“Luồng khí xung quanh cô đột nhiên trở nên cuồng nộ.”
“Con chạy ngoài tìm ba, nhưng Sở Tiểu Phương ngăn .
Mụ luôn canh giữ ở bên ngoài cho ai gần."
Tô Tiêu Thất dán một lá phù lên.
Ngay lập tức trấn an oán khí nồng đậm của Sở Vân Khê.
“Cô ch-ết oan, may mà cô luôn nhớ mong các .
Nếu , sớm thành lệ quỷ tiễn ."
Tô Tiêu Thất chậm rãi giải thích.
Diêm Thúy Lan lời Sở Vân Khê , Tô Tiêu Thất giải thích.
Không nhịn nức nở to hơn.
Con gái của bà...
Đã hủy hoại mùa hè năm 16 tuổi.
Chương 150 Có thể để con bé đầu t.h.a.i nhà ?
Sở chính ủy hối hận ch-ết:
“Vân Khê, ba với con."
Sở Vân Khê tới, ôm Sở chính ủy một cách thiết như đây:
“Ba.
Ba , sai là Sở Tiểu Phương và Tiểu Mộc."
“Ba chăm sóc thật ."
“Sở Tiểu Phương là một con quỷ dữ."
Sở chính ủy ôm lấy cô, nước mắt thể kìm nén nữa.
“Ba , là ba hại con."
Sở chính ủy hận thể g-iết ch-ết con Sở Tiểu Phương, đó tự sát.
Sở Hùng Phi rống lên.
“Em gái.
Em gái ruột của ..."
Gia đình họ Sở ôm t.h.ả.m thiết, luồng hắc khí bên cạnh mà run rẩy sợ hãi.
Tô Tiêu Thất nhắc nhở bọn họ:
“Có lời gì thì mau .
Hồn ma ch-ết oan nên nán dương gian quá lâu, sẽ đưa cô luân hồi ở địa phủ."
Diêm Thúy Lan ôm lấy Sở Vân Khê.
“Phải đây?
gặp con gái nữa."
Tô Tiêu Thất chút lưu tình :
“Âm dương cách biệt, ở sẽ cho cả cô và các ."
Sở chính ủy đột nhiên kéo Diêm Thúy Lan quỳ xuống.
“Hùng Phi, quỳ xuống ân nhân ."
Tô Tiêu Thất tức đến mức nhảy dựng lên.
“Sở chính ủy, ông đừng mà chơi ."
Cứ hễ thấy lão cáo già quỳ xuống là chắc chắn chẳng chuyện gì lành cả, chỉ cần thiếu một cái tâm nhãn thôi là chẳng bao giờ nổi chính ủy .
Tô Tiêu Thất sợ nhất là các chính ủy.
Bài học chính trị thì lý luận lý luận nọ, đến mức bạn thể đầu hàng.
“ gì để với lão cáo già như ông ."
Sở Hùng Phi:
...?
Anh thầm giơ ngón tay cái cho Tô Tiêu Thất một cái, mắng ba chẳng khác gì mắng thằng cháu rùa.
Diêm Thúy Lan nước mắt nước mũi giàn dụa chằm chằm Tô Tiêu Thất.
Ôm c.h.ặ.t lấy linh hồn của Sở Vân Khê.
Đi địa phủ...
đối với Sở Vân Khê mà , đúng là lựa chọn nhất.
bà...
Sở chính ủy trong lòng nỡ để con gái địa phủ, nhớ tới dáng vẻ thần thần bí bí của mấy đồng đội ở Tây Nam, trong lòng ông cũng hiểu phần nào.
“Hùng Phi, đây với đồng chí Tô .
Sau sẽ trâu ngựa để báo đáp ơn tình của cô ."
Sở Hùng Phi:
...
Lão ba đưa yêu cầu, để con trai trâu ngựa chứ?
Anh ngượng ngùng Tô Tiêu Thất.
“Đồng chí Tô, chính là đàn em của chị."
Tô Tiêu Thất liên tục lắc đầu ba cái.
“Không cần."
“Không cần."
