Vương Mãnh:
“?”
Đội trưởng Diêm Vương tiểu quỷ nhập hồn ?
Người của đội đặc nhiệm đều dụi dụi mắt, đây còn là đội trưởng Diêm Vương của họ ?
Tập thể nuốt ngược những lời hỏi trong.
Chuyện đ-ập mắt và tâm hồn nhiều cũng quen.
Mấy chiến sĩ dùng dây leo trói hai tên tù binh , hai khiêng xuống núi.
Họ từ trung rơi xuống đều một luồng ấm bao bọc lấy, chỉ hai tên tù binh là rơi phịch xuống nặng nề.
Nếu bên nhiều lá rụng, hai nội tạng phun từ miệng .
Người Kiều Kiến Quân mang tới dìu những đồng đội thương phía .
Mọi chậm rãi xuống núi.
Con mèo đen lớn ủy khuất, con sen thấy đàn ông của là quên luôn nó là một con mèo.
“Meo meo” mấy tiếng.
Con sen phía đến đầu cũng thèm một cái, lý do để tin rằng cô phớt lờ tiếng kêu của nó.
Hu hu, thật đáng thương.
Tô Tiêu Thất căn bản thấy tiếng kêu của con mèo đen mập.
Có thấy, thì cũng coi như thấy.
Cả nhóm khỏi núi Mãng Sơn.
Tia nắng đầu tiên của phương Đông chiếu lên .
Cao Dương xúc động phát .
Trời ạ, cảm giác phơi nắng thật là thoải mái quá mất.
Anh ôm Chiến Bắc Hanh, thấy đang cõng Tô Tiêu Thất liền lập tức rùng một cái.
Quay sang ôm chầm lấy Vương Mãnh.
“Sống , sống .”
Tài xế lão Hoàng do Sư trưởng Lư phái tới thấy một đêm động tĩnh, tưởng rằng vị đại sư huyền học gì đó cũng lạc trong núi Mãng Sơn .
Trong lòng thầm nghĩ:
“Đại đội trưởng Kiều nghìn đừng lời cô nàng thần côn .”
“Có kìa.”
Một tài xế khác là Tiểu Lục hét lên.
Lão Hoàng trừng to mắt:
“Ôi ơi.
Đó chẳng là đội đặc nhiệm ?”
“Đội đặc nhiệm về .”
Tất cả kích động lao tới, đội đặc nhiệm trong lòng họ là đội quân ngưỡng mộ nhất.
Lão Hoàng kích động năng lộn xộn:
“ ngay mà, hễ đại sư tay là nhất định cứu tất cả các ngoài.”
Tiểu Lục:
“?”
Ai nãy vẫn luôn mắng là thần côn nhỉ?
Lão Hoàng:
“Có ?
Chắc chắn là nghễnh ngãng, nhầm .”
Chương 111 Bản lĩnh khác tức ch-ết cô học từ ai ?
Liên tiếp mấy ngày ngủ, Tô Tiêu Thất lưng Chiến Bắc Hanh ngủ .
Con mèo đen lớn cũng rảnh để oán trách con sen, vai Thẩm Đào ngủ ngon.
Nó và Thẩm Đào kết nên tình cảm sâu đậm vì cùng phớt lờ suốt chặng đường.
Kiều Kiến Quân đề nghị:
“Đội trưởng Chiến.
Chúng đến đồn trú gần đây .
Sư trưởng Lư ngoài thì đến đồn trú nghỉ ngơi .”
“Được.”
Chiến Bắc Hanh cũng nỡ để Tô Tiêu Thất đường xóc nảy thêm nữa.
Họ đến đồn trú.
“Cao Dương, đến phòng hậu cần lấy một căn phòng đơn sạch sẽ.”
“Đội trưởng, ngay.”
Cao Dương nhanh ch.óng chạy .
Anh đến phòng hậu cần huýt sáo với một chiến sĩ nhỏ đang việc:
“Tiểu Điền, cho một căn phòng đơn yên tĩnh sạch sẽ.”
