“B-ắn s-úng cao su giỏi ?”
“So xem ai tiểu xa như em ?”
“Leo cây móc tổ chim giỏi ?”
“Chơi b-ắn bi thành tích ?”
“Chơi bài lá ?”
Một tràng câu hỏi, cho mấy cái hồn ma bóng quế đó cũng mờ mịt.
Cái ...
Không trả lời thế nào?
Bốn phương tám hướng lặng ngắt như tờ, Tô Tiêu Thất giơ ngón tay cái về phía Thẩm Tiểu Cương.
“Đi tiếp thôi.”
Đi đến giữa đại đội...
Tô Tiêu Thất thấy đám đông đen kịt.
“Ma kìa...”
Tiểu Lưu hét lớn.
Thẩm Đào giật , suýt chút nữa thì hét tiếng.
Con mèo đen Đại Hắc dùng một cái vuốt che tai , cái chiến sĩ nhỏ lừa mèo thế nhỉ?
Rõ ràng phía là mà.
Trong đám đông đen kịt đó, cũng truyền đến những tiếng la hét.
Liên tiếp vang lên...
Tô Tiêu Thất vỗ vai Tiểu Lưu, “La hét cái gì?
Đây là dân làng của đại đội Hòe Hoa.”
Tiểu Lưu đang gào đến mức nổi cả gân xanh:
...?
Không ma!
Tô Tiêu Thất lạnh lùng lên tiếng:
“Không ma, là những dân làng mê hoặc tâm trí.”
Dân làng đó, tay cầm cuốc, d.a.o phay, chổi...
Họ đó, chằm chằm Tô Tiêu Thất...
Dường như đang đợi cô đến.
“Các thành tâm gia nhập với chúng .”
Trong đó, cái vị lãnh đạo của công xã Hộc Đáng bước , “Đốt hết những thứ , thành tâm gia nhập với chúng .”
“Nếu ... g-iết ch-ết các .”
Khóe môi Tô Tiêu Thất hiện lên vẻ lạnh lùng, dân làng mê hoặc tâm trí như .
Trên đầu từng vòng t.ử khí nha...
Cô nhất quyết khuyên bảo, nhấc chân tiến lên một bước.
Không ngờ, bước phạm đại kỵ.
“Xông lên...”
Có tiếng truyền đến từ bốn phương tám hướng.
Những dân làng đó vác hung khí xông tới.
Tô Tiêu Thất tùy tiện tung một nắm bùa.
Dân làng quá đông.
Cô tìm thấy nguồn cơn, cũng dám dùng bùa thiên lôi.
Thấy tình hình , cô ba chân bốn cẳng chạy sang bên cạnh.
“Mau chạy .”
Thẩm Đào lập tức đuổi theo.
Thẩm Tiểu Cương:
?
Ba ruột nha, đến cả con trai cũng quản nữa.
Cũng may Thẩm Tiểu Cương bình thường Thẩm Đào rượt đ-ánh suốt, nên chạy kinh nghiệm.
Nhanh ch.óng đuổi kịp.
Tiểu Lưu chậm một bước, dọa cho suýt chút nữa thì vãi quần.
Vội vàng vắt chân lên cổ mà đuổi theo.
Dân làng tiếp tục đuổi tới.
Con d.a.o phay v.út qua, bay ngay đầu Tô Tiêu Thất...
Mẹ kiếp!!!
Tô Tiêu Thất nổi giận.
“Mẹ nó chứ.
Bà đây phát điên thì các coi bà là bình thường ?”
Chương 136 Đi theo Tô Tiêu Thất, thể sống đến ngày ch-ết tự nhiên ?
“Thẩm Đào, Tiểu Lưu xông lên.”
Tô Tiêu Thất hào sảng vẫy tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-205.html.]
Thẩm Đào:
“...”
Anh những dân làng vẫn đang cố sức ném d.a.o phay và chổi, mà xông qua đó thì băm thành thịt nát nhỉ...?
Anh là một trung đoàn trưởng mà đ-ánh nh-au với dân làng thì đúng quy định lắm...
là tạo nghiệp mà.
Những cái kẻ nỡ ném cái con d.a.o phay vốn coi là báu vật giữ mạng cơ chứ.
Thẩm Đào nuốt nước bọt một cái.
Những dân làng đó?
Điên .
Trong lòng than thầm.
Đi theo bên cạnh Tô Tiêu Thất, liệu thể sống đến ngày ch-ết tự nhiên đây?
Anh sợ... lũ ma quỷ gặm mất.
Tiểu Lưu chạy nhặt d.a.o phay, “Trung đoàn trưởng Thẩm, đợi họ ném hết đồ trong tay là .”
Thẩm Tiểu Cương chịu trách nhiệm ném d.a.o phay sang một bên.
Thẩm Đào thấy , khá khen thật.
Tô Tiêu Thất chạy đến một cái cây phía .
Khoanh chân bệt xuống đất, một cái chổi “bạch” một tiếng rơi ngay bên cạnh cô.
“Mẹ kiếp.
Tí nữa bà quất ch-ết các .”
Tay cô cầm bùa chú quyết niệm chú, hình thành một trận pháp.
Trận pháp nhốt tất cả dân làng bên trong.
Dân làng ngẩn buông đồ trong tay xuống, bệt xuống đất ngủ...
Tô Tiêu Thất vỗ vỗ tay dậy.
Dọa ch-ết cô ...
Nếu mà con d.a.o phay bay tới kết liễu tính mạng.
Nói thì hổ ch-ết mất.
Tô Tiêu Thất tới dùng chân đ-á mấy cái dân làng, “Có ông ném d.a.o phay c.h.é.m ?”
“Có ông ?”
“Phải hả?”
Tô Tiêu Thất tới mỗi một đ-á, đ-á văng những dân làng đang đất.
Thẩm Tiểu Cương oa oa kêu lên mấy tiếng.
Cũng học theo dáng vẻ của Tô Tiêu Thất.
Đ-á một cái, nhưng đ-á nhúc nhích.
Đành lên dân làng tát cho hai cái.
Thẩm Đào:
...
Quá ác .
“Thẩm Tiểu Cương, con ngứa da phỏng?”
Thẩm Tiểu Cương ấm ức liếc một cái, “Vừa nãy dân làng đuổi tới, ba tự chạy nhanh hơn thỏ.”
“Quên mất là còn thằng con trai ở đây ?”
Thẩm Đào:
...?
là quên mất thằng ranh con nhà đang ở đây thật.
“Tiểu Cương, dạo trí nhớ ba ...”
“Hừ, con tin ba mới là lạ.”
Thẩm Tiểu Cương mới chữ “lạ” (âm giống chữ quỷ), dân làng đất lập tức mở mắt .
Dọa bé vội vàng bịt miệng .
“Trời tối ngủ khì, trời sáng mở mắt.”
Cậu bé lẩm bẩm như đang thôi miên, “Ngủ , ngủ .”
Thế là.
Dân làng đồng loạt mở mắt .
Thẩm Tiểu Cương:
...?
“Ba ơi, ba bỏ rơi đứa con trai đáng yêu của ba nữa đấy.”
Tô Tiêu Thất khẩy hai tiếng.
“Ma quỷ là trời tối mở mắt đấy, con đừng bừa.”
Cô trợn mắt, hét lớn một tiếng đầy khí thế:
“Nhắm mắt .”
Tất cả dân làng rùng , tập thể nhắm mắt .
Đến cả ba con ch.ó trông kho gạo trong thôn cũng lặng lẽ nhắm mắt .