“Đáy mắt Nhiếp Hồng thâm quầng.”
“Tô Tiêu Thất, cô là dám đúng .”
“Không dám .”
Tô Tiêu Thất thừa nhận một cách sảng khoái.
Điều Nhiếp Hồng nghẹn họng.
Sao cô thừa nhận , nên tức giận nhảy dựng lên phủ nhận ?
Tô Tiêu Thất xua xua tay, “Đi , .”
“ đói bụng , ăn cơm đây.”
“Hừ, đừng mà bắt nạt chị Hoàng.”
“ thế, chị Hoàng là thành thật, cũng quá hiền thục .”
Đám hóng hớt trong lòng tò mò:
“Đàn ông nhà cùng với một phụ nữ trẻ trung xinh như Tô Tiêu Thất ngoài gần mười mấy ngày trời, chị Hoàng còn thể nấu mì cho họ ăn nhỉ?”
Phụ nữ , chị phản kháng chứ.
Sắc mặt Tô Tiêu Thất lạnh lùng, nheo nheo mắt.
“Các nuốt cái suy nghĩ ghê tởm đó .
Bản lòng tà mị thì nghĩ khác cũng giống như .”
“Chị Hà, cha chị bò lên giường chị dâu chị kìa...”
“Bà Chu, cha bà lúc ốm đau bỏ đói cho đến ch-ết, ch-ết nhắm mắt đấy...”
“Đào Tiểu Lan, hồi cô còn con gái, đuổi theo...”
Người đường chạy còn một mống.
Mọi đều hiếu kỳ...
Muốn ăn dưa của khác, chứ ăn dưa của chính ...
Nhiếp Hồng vỗ vỗ ng-ực, may quá may quá, Tô Tiêu Thất .
Không Tô Tiêu Thất .
Từ quầng thâm mắt Nhiếp Hồng là .
Chỉ là...
Người khác chịu tội, thì liên quan gì đến cô?
Chương 134 Lấy gan mà đối đầu với trời chọn?
Chị Hoàng lưng Tô Tiêu Thất, thở dài :
“Vẫn là em cách, chị phiền đến ch-ết mất.”
“Mau nhà ăn mì , mì sắp nát hết .”
Chị Hoàng nắm tay Tô Tiêu Thất kéo trong nhà.
Mấy ăn xong mì.
Tô Tiêu Thất cũng ở lâu, cô còn về nhà tiếp tục vẽ bùa.
Lý Thiên Chân ở tỉnh thành cũng đang bận rộn vẽ bùa.
Tô Tiêu Thất bảo vẽ bùa hộ mệnh, vẽ xong thì nhờ Lộ Phi tìm gửi Tây Nam.
Sáng ngày hôm .
Tô Tiêu Thất vẽ xong bùa, đưa cho Cao Trạm đang ở nhờ nhà Thẩm Đào mang về.
Cao Trạm ăn xong bữa sáng thì trực tiếp rời .
Tô Tiêu Thất về nhà thắp hương cho tổ sư gia, đây là việc cô mỗi ngày.
Không thể để tổ sư gia thiếu hụt hương hỏa .
Ba nén hương đốt lên.
Tô Tiêu Thất cung kính cắm hương bát, “Tổ sư gia.
Lúc con ở Tây Nam, các ngài rảnh thì mở đôi mắt hạt đậu xanh mà trông nom một chút.”
“Trông các ngài cũng chẳng già hơn lão quỷ là bao, từng một mắt mờ tai tường cả .”
“Chăm sóc cho đồ tôn phu của các ngài cho , con sinh vài đứa nhỏ, đều gia nhập tông môn của chúng thì mấy.”
“Hương hỏa nhiều lên, các ngài theo cũng hưởng lợi.”
Vòng khói nhảy một điệu nhảy vui vẻ.
Dường như hài lòng với việc Tô Tiêu Thất sinh thêm vài đứa nhỏ.
Cứ lắc qua lắc ...
Khiến Tô Tiêu Thất đến ch.óng mặt.
