TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:31:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bắc Hanh.”

 

“Ừ.”

 

Gọi như vài tiếng, trong lòng Chiến Bắc Hanh thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Anh xích gần Tô Tiêu Thất.

 

“May mà em.”

 

Anh hạ thấp giọng, ghé tai Tô Tiêu Thất.

 

Tô Tiêu Thất ngẩng đầu rơi trong ánh mắt .

 

Hai bốn mắt .

 

Trong mắt chỉ thấy đối phương.

 

Chiến Bắc Hanh dời mắt , càng gần đến ngôi nhà cũ của , càng thấy căng thẳng.

 

Còn căng thẳng hơn cả khi chiến trường.

 

Nó khác với lúc ở bệnh viện chung đụng với bố .

 

Ở đây... lẽ gọi là “gần nhà lòng càng thêm nhút nhát".

 

Bàn tay thô ráp của cảm nhận chắc chắn ấm truyền tới từ lòng bàn tay Tô Tiêu Thất, Chiến Bắc Hanh bên cạnh luôn một yêu.

 

yêu cùng mở cánh cửa đó .

 

Xe đến cửa.

 

Có cảnh vệ chạy qua một cái mở cổng cho xe .

 

Từng dãy nhà kiểu tây hiện .

 

Có thể thấy, những sống trong đại viện đều là những giàu sang phú quý.

 

Đến tận cùng phía rẽ trái, xe dừng căn nhà ở giữa.

 

Xe dừng hẳn.

 

mở cổng viện.

 

Một đàn ông ngoài ba mươi tuổi , tiên là đốt một tràng pháo.

 

Sau một hồi nổ đì đùng.

 

Chiến Bắc Diệu mở cửa xuống xe.

 

“Anh ba.”

 

Chiến Bắc Sanh chào hỏi trong xe:

 

“Bắc Hanh, ba của chú.

 

Hồi nhỏ chú thích lẽo đẽo theo nhất đấy.”

 

Chiến Bắc Diệu lập tức phản đối:

 

“Anh nhớ nhầm .

 

Là theo em mới đúng.”

 

“Chú đấy... hồi nhỏ thích tị nạnh nhất.”

 

Chiến Bắc Sanh gõ đầu Chiến Bắc Diệu một cái.

 

Nhà Chiến Bắc Đình cũng đến.

 

Nhà Chiến Bắc Nguyệt cũng đến.

 

Tưởng Kiến Phương và Chiến Dân Đức về , hai chuẩn chậu than, để Chiến Bắc Hanh và Chiến Bắc Thịnh bước qua.

 

Tưởng Kiến Phương liếc con trai cả một cái.

 

“Con là hưởng sái của Bắc Hanh đấy.”

 

Chiến Bắc Thịnh , “Mẹ, con .”

 

Với tư cách là cả, từ nhỏ hiểu chăm sóc các em.

 

Tìm đứa em .

 

Sự vui mừng của kém gì bố .

 

Mắt Tô Tiêu Thất xuể, một đám đen kịt.

 

Chỉ thấy gen nhà họ Chiến thật đấy.

 

Toàn là tuấn nam mỹ nữ.

 

Lũ trẻ trông cũng kháu khỉnh, chỉ hai nhóc tỳ trong mắt hiện lên những động tác nghịch ngợm nhỏ.

 

Ơ... hai cái nhóc nghịch ngợm .

 

Tô Tiêu Thất cảm thấy những ngày sắp tới của chắc sẽ thú vị đây...

 

Vào đến phòng khách.

 

Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh vây quanh, tặng quà của riêng .

 

Chiến Tiểu Giang và Chiến Tiểu Hà hai nhóc tỳ cũng tặng.

 

Vô cùng bí mật...

 

Được đặt trong một chiếc hộp.

 

Tô Tiêu Thất khẽ nhíu mày, vỗ về đầu Đại Hắc một cái để trấn an.

 

Hai cái nhóc tặng quà thú vị thật.

 

Lại thứ sạch sẽ...?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-249.html.]

 

Chương 164 Đằng nào thì cũng chẳng chuyện gì

 

Căn phòng tầng hai nhà họ Chiến dọn dẹp xong.

