TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:31:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quả nhiên là cha, bản lĩnh của ông thật lớn, thể thuyết phục viện trưởng học viện Hỏa Lân cho các em tham gia thi đấu.”

 

Liệt Hỏa tỏ vẻ bất lực .

 

Đối với cách của cha hề tán thành, nhưng cách nào trách móc ông , haizz... khó quá mà.

 

Chương 143 Đừng cảm thấy

 

Tô Tiêu Thất nhe răng , “Đều là bạn cũ cả .

 

Anh giúp , giúp , vấn đề gì.”

 

Tô Tiêu Thất về phía cửa phòng phẫu thuật.

 

Bác sĩ bước với vẻ mặt nặng nề.

 

“Xin , chúng cố gắng hết sức.”

 

Bà già mặt đen xoay tới, giáng hai cái tát thật mạnh mặt Đổng Xuân Hiểu.

 

Tốc độ cực nhanh.

 

Khiến tặc lưỡi...

 

“Mày khắc ch-ết con trai tao, tao mày đền mạng.”

 

Đổng Xuân Hiểu cũng hiểu gì, cứ thế để mặc cho đ-ánh.

 

Tô Tiêu Thất giải cứu Đổng Xuân Hiểu , hét về phía bác sĩ:

 

“Bác sĩ, bác sĩ.

 

Ông cứu thêm một chút nữa .”

 

“Vẫn ch-ết .”

 

“Vẫn ch-ết, vẫn còn cứu mà.”

 

Đổng Xuân Hiểu ngẩng đầu lên, màng đến khóe miệng đang chảy m-áu.

 

Van nài:

 

“Bác sĩ ơi, chồng vẫn ch-ết.”

 

“Cầu xin ông, hãy cứu thêm một nữa .”

 

Bà già trong lòng đầy căm hận, con trai bà vì một đàn bà mà đoạn tuyệt với bà.

 

Vốn dĩ cả mấy con trai đều ở chung một nhà.

 

Con dâu cũng lời, việc trong nhà đều do bà quyết định.

 

Tiền lương của con trai con dâu đều giao cho bà thống nhất quản lý, kể từ khi con trai lấy đàn bà thì thứ đổi.

 

Những cô con dâu khác cũng còn giao tiền lương cho bà nữa.

 

Ngay lúc bên ngoài đang cãi vã thôi, thì cô y tá bên trong chạy .

 

“Bác sĩ ơi, bệnh nhân cử động ...”

 

Cử động ?

 

“Không là xác ch-ết vùng dậy đấy chứ?”

 

Tô Tiêu Thất bỉ kỷ:

 

“Vùng cái em gái bà .

 

Rõ ràng là ông trời thấy Đổng Xuân Hiểu lòng thành, nên mới cho chồng chị một cơ hội sống.”

 

Các bác sĩ lượt trở .

 

Tô Tiêu Thất giơ tay vuốt tóc cho Đổng Xuân Hiểu.

 

Tự động phớt lờ tư thế của Hắc Bạch Vô Thường đang bên cạnh đòi tính sổ với cô.

 

“Chồng chị .”

 

Tô Tiêu Thất nhét một tấm bùa cho chị , “Tặng chị đấy.

 

Chị cứ đeo suốt, chồng chị cũng sẽ khỏe thôi.”

 

Nói xong.

 

Cô cất bước rời .

 

“Tô Tiêu Thất.”

 

Tô Tiêu Thất xua tay, “Quay chăm sóc chồng chị .”

 

“Đừng cảm thấy , chính vì chị nên mới khiến đàn bà khác ghen tị đấy.”

 

“Chị chồng yêu, bà .”

 

Bà già xéo:

 

...?

 

“Nó ai đấy?”

 

Những con trai khác của bà già dám trả lời.

 

Độ cong khóe miệng của mấy cô con dâu tài nào nén nổi, đành lưng với chồng .

 

Tô Tiêu Thất rẽ một khúc quanh.

 

Đứng ở hành lang.

 

Xoay đối diện với Hắc Bạch Vô Thường.

 

“Này.

 

Hai vị đến mức hẹp hòi thế chứ?”

 

“Cô cứu đáng ch-ết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-216.html.]

