TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:31:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bên trong là cháo kê đang nấu.”
“Chị nấu cháo kê đại táo đấy.”
Chị Hoàng mở cặp l.ồ.ng nhôm đưa cho Tô Tiêu Thất, lấy thìa đưa cho cô.
“Cảm ơn chị Hoàng.”
“Hazzz, nhà chị dạo nữa?”
Chị Hoàng vốn với Tô Tiêu Thất, nhưng thực sự là đau đầu hết mức.
Không tìm hung thủ.
Sáng sớm ngủ dậy, phát hiện trong tủ quần áo thêm mấy con chuột con mọc lông.
Dọa chị sợ đến mức lôi Thẩm Tiểu Cương đ-ánh cho một trận.
“Có chuyện gì thế chị?”
Tô Tiêu Thất húp một ngụm cháo lớn.
Tò mò chị Hoàng.
“Cũng nửa năm nay .
Trong nhà cứ xuất hiện chuột ch-ết.”
“Hôm qua với hôm nay xuất hiện cả chuột con nữa.”
B-éo Nục Nịch đang ngủ khò khò bên cạnh lập tức dựng ngược lỗ tai lên.
“Meo, meo…”
Giống như đang :
“Mau khen tao , mau khen tao .”
“Là tao đấy nhé.”
Chị Hoàng thở dài mấy cái liên tục, “Kẻ nào mà thất đức thế ?”
Tô Tiêu Thất về phía B-éo Nục Nịch.
“Đại Hắc~.”
“Mày cái trò gì đấy?”
Giọng của Tô Tiêu Thất mang theo sát khí, dọa B-éo Nục Nịch run b-ắn .
Đáng sợ quá mất…
Chương 140 Có chọn lọc khi đưa điều kiện
Chị Hoàng:
“...?”
Chuyện gì thế ?
“Tiêu Thất, ý em là con mèo b-éo á?”
Chị về phía B-éo Nục Nịch.
B-éo Nục Nịch mở to đôi mắt ngây thơ vô tội, thầm nghĩ chẳng lẽ thím thích ?
Ngon thế cơ mà!
“Cái con mèo b-éo ch-ết tiệt , mày đây cho tao.”
Tô Tiêu Thất giơ tay định bắt B-éo Nục Nịch, dọa nó chạy biến ngoài.
Tô Tiêu Thất dậy định đuổi theo.
“Tiêu Thất, thôi bỏ .”
Chị Hoàng cản cô , “Em còn đang cảm cúm, đừng loạn nữa.”
Tô Tiêu Thất bên mép giường, trò chuyện với chị Hoàng ăn cháo.
Cô mới , nửa năm nay chị Hoàng thường xuyên nhận chuột ch-ết.
Chị Hoàng chút phiền muộn.
“Chị đắc tội gì với Đại Hắc nhỉ?”
“Tội nghiệp Tiểu Cương nhà chị, chịu bao nhiêu lời mắng nhiếc, bao nhiêu trận đòn ?”
Tô Tiêu Thất:
...?
Mèo nhà gây họa .
“Chị Hoàng , Đại Hắc chắc là tức giận .
Có lẽ nó đang báo ơn đấy.”
“Báo ơn?”
Chị Hoàng ngẩn .
“Nó đem thứ nó thích nhất tặng cho chị.”
Nghe Tô Tiêu Thất giải thích như , chị Hoàng bật .
“Em thế thì đúng là thật .”
Chị Hoàng dở dở , “Em bảo Đại Hắc đừng báo ơn nữa nhé.”
“Chị chịu nổi .”
Chị Hoàng lắc đầu :
“Chị đây cứ thấy chuột là tẩn Tiểu Cương.”
Thẩm Tiểu Cương:
...?
Oa oa oa... thật đáng thương, nửa năm nay chịu đòn mắng oan.
Hai chuyện một lúc thì chị Hoàng mới về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-212.html.]
Tô Tiêu Thất dậy vệ sinh, lúc qua gian chính thì thấy bài vị đổ xuống.
Trong lòng cô dâng lên một nỗi bất an, ngón tay bấm quyết tính toán một phen...