 

Tưởng Kiến Phương phòng dọn ở tầng hai thì khỏi nhíu mày.

 

“Sao là tầng hai?”

 

Người giúp việc trong nhà vội vàng tiến lên giải thích:

 

“Là đồng chí Bắc Tú bảo dọn phòng ở tầng hai ạ.”

 

Tưởng Kiến Phương gì nữa.

 

Chiến Dân Đức bảo Chiến Bắc Diệu mang hành lý của Tô Tiêu Thất và lên .

 

“Hôm nay ăn cơm ở nhà.

 

Nhà chúng lâu náo nhiệt như thế .”

 

Chiến Dân Đức nghiêm nghị , uy nghiêm của một vị gia chủ khác dám nhiều lời.

 

Chu Nguyệt khẽ nhíu mày một cái nhưng để lộ .

 

Đang định lên tiếng thì Chiến Bắc Đình kéo .

 

“Chúng chào hỏi em út và em dâu .”

 

“Vâng.”

 

Chu Nguyệt khẽ đáp một tiếng, cùng Chiến Bắc Đình đến mặt Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh.

 

“Em út, em dâu.”

 

Nghe thấy giọng nữ êm ái, Tô Tiêu Thất ngẩng đầu lên.

 

Ánh mắt đ-ánh giá dừng khuôn mặt tinh tế đang nhạt nhưng hề hạnh phúc của Chu Nguyệt.

 

“Chị hai.”

 

Chiến Bắc Đình cạnh Chu Nguyệt, năng nhẹ nhàng.

 

Hai trông giống một đôi bích nhân.

 

“Chỉ gọi chị hai, gọi hai ?”

 

Tô Tiêu Thất tinh nghịch nhướng mày, mỉm với Chu Nguyệt.

 

“Chúng đằng chuyện .”

 

Sau khi hai khỏi.

 

Chiến Bắc Đình xuống cạnh Chiến Bắc Hanh.

 

đắc tội với vợ chú ?”

 

Ngón tay thon dài của Chiến Bắc Hanh lơ đãng gõ tay vịn ghế sofa bên cạnh.

 

“Có đắc tội , đằng nào thì cũng chẳng chuyện gì .”

 

Chiến Bắc Đình:

 

“...”

 

Chiến Bắc Thịnh cũng qua đó.

 

Nói một cách đầy thâm ý:

 

“Cái tuổi của chú mà sinh con, thảo nào thấy chú đều thấy bệnh.”

 

Chiến Bắc Đình:

 

“...”

 

Tóm là hôm nay đến để phê bình .

 

“Từ xưa đến nay con cháu bất hiếu nhiều lắm, sinh con thì tác dụng quái gì.”

 

Nói xong, dậy rời .

 

Chiến Bắc Thịnh khinh bỉ lườm một cái.

 

“Chú cứ sinh một đứa hẵng ...”

 

Không con thì bảo con cháu bất hiếu chẳng tác dụng gì.

 

Chẳng là giống như ăn nho thì bảo nho còn xanh ?

 

Nhịp điệu của sự ngưỡng mộ xen lẫn ghen ghét đây mà...

 

Chiến Bắc Hanh hạng giục giã chuyện sinh con, thích trẻ con.

 

Nếu Tô Tiêu Thất sinh, thấy hai cứ sống như cũng .

 

Diêu Thuấn Hoa chào hỏi Tô Tiêu Thất một câu.

 

Rồi chui tọt bếp, cùng giúp việc chuẩn cơm trưa.

 

Phạm Nguyệt Hoa và Trương Thường cũng bếp giúp một tay.

 

Tô Tiêu Thất tìm đại một cái cớ lên lầu, phòng của họ là một phòng ngủ một phòng khách.

 

Cô lấy bài vị của tổ sư gia đặt lên cái kệ ở phòng khách.

 

Cung kính thắp ba nén hương.

 

Miệng lẩm bẩm:

 

“Hợp tác cùng lợi, các tổ sư gia đừng quên nỗ lực hết nhé.”

 

“Nỗ lực lu mờ các vị thần tiên khác, các ngài chịu khổ trung khổ thì mới là thần thượng thần (thần cả thần).”

 

 

Loading...