“Những lời Tô Tiêu Thất khiến gã đeo kính mặt mày âm trầm.”
Những bên cạnh mà chân tay run lẩy bẩy, đồng chí nữ trẻ tuổi còn hung hãn hơn cả bà đồng Tô.
Chuyên những lời xẻ lòng .
Đây là ôn thần chứ gì?
Bên cạnh lanh chanh hỏi một câu:
“Có cách nào hóa giải ?"
Tô Tiêu Thất lặng lẽ dời ánh mắt.
Cô lắc đầu thở dài một tiếng, thong thả lên tiếng:
“Mưu sự thành công bại, chẳng thà giữ chính trực mới là cao."
“Tiếc là, ."
Gã đeo kính Tô Tiêu Thất qua lớp kính với ánh mắt đầy sát khí.
Có một loại xung động hủy hoại cô.
Từ nhỏ sống khổ cực, khó khăn lắm mới cơ hội .
Chuyên đ-ập phá giáo d.ụ.c những kẻ gọi là tầng lớp .
Người đàn bà dám bảo tích âm đức.
“Đây chính là bằng chứng cô trò mê tín dị đoan."
Gã đeo kính sắc mặt lạnh lẽo, “Trói cô cho tao, đưa lên công xã."
Tô Tiêu Thất giận dữ:
“Anh sống quá ba ngày .
Nếu gan, thì cứ chờ ba ngày xem mạng mà đến tìm ."
Ánh mắt sắc bén của Tô Tiêu Thất lướt qua những khác.
Trương Tiểu Sơn tiên phong lùi một bước, gã thanh niên thấy bố Trương Tiểu Sơn cũng lùi một bước.
Đám thanh niên sợ.
Thấy lùi bước, tự nhiên sẽ lùi theo.
Trước đây danh tiếng của bà đồng Tô vẫn còn đó, nhưng bọn họ đ-ập phá thấy chẳng chuyện gì xảy cả.
Ngày tháng ngược càng sống càng hơn.
Lại bà đồng Tô và những như rùa rụt cổ .
Trong lòng tự nhiên càng thêm ngang tàng hống hách.
Cái con bé ch-ết tiệt , mở miệng là đoán mất mạng.
Thật là quá độc ác .
Gã đeo kính sắc mặt tối sầm, hét về phía những :
“Bọn mày lùi cái gì?"
Trương Tiểu Sơn suy nghĩ một chút, “Hay là ba ngày chúng ?"
Gã đeo kính chằm chằm Tô Tiêu Thất, từ cổng viện , một đàn ông mặc quân phục đang ở cửa.
Người đó mang vẻ mặt lạnh lùng đầy hàn ý.
Ánh mắt đó như c.h.é.m mấy , gã đeo kính trong lòng nhịn rùng một cái.
Dời mắt , khó khăn lên tiếng:
“Vậy thì ba ngày .
Đến lúc đó, nhất định cho cô hậu quả của việc trò mê tín dị đoan."
Tô Tiêu Thất gì.
Nhìn với ánh mắt đầy thương hại, ch-ết t.h.ả.m lắm đây.
Chao ôi!
Cứ tin mệnh!
“Đi."
Gã đeo kính hậm hực dẫn đầu rời .
Tô Tiêu Thất gọi Trương Tiểu Sơn , “Đồng chí , là kẻ nào phẩm chất tố cáo bà nội trò mê tín dị đoan thế?"
Trương Tiểu Sơn:
...
Hắn dừng , từ từ ngẩng đầu :
“Không thể tiết lộ."
Tô Tiêu Thất mắt , “Là một phụ nữ trung niên?"
Ánh mắt Trương Tiểu Sơn rõ ràng d.a.o động.
“Cô..."
Hắn lúc chút loạn, đó còn tin lắm những lời Tô Tiêu Thất , giờ chỉ quỳ xuống dập đầu gọi tiên cô thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-21.html.]
Tô Tiêu Thất tặc lưỡi.
“Vừa ăn cướp la làng !"