“Mẹ kiếp.
Đã bảo là mang theo ở xuống chỉ vướng chân vướng tay thôi mà...”
Không Tô Tiêu Thất coi thường đám con ông cháu cha rèn luyện , mà thực sự là bọn họ từng rời khỏi thành phố Kinh, đột ngột đến chiến trường Tây Nam thì hợp để hạ lệnh.
Tô Tiêu Thất vội vàng thắp hương.
“Các vị tổ sư gia ơi, hộ trì cho cái tên đồ tôn rể xúi quẩy của các ngài một chút.”
“Cho sống sót vẹn trở về.”
Luồng hắc khí bướng bỉnh Chiến Bắc Hanh thực sự là quá đáng ghét.
Thắp hương xong!
Tô Tiêu Thất thở phào nhẹ nhõm!
Vòng khói bình thường...
“Đa tạ các vị tổ sư gia!”
“Rầm rầm rầm...”
“Đồng chí Tô, mở cửa!”
Bên ngoài vang lên tiếng gọi dồn dập.
Tô Tiêu Thất rảo bước mở cửa, động tĩnh gõ cửa quá lớn kinh động đến chị Hoàng.
Chị cầm đế giày tay, tới cổng viện ló đầu .
“Đồng chí Tô, sư trưởng của chúng mời chị đến sư bộ một chuyến.”
Anh lính trẻ chào điều lệnh.
“Được.
ngay đây.”
Tô Tiêu Thất đến sư bộ, liền thấy Sư trưởng Trần và mấy nữa đều đang bên trong, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Sư trưởng Trần.”
“Đồng chí Tô, .”
Kể từ khi mất, đây là đầu tiên Sư trưởng Trần chủ động gặp Tô Tiêu Thất.
“Chính ủy Chu, pha .”
Tô Tiêu Thất vội lên tiếng:
“Không cần .
Có chuyện gì thì cứ với ?
Có Bắc Hanh thương ?”
Tô Tiêu Thất là thương.
Sư trưởng Trần thở phào một cách khó hiểu, “Ừm.
Vấn đề về mặt chiến thuật, để cứu một đội trưởng khác của đội đặc chiến nên...”
“Vấn đề chiến thuật gì cơ?”
Sắc mặt Tô Tiêu Thất khó coi, “Chẳng là một kẻ phế vật chỉ huy mù quáng ?”
Chính ủy Chu ngờ Tô Tiêu Thất năng khó như , “Đồng chí Tô, tố chất.
Tô Thiên Trạch là nghiệp với thành tích xuất sắc nhất trường quân đội đấy, trong mấy mô phỏng...”
“Dừng .
Thế thì ?”
Tô Tiêu Thất giống như ăn thu-ốc pháo .
“Đã từng đ-ánh trận ?”
“Thành phố Kinh với chiến trường Tây Nam giống ?”
“Hơn nữa, cái thứ gọi là tố chất cũng tùy thôi.”
Tô Tiêu Thất nhàn nhạt liếc mắt một cái, “ thà quên cái gọi là tố chất để sống một cuộc đời thiếu đạo đức còn hơn.”
Chính ủy Chu:
...?
Cái ...
Sư trưởng Trần:
...?
là vẫn hề đổi.
“Cũng may nhờ đồng chí Tô Thiên Trạch, Chiến Bắc Hanh mới đưa đến thành phố Kinh ngay lập tức.”
Sư trưởng Trần một cách thâm trầm:
“ bảo mua vé tàu hỏa cho cô , hôm nay cô thành phố Kinh luôn .”
“Có những chuyện nên mắt nhắm mắt mở cho qua, với sự thông minh của cô, cô chắc hẳn nên thế nào?”
Tô Tiêu Thất hiểu .
Sư trưởng Trần đây là đang để cô chọn lọc mà đưa điều kiện.
Ông sợ Chiến Bắc Hanh thương tổn thương đến căn cơ thể quân đội, chi bằng chuyển ngành đến một nơi .
“Đa tạ.
Nếu tại , Bắc Hanh cũng sẽ thương.”
Mà còn nhờ ?
Chẳng lẽ còn cảm ơn ?