“Thật sự cần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-227.html.]
Chuyện quan trọng ba .
“Sở chính ủy mở miệng là chẳng lời nào ."
Sở Vân Khê khẽ mỉm :
“Ba.
Nghe lời chị Tô ."
“Không."
Sở chính ủy bướng bỉnh lóc.
Gương mặt già nua đầy nước mắt, một cách t.h.ả.m thiết vô cùng.
“Ba nỡ để con rời ."
Tô Tiêu Thất vô tình cắt ngang màn biểu diễn của Sở chính ủy.
“ sẽ đưa cô địa phủ."
“Đồng chí Tô, thể cho con bé đầu t.h.a.i nhà .
Vẫn con gái , cho chúng một cơ hội bù đắp ?"
Đậu xanh...
Tô Tiêu Thất c.h.ử.i thề.
“Sở Kiêu Dương, cô cô đây thù oán gì với ông ?
Mà ông chơi vố đau thế."
Chẳng Tô Tiêu Thất chỉ mượn thế lực của nhà họ Diêm thôi ?
“Làm đúng là báo đáp mà."
Vẻ mặt Tô Tiêu Thất lạnh lùng:
“Cứ đàn ông của thì ."
Sở chính ủy đột ngột ngẩng đầu.
“Không , luôn về phía Chiến đội trưởng mà."
Ông vẫn luôn cho Chiến Bắc Hanh, chỉ là dùng các mối quan hệ để giúp đỡ thôi.
“Cho nên mới trả nhân tình cho ông."
Diêm Thúy Lan quỳ mặt đất dập đầu với Tô Tiêu Thất.
“Đồng chí Tô, cầu xin cô đấy."
Trong lòng bà thắc mắc, đến tuổi liệu còn sinh nữa ?
Nghĩ đến đây, bà òa lên...
Sở chính ủy ôm bà, cũng nước mắt nước mũi giàn dụa.
Sở Hùng Phi ủ rũ cúi đầu.
Sở Tiểu Phương đang đất:
...?
Có ai còn nhớ cô ?
Tô Tiêu Thất ái ngại gia đình đang lóc t.h.ả.m thiết .
“Đứng lên, lên hết ."
“Đầu t.h.a.i khó lắm, lo liệu đủ thứ cũng chắc thành công ."
Tô Tiêu Thất lầm bầm lầu bầu:
“ với Hắc Bạch Vô Thường cũng chút mặt mũi và giao tình.
Để cả nhà các đến mù mắt, đành vứt bỏ cái mặt già xin xỏ xem ."
Lòng Diêm Thúy Lan vô cùng xúc động.
Lườm cái lão chồng nhà vốn dĩ luôn giữ thái độ trung lập, đúng là cái đồ chẳng .
Bà thầm nhủ nhất định về nhà ngoại chuyện về Tô Thiên Trạch.
Một lá phù liên tục biến hóa đầu ngón tay Tô Tiêu Thất.
Tay bắt quyết niệm chú.
Chẳng mấy chốc, Hắc Bạch Vô Thường ngáp tới.
Hắc Vô Thường vẫn còn đang lầm bầm:
“Lại là cái thằng khốn nào gọi bọn đến đây.
Xem lão t.ử dạy cho nó một bài học."
Sở chính ủy:
...?
Chắc chắn đây là thù oán gì đấy chứ?
Diêm Thúy Lan:
...?
Dáng vẻ của Hắc Bạch Vô Thường thật đáng sợ.
Sở Hùng Phi trợn tròn mắt, ngoan ngoãn thật, nếu ngoài khoe là thấy Hắc Bạch Vô Thường.
Liệu đám em của bảo thần kinh nhỉ?
“Hắc Vô Thường, cứ tiếp tục thế thì sẽ thành ma đề đấy."
Tô Tiêu Thất hì hì .
Hắc Vô Thường lập tức đổi sang vẻ mặt tươi .
“Lại là con nhóc ?"
Hắc Vô Thường nhàn nhạt liếc Sở Vân Khê:
“Vốn dĩ là thọ đến 69 tuổi, đây là mượn mệnh ."