Chiến Bắc Hanh hướng về phía phương Bắc, lẩm bẩm trong miệng:
“Tiêu Thất, quãng đời còn em hạnh phúc.”
Rắc một tiếng.
Cành cây đỉnh đầu mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa đè xuống.
T.ử thần đến .
Họ rõ những thứ phía , vô trẻ sơ sinh với đủ loại tư thế, hình dạng thê t.h.ả.m xuất hiện mắt.
Có đứa tay cầm nhãn cầu của chính .
Có đứa bưng trái tim...
Tô Tiêu Thất thấy giọng của Chiến Bắc Hanh.
Cô trực tiếp mở bọc hành lý của , dùng bùa chú tiễn bài vị của tổ sư gia ngoài.
“Các vị tổ sư gia, trông cậy đấy.”
Từng luồng kim quang từ trong bài vị chiếu rọi .
Trong thung lũng phát ánh sáng ch.ói lòa.
Ánh sáng vàng rực rỡ với sức mạnh bẻ gãy nghiền nát lao thẳng tới.
Trong nháy mắt.
Bàn tay t.ử thần đè đỉnh đầu xé toạc, bọn họ rơi xuống.
Một luồng ấm bao bọc lấy họ.
Ngoại trừ hai tên tù binh ngã t.h.ả.m, những khác đều .
Cuối cùng cũng sống .
Cảm giác sợ hãi đè nén trong lòng tan biến còn dấu vết.
Chính khí hạo nhiên vô hình từ l.ồ.ng ng-ực bọn họ phun trào .
“Không ch-ết!”
Cao Dương phấn khích hét lớn một tiếng.
Giọng của Tô Tiêu Thất từ xa đến gần:
“Bắc Hanh, nhớ em ?”
“Là chị dâu, chị dâu cứu chúng .”
Cao Dương gào lên.
Những còn ngơ ngác, xác định là nữ quỷ đòi mạng chứ?
Thông thường trong rừng sâu núi thẳm, xuất hiện giọng ngọt ngào như đều là nữ quỷ hút dương khí.
Chiến Bắc Hanh nở nụ môi.
Trong lòng lo lắng, cô núi nữa ?
Tô nữ quỷ Tiêu Thất xuất hiện mặt .
Cô chạy nhanh đến bên cạnh Chiến Bắc Hanh, trực tiếp nhảy lên .
Chiến Bắc Hanh đón lấy Tô Tiêu Thất, ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Trong lời mang theo nỗi nhớ nhung dứt:
“Sao em tới đây?”
“Tới cứu .”
Nhân cơ hội sờ một cái cơ bụng, vẫn săn chắc như xưa.
Trong bụi cỏ bên cạnh.
Một tấm thẻ gỗ ngừng phát kim quang, giống như đang tố cáo đứa đồ tôn bất hiếu nào đó.
Thời khắc mấu chốt ném bọn họ ngoài.
Bây giờ, cũng thèm quan tâm đến 108 ông già nữa ?
Muốn đổi lấy một đứa đồ tôn ngoan ngoãn với nhà quá.
Cao Dương tới nhặt tấm thẻ gỗ lên, thấy là bài vị thì định vứt ngay.
Mắt liếc thấy tên Tô Tiêu Thất, ôm c.h.ặ.t lấy bài vị.
“Nguy quá, suýt nữa vứt mất tổ sư gia của chị dâu .”
Nhóm Kiều Kiến Quân coi như mở mang tầm mắt.
Người của bọn họ nhanh ch.óng đưa những thương đến một chỗ, băng bó vết thương cho họ.
“Sao đến đây?”
Tô Tiêu Thất thản nhiên liếc , nơi nếu chỉ dẫn, Chiến Bắc Hanh và những khác dù bùa hộ cũng sẽ tới.
Chiến Bắc Hanh nhận lấy bình nước Tô Tiêu Thất đưa tới, uống một ngụm nước lớn.
“Đừng nhắc nữa.
An Nam địch nước Mỹ, chúng nhận nhiệm vụ cấp hỗ trợ họ.