Trương Tiểu Sơn bắt thóp ý tứ trong lời .
“Bà cũng trò mê tín dị đoan ?"
“Cái đó thì , bà bản lĩnh đó."
Tô Tiêu Thất thật thà , đoán là Từ Hồng Hà cái gây chuyện .
Chuyện Từ Hồng Hà nhân tình, thể giấu giếm .
Tô Tiêu Thất cảm thấy vui một bằng để cùng vui với bà .
Cô bấm tay tính toán, nhân tình của Từ Hồng Hà ở thị trấn.
Sau khi tất cả những đó rời .
Ánh mắt Tô Tiêu Thất trầm xuống, đóng cổng viện .
Cô theo quân đội rời khỏi đây.
Phải khi gây chút tầm ảnh hưởng để bảo vệ bà đồng Tô.
Còn nhà họ Triệu?
Người nhà họ Triệu bao che khuyết điểm, bọn họ chắc chắn sẽ trả thù.
Tô Tiêu Thất thể đề phòng bọn họ tính kế bà đồng Tô.
Cô thẫn thờ về phòng chính.
Chiến Bắc Hanh ghế tựa, bà đồng Tô đang cầm một cái thìa múc đồ hộp ăn.
Tô Tiêu Thất:
...
“Bà nội, tối nay bà định ăn cơm ạ?"
“Không ăn.
Cơm ngon bằng đồ ăn vặt ."
Bà uống một ngụm lớn nước đường đồ hộp, mãn nguyện cảm thán một tiếng.
“Ngày tháng ăn hết đồ ăn vặt mới gọi là cuộc sống."
Tô Tiêu Thất:
“Thế những ngày đồ ăn vặt thì ạ?"
“Thì sống tạm bợ thôi."
Tô Tiêu Thất hỏi về cảm giác c-ơ th-ể của Chiến Bắc Hanh.
“Anh Bắc Hanh, về phòng ngủ một lát .
Bà nội đúng đấy, trong thời gian điều trị bớt dùng chân ."
Cô lên thị trấn, Từ Hồng Hà lên thị trấn một chuyến thể về ngay .
Nói chừng vì hôn sự của Tô Mai mà vận động một chút.
Bà đồng Tô thong thả ngẩng đầu, từng nếp nhăn mặt đều là một câu chuyện.
“Cháu xem bói cho ?"
Tô Tiêu Thất lén liếc Chiến Bắc Hanh một cái, định thần :
“Không gọi là xem bói, chỉ là cảnh cáo bọn họ đừng quá thất đức thôi ạ."
Bà đồng Tô thở dài một tiếng, “Tiêu Thất , cháu tuyệt đối đừng vẽ bùa cho đấy.
Để kẽ hở, chỉ sợ sẽ chịu tội lớn.
Bà nhanh ch.óng chữa khỏi cho thằng nhóc , cháu theo nó rời cũng ."
Bà đồng Tô luôn cảm thấy thời điểm nghiêm khắc hơn vẫn tới.
“Bà nội, bọn họ bắt kẽ hở của cháu ."
Ánh mắt Tô Tiêu Thất trầm xuống.
“Tiêu Thất, em lời bà ."
Chiến Bắc Hanh nhíu mày dậy.
Tô Tiêu Thất ngọt ngào.
“Vậy tố cáo em ?"
Chiến Bắc Hanh chút đau đầu, “Nghịch ngợm."
Chương 12 Đừng đoán sống ch-ết cho nữa
Tô Tiêu Thất mỉm, phòng của Chiến Bắc Hanh.
Chăn gấp thành khối đậu hũ đặt giường, ga giường cũng trải phẳng phiu, ngay cả một vết nhăn cũng .
Bên in hình hoa khai phú quý phai màu.
Tô Tiêu Thất sờ sờ bông hoa khai phú quý, ánh mắt trầm xuống.
Cô mở tủ của nguyên chủ lấy một cuốn sổ cầm trong tay, mới nhấc chân phòng chính.