Tiểu Điền vô tư lự:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-164.html.]
“Không .”
“Đội trưởng Chiến của chúng bảo qua đây lấy.”
“ đích đưa chìa khóa.”
Tiểu Điền lập tức đổi sang gương mặt tươi .
Cao Dương tức giận túm lấy cổ áo Tiểu Điền:
“Cậu...”
“Đội trưởng Chiến là thần tượng trong lòng , còn thì ... hưởng đãi ngộ đặc biệt .”
Tiểu Điền giơ tay gạt tay Cao Dương .
Chỉnh đốn cổ áo của còn một nếp nhăn.
Anh cầm chìa khóa đẩy Cao Dương ngoài.
“Mọi chẳng vây ở núi Mãng Sơn ?”
Cao Dương hì hì :
“Vợ đội trưởng Chiến đến cứu chúng đấy.”
Vợ đội trưởng Chiến?
Tiểu Điền tặc lưỡi:
“Chiến, đội trưởng Chiến thành ?”
“Ừ.
Sao ?
Cậu ý kiến gì ?”
Cao Dương bộ dạng như thể “hóa là loại như hả Tiểu Điền".
Nhìn trúng đội trưởng ?
Tiểu Điền:
“...?”
“Đừng bừa, là mấy đồng chí nữ của đoàn văn công đến an ủi chiến sĩ .
Cậu đôi mắt họ cứ dán c.h.ặ.t đội trưởng Chiến , nếu họ đội trưởng Chiến thành , chỉ e mắt đến hỏng luôn mất.”
“Thì mù luôn , trúng Diêm Vương vợ gì?”
Cao Dương phục, trông cũng tệ mà.
Tiểu Điền trong lòng suy nghĩ của Cao Dương, nếu trong lòng sẽ khinh bỉ một trăm sáu mươi .
Anh cầm chìa khóa mở căn phòng ở góc ngoài cùng của khu phòng cán bộ.
Trong ngoài kiểm tra một lượt, lúc mới đón bọn họ Chiến Bắc Hanh tới.
Những còn đều mấy một phòng nghỉ ngơi.
Chiến Bắc Hanh đặt Tô Tiêu Thất lên giường.
Con mèo đen lớn ở .
Bị Chiến Bắc Hanh dùng chân khều lên, con mèo đen lớn trong lòng bướng bỉnh cử động tưởng Chiến Bắc Hanh dỗ dành nó.
Chiến Bắc Hanh đưa tay bế con mèo đen lớn lên.
Gọi Cao Dương đang định rời :
“Mang cái nhóc con .”
Thứ con mèo đen lớn chờ đợi là sự nựng nịu vuốt lông của Chiến Bắc Hanh, mà là ném ngoài theo hình parabol.
Cao Dương nhanh tay đón lấy.
Con mèo đen lớn:
“?”
Dọa ch-ết mèo con .
Nếu cái đón , suýt nữa là gặp con sen .
Mèo con trong lòng khổ, mà .
Meo meo meo...
Chiến Bắc Hanh bưng nước tới, cởi quần áo Tô Tiêu Thất lau rửa cho cô một lượt.
Thật là mạng mà.
Vừa lau rửa cho Tô Tiêu Thất, chảy m-áu cam.
Thay quần áo sạch sẽ cho cô đắp chăn , còn kịp cầm m-áu cam.
Thì thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
“Đội trưởng Chiến.”
“Tới đây.”
Chiến Bắc Hanh mở cửa.
Kiều Kiến Quân vẻ mặt sững sờ, hai lỗ mũi Chiến Bắc Hanh đều nhét giấy vệ sinh, chuyện là ?
Nhìn thấy vết m-áu giấy vệ sinh, Kiều Kiến Quân mà dám .
Nhịn khổ sở.
Sắc mặt Chiến Bắc Hanh đen :
“Cậu đến để nhịn đấy ?”