Diệt sạch sở chỉ huy của nước Mỹ, còn bắt hai tù binh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-162.html.]
“Hướng dẫn viên địa phương đưa chúng đến gần thung lũng thì mất tích.”
“Đám nước An Nam ý .”
Tô Tiêu Thất thầm mỉa mai trong lòng:
“Tất nhiên là ý .
Bây giờ chúng giúp họ đ-ánh nước Mỹ.”
Mười năm nữa, bọn họ cũng bắt đầu đ-ánh chúng .
Biết bao thanh niên ch-ết trong hai cuộc chiến .
Thực t.h.ả.m.
“ thấy An Nam là bọn thâm hiểm nhất.”
Cao Dương nhịn mắng.
“Sớm muộn gì ông đây cũng tìm bọn họ tính sổ.”
Cao Dương cũng chỉ mồm thôi, hiện tại là quan hệ hợp tác, cấp khó để họ tính sổ.
Khóe môi Tô Tiêu Thất thoáng vẻ lạnh lùng, ngoài mặt .
Chúng cứ lén lút.
So quan hệ nhân gian, chẳng lẽ còn so quan hệ trời ?
Ai sợ ai chứ?
Bài vị tổ sư gia rung lắc dữ dội.
Cao Dương kỳ quái một cái:
“Chị dâu, bài vị ý gì ?”
“Tổ sư gia cứ việc múc tụi nó, các vị tổ sư gia che chở chúng sợ .”
Bài vị rung lắc càng mạnh hơn.
Cao Dương luôn cảm thấy các vị tổ sư gia ý đó như lời Tô Tiêu Thất , chẳng thấy bài vị rung như sắp rời ?
Cứ như đang mắng:
“Nghịch đồ tôn.”
Chương 110 Trước mặt Hắc Bạch Vô Thường, chúng tỏ thâm trầm học thức
Thẩm Đào tới chào hỏi Chiến Bắc Hanh, coi như mở âm dương nhãn của .
Những thứ đời nên thấy và nên thấy đều thấy hết một lượt.
Thẩm Đào trong lòng xem, đây là thứ mà một bình thường như thể xem ?
Sợ dọa cho thét.
Anh lấy lương khô trong ba lô chia cho ăn.
Mỗi chia một miếng bánh quy nhỏ, bỏ miệng chậm rãi nhai.
Ánh mắt sắc bén của Tô Tiêu Thất quét qua những âm hồn đang lẩn trốn trong bóng tối, âm hồn dày đặc vẫn đang chờ thời cơ hành động.
Trừng những đôi mắt âm hiểm, Tô Tiêu Thất lườm một cái liền vội vàng rụt .
Người phụ nữ thật đáng sợ.
Các âm hồn run lẩy bẩy, dám lời nào.
Kết hợp với tập tục của mấy nước lân cận vùng Tây Nam, Tô Tiêu Thất đây là nơi pháp sư nuôi tiểu quỷ.
Thật tạo nghiệt mà.
Đứa lớn nhất cũng quá bốn năm tuổi.
Sắc mặt cô lạnh lùng:
“ phá hủy nơi .”
Nói xong.
Lấy từ trong túi mấy tấm bùa đ-ánh ngoài, giấy bùa rơi giữa, lật mở lớp lá mục nát mặt đất.
Lộ những bộ hài cốt dày đặc.
Nhìn mà nhóm Kiều Kiến Quân tê cả da đầu:
“Đây là cái gì?”
“Đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì ?”
“Hài cốt trẻ con ?”
Những chiến sĩ quen với sinh t.ử chiến trường, thấy qua cảnh tượng kích thích nhãn cầu như thế .
Chiến Bắc Hanh cau c.h.ặ.t mày, kinh ngạc tất cả những thứ .
Chẳng trách là tiếng trẻ con lóc nô đùa.
Từng đứa trẻ nhảy ngoài.
C-ơ th-ể màu tím đen, xanh lam kỳ quái phát ánh sáng quỷ dị.
Trên cây, đất, dày đặc trẻ con.