“Đi đến trạm y tá xin mấy viên bông gòn.”
Quay bên giường, dùng đũa gắp bông gòn nhúng nước thấm môi cho Chiến Bắc Hanh.
Làm dịu cơn khát của phẫu thuật.
Ngày hôm .
Lúc Chính ủy Sở tới, thấy Tô Tiêu Thất đang bên giường yên lặng chăm sóc Chiến Bắc Hanh.
Nhìn một lúc.
Ông mới áy náy :
“Đồng chí Tô.
Chúng cũng cử kiểm tra nghiêm ngặt, chuyện thu hút sự chú ý của cấp .”
“Có thể tay ở bệnh viện quân y, chứng tỏ đối phương ẩn nấp sâu.”
Dừng một chút, Tô Tiêu Thất :
“Các ông chi bằng hãy kiểm tra kỹ những việc trong bệnh viện .”
Có thể điều động ca phẫu thuật của chủ nhiệm Lâu, thể xuất hiện đúng lúc ở phòng kiểm tra.
Nếu trong bệnh viện nội gián, thì chính là kẻ mượn tay bên trong để hành động.
“Đã cử kiểm tra .”
Chính ủy Sở với Tô Tiêu Thất, ông để mắt đến một ngôi nhà.
“Chủ nhà cũ sắp đưa xuống nông trường Tân Cương, nghĩ cục diện khó mà .
Nên hỏi ông bán nhà , để mang theo ít tiền và phiếu lương thực.”
Vốn dĩ nhà cửa cũng sẽ tịch thu thôi.
Chính ủy Sở dùng các mối quan hệ.
“Chủ nhà cũ đồng ý .”
“Cô xem ngày mai rảnh thì ngoài một chuyến, bảo Vân Phi qua đón.”
Chính ủy Sở kể từ khi Tô Tiêu Thất tiễn Sở Vân Khê , thái độ của ông ngoắt 180 độ.
“Được thôi.”
Tô Tiêu Thất cũng sớm mua nhà ở kinh thành.
Chỉ là bây giờ đều dựa phân phối.
Một ít giao dịch mua bán, bắt buộc là quyền thế tìm quan hệ ký kết hợp đồng cho phép mua bán.
Rồi mới sang tên.
Chính ủy Sở cho Tô Tiêu Thất , Dương Tiểu Mộc bắt .
Hắn khai lai lịch của mấy bộ hài cốt đó.
Vợ chồng già nhà họ Sở chịu nổi cú sốc, tức giận đến mức đổ bệnh.
Sở Tiểu Phương cuối cùng cũng qua khỏi.
Tự dọa đến ch-ết.
“Bố sức khỏe kém, cô thể vẽ bùa?”
Chính ủy Sở chút lắp bắp.
Bị Tô Tiêu Thất một mực từ chối.
“Mệnh tự trời định.”
“Hai cụ nuông chiều Sở Tiểu Phương chừng mực, đây là hậu quả mà họ gánh chịu.”
Một câu chặn họng Chính ủy Sở.
Lúc tiễn Chính ủy Sở ngoài, Tô Tiêu Thất thấy phụ nữ trung niên đó.
Bà thấy Tô Tiêu Thất liền mỉm với cô.
Tô Tiêu Thất cũng đáp bằng một nụ .
Bà bước tới.
“Cô thấy con trai út của ?”
Tô Tiêu Thất quanh:
“Vào trong chuyện .”
Người phụ nữ trung niên sững sờ một lúc.
Kể từ khi bà ngã bệnh, đây là đầu tiên mời bà trong.
“Cảm ơn.”
Giọng thanh thoát dễ .
Tô Tiêu Thất cảm thấy tai như tê dại .
“Tiêu Thất, là ai ?”
Chiến Bắc Hanh giường tỉnh giấc, yếu ớt hỏi một câu.
“Có một tội nghiệp đang tìm con trai.”
Tô Tiêu Thất bảo phụ nữ trung niên .
Bà thấy Chiến Bắc Hanh giường bệnh, liền nhíu mày.
“Bắc Thịnh, con tập vật lý trị liệu ?”
Chiến Bắc Hanh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-234.html.]
…?
Không tại , thấy phụ nữ , trong lòng trào dâng một nỗi buồn khó tả.
“Cháu Bắc Thịnh.”
“Thưa dì, cháu tên là Chiến Bắc Hanh.”
Người phụ nữ trung niên lập tức nước mắt như mưa.
“Con là Bắc Hanh.”
Bà bước tới vài bước, ôm c.h.ặ.t lấy Chiến Bắc Hanh.
“Bắc Hanh của lớn thế ?”
Chiến Bắc Hanh:
…?
Ánh mắt Tô Tiêu Thất thâm trầm.
Cô đàn bà mắt là của Chiến Bắc Hanh, vốn tưởng việc tìm kiếm sẽ chút khó khăn.
Không ngờ tình cờ gặp ở bệnh viện.
Cửa phòng bệnh gõ.
“Ai ?”
“Đồng chí, đang ở chỗ ?”
Giọng bên ngoài trầm thấp và đầy nam tính.
Tô Tiêu Thất bước tới mở cửa.
“Mẹ chồng là con trai bà.”
Cô thẳng vấn đề.
Chiến Bắc Diệu sững .
“Em trai mất tích từ nhỏ, bà …”
Chiến Bắc Diệu tiếp nữa, ánh mắt rơi lên mặt Chiến Bắc Hanh.
Đôi khi thật kỳ lạ.
Dù sống cùng , cũng một sợi dây vô hình kéo gần.
“Chồng cô, bố …?”
Chiến Bắc Diệu kéo như khi.
“Chồng Chiến Bắc Hanh, đây là tên gốc của .
Năm hơn ba tuổi, bố chồng trộm .”
Tô Tiêu Thất dừng một chút, :
“Bố chồng vốn dĩ nhắm trúng chiếc vòng chân , trộm vòng xong định vứt .”
“Gặp một lão mù xem bói, chồng mang phúc lộc cho gia đình, nên mới đưa về nhà.
Nói cũng lạ, từ khi họ đưa chồng về, vận khí trong nhà ngày một lên.”
Lời dứt.
Tưởng Kiến Phương thành tiếng.
“Hu hu.
Bắc Hanh ai thấy cũng yêu, 24 năm theo bác trai bác gái hai ăn cỗ, bao giờ về nữa.”
Bà ôm lấy Chiến Bắc Hanh buông tay.
Khóc lóc hỏi:
“Những năm qua, con sống ?”
“Rất .”
“Không .”
Chiến Bắc Hanh nhắc chuyện cũ, Tô Tiêu Thất tranh trả lời.
Tô Tiêu Thất nhà họ Chiến đ-ánh nh-au một trận.
Cô bước tới vỗ vỗ Chiến Bắc Hanh, nước mắt trào như vòi nước hỏng van.
“Tốt cái gì mà ?
Trước khi bộ đội từng ăn cơm gạo ?
Có ăn thịt ?
Có ăn trứng ?”
“Có giày ?
Toàn là giày bằng hoa lau, từ bốn năm tuổi cắt cỏ lợn, cho gà vịt ăn, còn xuống ruộng công điểm theo lớn.”
“Người khác ngủ trong phòng ngủ giường, chỉ thể ngủ trong bếp.”
“Trước khi lính, đến cái quần lót cũng mà mặc.”
Chiến Bắc Hanh:
…?
Nhắc đến chuyện mặc quần lót, cảm thấy mặt đỏ bừng như quả cà tím.
Tưởng Kiến Phương vạch áo Chiến Bắc Hanh xem, chỉ thấy vai chi chít những vết sẹo, lập tức .