“Chỉ Cao Văn Anh ở phòng khách.”
Cô thấy Tô Tiêu Thất đến, vội vàng dậy.
“Chị Tô.”
“Đợi chị ?”
“Vâng.
Em chút chuyện với chị.”
Cao Văn Anh ngượng ngùng, nhưng cô với ai.
“Đi thôi.”
Hai lên lầu.
Cao Trạm theo phía :
“?”
là ai?
Không ai thấy ?
Thở dài một tiếng, Cao Trạm về phòng.
“Đến phòng em chút .”
Tô Tiêu Thất lên tầng hai chủ động đề nghị.
“Vâng ạ.”
Phòng của Cao Văn Anh gọn gàng, cũng ấm cúng.
Nhìn là nhà họ Cao đối xử với cô , cũng vì là con nuôi mà cô bằng con mắt khác.
Cô từ ngăn kéo của bốc một nắm kẹo.
“Chị ăn kẹo ?”
Tô Tiêu Thất ghế, lắc đầu:
“Chị sợ b-éo.”
Cao Văn Anh đặt kẹo lên bàn học, “Chị Tô.
Em chuyển ký túc xá ở.”
“Sau khi là con gái ruột của ba, em đối mặt với ông như thế nào.
Nếu như xảy chuyện của Đào Lan, lẽ em sẽ mang lòng cảm kích.”
“Hóa cha nuôi sùng bái chính là cha đẻ.”
Lúc cô chuyện, nước mắt thấm ướt hốc mắt.
“ khi Đào Lan đến, em mới phát hiện thật cô lập ai giúp đỡ.”
Cô nghĩ đến mỗi đều Đào Lan vu khống, tất cả đều cho rằng cô hiểu chuyện.
Ngang ngược vô lý, quá kiêu ngạo chi-a s-ẻ.
Rõ ràng...
Cô từng là cô bé ấm áp trong miệng họ.
“Chị Tô, em vượt qua cái rào cản đó của bản .”
Cao Văn Anh cảm thấy tủi một cách kỳ lạ, nghĩ đến việc Cao Phong đuổi ký túc xá ở, vẫn cảm thấy trong lòng khó chịu.
Tô Tiêu Thất cầm khăn tay bàn, đưa cho Cao Văn Anh.
“Vậy em cứ chuyển ký túc xá ở .”
Tô Tiêu Thất thản nhiên liếc Cao Văn Anh, “Có em nảy ý định xuống nông thôn ?”
Cao Văn Anh:
“...?”
“Chiều nay em đăng ký .”
“Hazzz.”
Tô Tiêu Thất từ trong túi lấy một lá bùa hộ , một lá bùa thiên lôi đưa cho cô.
“Em hãy mang theo bên nhé.
Tuyệt đối đừng để dính nước, cất giữ cẩn thận đừng để khác thấy.”
Tô Tiêu Thất nhận thấy hồng loan của Cao Văn Anh động.
Duyên phận chính là ở nơi cô xuống nông thôn, gặp một trai cũng vì vấn đề thành phần gia đình mà xuống nông thôn.
Hai cùng tìm kiếm sự ký thác về tâm hồn đến với .
Nếu cô cứ ở đây.
Ngược vì thái độ của vợ Cao Phong, cuối cùng sẽ nảy sinh lòng oán hận.
“Chị Tô, chị tán thành em xuống nông thôn ?”
Đôi mắt vốn vô thần của Cao Văn Anh lộ những tia sáng lấp lánh.
Rất .
“Tán thành.
Đi ngoài cũng , sự vất vả tạm thời sẽ mang cho em những thu hoạch khác biệt.”
Nói xong.
Tô Tiêu Thất mỉm :
“Không cần vì trong lòng khúc mắc mà ngăn cản lòng của khác đối với .”
“Tem lương thực, tem vải các thứ, cái gì nên lấy thì tuyệt đối đừng từ chối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-195.html.]
Cao Văn Anh sững sờ.
Nở nụ hiểu ý, ôm chầm lấy Tô Tiêu Thất.
“Chị Tô, chị đúng là chị ruột của em.
Em nhận chị chị gái đấy.”
Nói xong, Cao Văn Anh hừ hừ :
“Chị thấy mặt nhất của em , từ chối em nhận chị chị gái đấy.”
Tô Tiêu Thất nghĩ ngợi, cũng chị em gì.
“Được thôi.”
Tối hôm đó.
Cao Văn Anh cũng cho Tô Tiêu Thất về phòng ngủ.
Hai chen chúc một chiếc giường, con mèo đen Đại Hắc cuộn tròn chân họ.
Cao Văn Anh chuyện với Tô Tiêu Thất suốt nửa đêm.
Mãi đến hơn hai giờ sáng.
Mới ngáp một cái ngủ.
Người coi là cái hốc cây để trút bầu tâm sự như Tô Tiêu Thất ngược ngủ .
Cô thấy nhớ Chiến Bắc Hanh .
Tại một sơn trại ở Mãng Sơn.
Chiến Bắc Hanh dẫn truy sát quân địch đang lẩn trốn trong sơn trại.
Gặp cản trở.
“Đội trưởng.
Người của chúng ?”
Chiến Bắc Hanh mặc quân phục dã chiến, khuôn mặt lấm lem tro bụi.
“Người trong trại ngăn cản ?”
“Bên trong lập trận pháp, của chúng cứ như gặp quỷ chặn đường .”
Ánh mắt Chiến Bắc Hanh tối sầm .
Lần mấy tên phù thủy chút thực lực đều tập thể đột t.ử mà?
Chẳng lẽ còn kẻ lọt lưới?
Hay là mời phù thủy từ bên ngoài đến?
Chương 130 Đại phù thủy An Nam
Chiến Bắc Hanh suy nghĩ một chút, lệnh cưỡng ép tấn công .
“Cao Dương, bảo của chúng rút lui.”
“Rõ.”
Cao Dương đáp một tiếng, nhanh ch.óng biến mất phía .
Tần Trạch chỉ một nơi cách đó xa, “Đội trưởng, qua đó xem .”
“Không cần.”
Chiến Bắc Hanh từ chối, “Để trinh sát qua xem.”
Có hai chiến sĩ rời .
Một lát , Cao Dương .
Vẻ mặt lo lắng, “Đội trưởng.
Người của chúng biến mất .”
“Hơn một trăm của chúng , lấy một tiếng động nào.
Thật thể tin nổi.”
Trong đó một trinh sát trầm giọng :
“Đội trưởng.
Cách đây xa một cái trại, dân nhiều lắm.
Nghe trong trại là phù thủy, từng là nơi sản sinh quốc sư của An Nam ngày xưa.”
“Họ ít tiếp xúc với ngoài.”
Chiến Bắc Hanh đôi mày khóa c.h.ặ.t, cảm thấy chuyện hề đơn giản như .
“Sao đây về thông tin ?”
Trinh sát nhỏ giọng giải thích:
“Lúc chúng chú ý đến phương diện ...
Cũng là mấy ngày chị dâu đến, chúng mới bắt đầu chú ý...
cũng nghĩ nhiều đến thế.”
Phần lớn phù thủy đều đột t.ử.
Đại phù thủy và những khác cũng phản phệ, ch-ết trong trại .
“Liệu bọn họ phá rối ?”
Chiến Bắc Hanh ánh mắt sắc bén về phía cái trại cách đó xa, “Rất khả năng.”
Anh đời quá nhiều chuyện kỳ quái.
Không chỉ dùng hai chữ khoa học là thể giải thích .