học quen gì cũng dạt sang một bên hết.

 

Một lát .

 

Tưởng Nhất Phàm tới:

 

“Hai nghìn đồng, bây giờ cùng ."

 

“Được thôi ạ."

 

Tô Tiêu Thất lên lầu lấy túi vải xuống, con mèo đen lớn ngoan ngoãn theo phía .

 

Chương 199 Môn phái Trời Đất Bạn

 

Tưởng Kiến Phương yên tâm để Tô Tiêu Thất một , đề nghị bà cũng cùng để bầu bạn.

 

Mộ cổ ở một huyện gần đó, cách kinh thành xa lắm.

 

Lái xe mất hai tiếng đồng hồ.

 

“Mẹ, cần theo ạ."

 

Tô Tiêu Thất Tưởng Kiến Phương nhát gan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-309.html.]

 

Bà lắc đầu:

 

“Không .

 

Một con khỏi cửa mà ai chăm sóc ?"

 

“Bắc Hanh sẽ mắng mất."

 

Tô Tiêu Thất:

 

“..."

 

lý do chính đáng để nghi ngờ Tưởng Kiến Phương là qua đó hóng hớt, xem xem ngôi mộ cổ lấy mấy cái mạng lợi hại đến mức nào.

 

Tưởng Nhất Phàm day day thái dương.

 

“Em là xem náo nhiệt ?"

 

thế ạ.

 

Tiện thể xem náo nhiệt cũng sai."

 

Tưởng Kiến Phương chút do dự thừa nhận.

 

“Cũng sợ ép con dâu chuyện nó thích nữa."

 

Tưởng Nhất Phàm:

 

“..."

 

Nghe xem, ông giảng lý như ?

 

“Đi thôi, thôi."

 

Tưởng Kiến Phương vội vàng ôm con mèo đen lớn, đeo một chiếc ba lô.

 

Bên trong đựng bình nước, bánh quy, kẹo hoa quả, bánh trứng gà, còn cả cá khô nhỏ thích hợp cho Đại Hắc ăn nữa.

 

Cứ như là dã ngoại .

 

Đại Hắc ngửi ngửi chiếc ba lô.

 

Trong lòng mở cờ:

 

“Bà nội thật , chu đáo hơn tên hốt phân nhiều.”

 

Nó đang nghĩ xem nên tặng món quà gì cho Tưởng Kiến Phương.

 

Phải là Đại Hắc cách .

 

Người lái xe là tài xế của Cục Di sản văn hóa, một chiếc xe khởi hành đến địa điểm khảo cổ .

 

Mấy ngày nay.

 

Đội khảo cổ lượt trú ở những ngôi làng gần đó.

 

Đợi Tô Tiêu Thất bọn họ đến làng, vẫn đến giữa trưa.

 

Trong làng mấy thành viên đội khảo cổ đang đợi họ, thấy Tưởng Kiến Phương và Tô Tiêu Thất bước xuống.

 

Mấy vội vàng tiến lên bắt tay với Tưởng Kiến Phương.

 

“Đây chắc là đại sư ạ?

 

Có cần sắp xếp gì ?"

 

“Nhìn qua là đại sư bản lĩnh , đưa con gái ngoài mở mang tầm mắt ?"

 

Tưởng Kiến Phương vội vàng rút tay .

 

Xua tay liên tục:

 

đại sư, của đại sư."

 

“Đây mới là đại sư ."

 

mới là ngoài mở mang tầm mắt đấy."

 

Mấy trong đội khảo cổ Tưởng Kiến Phương chỉ Tô Tiêu Thất, mắt chớp chớp mấy cái.

 

Ngượng ngùng đến mức thể dùng chân đào một tòa thành cổ mất.

 

“Đại...

 

đại sư ?"

 

“Là ."

 

“Môn phái nào ạ?"

 

Có một trai trẻ tuổi hỏi.

 

Làm gì đại sư nào trẻ thế ?

 

“Môn phái Trời Đất Bạn ."

 

Tô Tiêu Thất chỉ chỉ lên trời:

 

“Thiên hạ thần toán nhất, cổ kim bói toán vô song."

 

Mọi :

 

“..."

 

Thì... giống mấy kẻ bán cao dán ch.ó đường phố.

 

Nghe những kẻ bán cao dán ch.ó đó đều tù cả nhỉ.

 

Sao cô vẫn còn ở bên ngoài thế ?

 

Mọi tin.

 

Tô Tiêu Thất cũng giải thích.

 

“Dẫn xem mộ cổ ."

 

“Được ạ."

 

Có một trai ủ rũ cúi đầu, còn chẳng đáng tin bằng bà cô lớn tuổi , liệu thực sự giải quyết rắc rối hiện tại ?

 

Tô Tiêu Thất và Tưởng Kiến Phương theo họ đến vị trí ngôi mộ cổ.

 

Ngay sườn núi làng.

 

Một ngôi mộ đ-á lớn.

 

Bên cạnh còn một cái lỗ, xem chừng là cái lỗ do dân làng chui .

 

Trước mộ dựng một tấm b-ia đ-á, đó một chữ mà Tô Tiêu Thất hiểu .

 

 

Loading...