Cô đ-ập tay xuống bàn thờ, “Quá đáng nha.
Coi con là lợn nái ?”
“108 vị tổ sư gia, 108 lão độc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-202.html.]
Ánh mắt khinh bỉ suýt chút nữa bay lên trời, trực tiếp đ-âm thẳng mặt tổ sư gia.
Vòng khói ngay lập tức trở nên u sầu.
Tô Tiêu Thất cau mày, đối đãi với các vị tổ sư gia quá .
Những lão già cả ngày việc gì , hễ một tí là nảy một ý định khiến cô hiểu nổi.
Sau khi dậy, cô ngoài.
Phải đến hợp tác xã mua ít đồ về.
Từ khi về nhà, con mèo đen lớn chạy chơi .
Sáng sớm ngủ dậy thấy nó , ước chừng là thăm tình của nó .
Tô Tiêu Thất khóa cửa viện .
Một giọng ch.ói tai truyền đến, “Tô Tiêu Thất, ngoài nhiều ngày như , Chiến phó trung đoàn trưởng nhà cô ?”
Giọng của Nhiếp Hồng ch.ói tai.
Đám hóng hớt đường vểnh tai lên .
Lời cô dứt, nhận lấy hai cái lườm nguýt.
Cái lườm của Tô Tiêu Thất và chị Hoàng cùng lúc bay về phía cô .
Đều tăm tắp...
Không sai biệt một giây nào.
Đám hóng hớt thấy , Nhiếp Hồng là chuyện gì ?
Thấy thu hút sự chú ý của , Nhiếp Hồng cố ý úp úp mở mở, “Có thấy các ở tỉnh thành đấy.
Cô xổm bên lề đường, còn Trung đoàn trưởng Thẩm thì...”
Một chữ “thì”, khơi gợi hứng thú của đám hóng hớt.
“Thì cái gì?”
“Không là tỉnh khác ?”
Lần , Tô Tiêu Thất dùng bất kỳ lời lẽ nào để phản kích.
Cô nheo nheo mắt, một lá bùa trong tay bay v.út .
Không đợi khác kịp hỏi tiếp.
Nhiếp Hồng khống chế mà tự tát mạnh mặt một cái.
“Chát!”
Tiếng động giòn giã vang dội, dọa cho lũ chim cây táo bên cạnh bay tán loạn.
“Chát!”
Lại thêm một cái tát nữa.
Nghe tiếng thôi cũng thấy đau .
Nước mắt Nhiếp Hồng kìm mà trào , nửa khuôn mặt tê dại, sưng vù lên như cái bánh bao sũng nước.
“Tô Tiêu Thất, cô...”
Tô Tiêu Thất vô cảm liếc một cái.
“Nói tiếp chứ.”
Nhiếp Hồng:
“...”
Nói?
Nói là thể .
Cô há miệng, nhưng chẳng thốt lời nào.
Cái đồ thần côn đáng ghét , dán bùa từ lúc nào thế?
Sao tốc độ nhanh như , khiến kịp đề phòng.
Có mấy bà lão thiết với Nhiếp Hồng vội vàng quát:
“Tô Tiêu Thất, cô đ-ánh .”
Tô Tiêu Thất nhếch môi, “Mắt ch.ó nào của bà thấy thế?”
“Chỉ cần một đôi mắt thì cũng đến mức mù quáng như .”
Chị Hoàng cố ý vỗ vỗ vai bà lão nọ, “ bà Lâm, ai cũng là Nhiếp Hồng tự sám hối, nên mới tát mạnh cái miệng đắn đó như .”
“Bà cũng thử ?”
Bà Lâm sợ tới mức run b-ắn .
Cái tiếng đó...
Nghe thôi thấy đau, bà sở thích ngược đãi .
Chị Hoàng tiến lên nắm tay Tô Tiêu Thất, “Chúng cùng hợp tác xã , chị cũng nhiều thứ cần mua.”
Tối qua chị mới đàn ông nhà kể về Tô Tiêu Thất, trong lời lẽ tràn đầy sự sùng kính.