 

Hắc Vô Thường định bắt , nhưng Tô Tiêu Thất bấm quyết bày trận để đáng ch-ết nhập xác.

 

“Đáng ch-ết chẳng đều là do một câu thôi ?”

 

Tô Tiêu Thất dùng bụng ngón tay giữa của bàn tay miết lên móng ngón tay trỏ, uốn thành một đường cong.

 

“C-ái ch-ết của con đều định .”

 

“Định cái gì?”

 

Tô Tiêu Thất hung dữ vặn :

 

“Vợ chồng họ đáng ch-ết ?

 

Đừng đem cái bộ nhân quả đó với , để gặp thì chứng tỏ họ một tia hy vọng sống.”

 

dựa bản lĩnh của thấy tia hy vọng đó, cứu họ một mạng.”

 

“Không ?”

 

Nhìn thấy khuôn mặt biến sắc của Hắc Bạch Vô Thường.

 

Tô Tiêu Thất lấy từ túi vải của một xấp bùa, “Phiền phức quá.

 

Cái cho hai vị, ngoài bùa đ-ánh thắng đó .”

 

“Còn hai tấm vé cửa Thiên Màn sắp mở nữa.”

 

“Hai vị xem ?”

 

“Có.”

 

Hắc Bạch Vô Thường trả lời nhanh hơn bất kỳ ai.

 

“Hừ.”

 

Hắc Vô Thường vội vàng đón lấy, “Không .”

 

“Cô chăm sóc bệnh nhân nhà cô .”

 

“Chồng cô cũng suýt ch-ết đấy, chúng đến hiện trường mà còn nỡ bắt hồn kìa.”

 

Hắc Bạch Vô Thường cũng đối nhân xử thế lắm...

 

Tô Tiêu Thất bằng một khuôn mặt tươi hớn hở, “Đa tạ.”

 

Cô tâm trạng về phòng bệnh.

 

Lão Quỷ tức đến giậm chân.

 

“Hắc Bạch Vô Thường, các ngươi còn hổ ?”

 

“Là cứu .”

 

Hắc Vô Thường xòe tay , “Chúng ở đó, đúng là bắt hồn mà.”

 

Lão Quỷ:

 

...?

 

Không bắt hồn, nghĩa là cứu...

 

Đồ nhà trông thì lanh lợi, mà đầu óc chút ngu ngơ...

 

Tô Tiêu Thất phòng bệnh, liền bảo hai em Tống Dã về .

 

Cô cũng ngại để hai em nhà họ Tống cứ ở mãi đây, một cô chăm sóc Chiến Bắc Hanh là .

 

Tô Tiêu Thất lấy cái ca tráng men rót nước, xuống bên cạnh giường bệnh.

 

“Uống chút nước .”

 

Chiến Bắc Hanh định giơ tay lên thì Tô Tiêu Thất né .

 

“Để em đút cho .”

 

Đút cho uống vài ngụm nước xong, cô bên giường gọt táo.

 

“Tiêu Thất, nãy chuyện gì thế?”

 

Anh ôm Tô Tiêu Thất nức nở long trời lở đất.

 

Tô Tiêu Thất kể sơ qua vài câu.

 

Chiến Bắc Hanh:

 

...?

 

“Có ảnh hưởng gì đến em ?”

 

“Không .

 

Hắc Bạch Vô Thường họ dễ chuyện lắm.”

 

Tô Tiêu Thất cong mắt , “Còn về nhà chồng của Đổng Xuân Hiểu thì chuyện gì xảy .”

 

“Em đây cũng là quân hàm trong đấy nhé.”

 

Tô Tiêu Thất lấy từ túi vải chứng nhận cố vấn quân sự của cho Chiến Bắc Hanh xem.

 

“Cố vấn lương.”

 

Chiến Bắc Hanh , “Tiền lương và phụ cấp của đều đưa hết cho em.”

 

Đôi mắt cô nàng hám tiền Tô Tiêu Thất sáng rực lên, “Của là của em, của em vẫn là của em.

 

Nghe rõ ?”

 

“Nghe rõ .”

 

Tô Tiêu Thất rốt cuộc cũng mệt .

 

Muốn chợp mắt một lát.

 

 

Loading...