TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:27:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh về xem là ai ngay thôi."
Nói xong.
Tần Nham liền Tô Tiêu Thất đuổi .
Bản còn việc khác, đừng mất thời gian kiếm tiền để trở thành một đại phú bà bậc nhất của cô.
Tô Tiêu Thất trong lòng một linh cảm, Chiến Bắc Hanh sẽ sớm gặp thôi, của đang ở Kinh Thành.
Chỉ là cô cảm nhận Chiến Bắc Hanh nhỉ?
Định đến bài vị tổ sư gia xin một quẻ, dậy thấy tiếng gõ cửa ngoài cổng sân.
Tô Tiêu Thất nén ý định xin quẻ, dậy mở cửa.
Cùng lúc đó.
Tại vùng núi rừng phía Tây Nam.
Đã là nhóm thứ năm mất tích .
Chiến Bắc Hanh dẫn theo các thành viên đội đặc nhiệm tấn công bộ chỉ huy quân địch, tiêu diệt hàng chục tên địch và bắt giữ hai kẻ chủ chốt nhất.
“Đội trưởng.
Ở đây một chiếc vali da, trông giống như tài liệu cơ mật của nước Mỹ."
Chiến Bắc Hanh mặc một bộ đồ rằn ri, khuôn mặt nắng nhuộm thành màu đồng cổ.
“Mang chiếc vali ."
“Rõ."
Lúc họ rút lui thì lính trinh sát của quân địch phát hiện.
Hai bên trải qua một trận chiến ác liệt, lực lượng chi viện của đối phương càng lúc càng đông, Chiến Bắc Hanh dẫn theo mấy chục chiến hữu sâu trong núi Mãng Sơn.
Họ hơn ba mươi , vây hãm trong thung lũng ở vùng lõi của núi Mãng Sơn.
Trong thung lũng.
Cây cối che khuất cả bầu trời, bên ngoài mặt trời gay gắt nhưng ánh nắng cũng thể len lỏi một chút nào.
Một nhóm vây quanh một cây đại thụ chọc trời đó.
Trong đó một tên tù binh sắc mặt mấy , “Tốt nhất là các nên thả chúng .
Nếu các sẽ trở thành nô lệ của núi Mãng Sơn đấy."
Chương 107 Dám hù dọa chúng ?
Chiến Bắc Hanh giáng một cái tát thật mạnh, “Tù binh thì sự tự giác của tù binh, dám hù dọa chúng ?"
Tên tù binh đ-ánh ngờ Chiến Bắc Hanh theo bài bản, dám đ-ánh , chẳng là ngược đãi tù binh ?
Danh dự quốc tế cần nữa ?
Hắn sớm Trung Quốc một đội đặc nhiệm thoắt ẩn thoắt hiện.
“Nhổ.
Các dám ngược đãi tù binh, sợ các nước lên tiếng chỉ trích ?"
Chiến Bắc Hanh xong, tên đ-ánh trận mà vứt luôn cả não ?
Lại thêm một cái tát nữa miệng tên tù binh, cái tát rụng mất hai chiếc răng.
“Sợ?
Mày nên nghĩ xem giữ mạng , tao việc gì sợ cái loại quỷ quái nhà mày."
“Đội trưởng, cứ bỏ đói bọn chúng hai ngày xem cái miệng còn cứng nữa ."
Vương Mãnh bên cạnh đen như một hòn than, chỉ hàm răng là trắng bóc.
Tên tù binh đ-ánh cúi đầu xuống.
Sự oán hận trong mắt càng lúc càng đậm, “Các khỏi đây ."
“Cái loại xương cốt hèn hạ thèm đòn."
Sở Phi bên cạnh đ-á một cái.
Lần thứ ba bên cạnh cây đại thụ , Chiến Bắc Hanh thấy vết m-áu gốc cây.
Cau mày , kiếp, la bàn hỏng .
“Vương Mãnh, leo lên c.h.ặ.t bớt mấy cành cây ."
“Rõ."
Vương Mãnh dáng g-ầy nhỏ nhưng tốc độ nhanh.
Sau lưng giắt một con d.a.o rựa, thoăn thoắt leo lên cao.
Mọi đều đang cổ vũ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-158.html.]
“Vương Mãnh, cố lên!"
“Cố lên!
Về sẽ thư cho vị hôn thê của ."
Vương Mãnh leo đến tận ngọn cây.
Lấy con d.a.o rựa giắt lưng , dùng sức c.h.ặ.t từng nhát cành cây.
Rắc một tiếng.
Cành cây c.h.ặ.t đứt rơi xuống, ánh nắng xuyên qua khe hở chiếu xuống.
Rơi lên , ấm áp mang theo hy vọng.
Mọi vây quanh gốc cây đại thụ thở phào một .
Cái lạnh thấu xương của núi Mãng Sơn mang theo sự quái đản ch-ết tiệt.
Ngay cả Chiến Bắc Hanh cũng vô thức nhớ lời của Tô Tiêu Thất.
Tây Nam nhiều pháp sư, nhất định cẩn thận với những pháp sư đó.
“Vương Mãnh, c.h.ặ.t thêm mấy cành nữa ."
“Đợi chút, đổi vị trí ."
Vương Mãnh giắt d.a.o rựa lưng, ôm lấy cây leo lên .
Đột nhiên, cảm thấy một luồng âm phong lạnh thấu xương ập tới.
Dưới chân kéo một cái.
Theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cây, mu bàn tay châm một cái, cứ thế rơi ngửa xuống .
“Cẩn thận."
Vương Mãnh hét lớn một tiếng.
Những gốc cây phản ứng nhanh, cùng hợp lực đỡ Vương Mãnh.
“Vương Mãnh, ?"
Đầu óc Vương Mãnh đau nhói từng cơn, ngẩng đầu mu bàn tay.
“Lạ thật, cảm thấy châm tay , còn một luồng sức mạnh âm hàn kéo chân nữa."
“Rõ ràng... đang dẫm cành cây mà."
Không khí lập tức đông cứng .
Trong mấy ngày vây ở núi Mãng Sơn , xảy quá nhiều chuyện kỳ quái.
Tối qua mộng du, hai chiến sĩ vốn ngủ say như lợn đột nhiên chẳng vì lý do gì mà đào rễ cây.
Còn một suýt nữa nhảy xuống vách núi.
Nếu phát hiện kịp thời thì e là nhảy xuống .
Vương Mãnh trong lòng càng rùng , nhớ lá bùa đeo .
“Chúng cố gắng kiên trì thêm chút nữa, đội chi viện chắc chắn sẽ tìm thấy chúng ."
Chỉ dựa sức để khỏi núi Mãng Sơn, Vương Mãnh trong lòng thấy chắc chắn chút nào.
Vương Mãnh thở dài một tiếng, “Mọi mặt trời , sắp tối nữa ."
Thung lũng ban đêm còn đáng sợ hơn.
Đủ loại tiếng giống như tiếng trẻ con từ khắp các ngóc ngách truyền đến, còn cả những tiếng ê a bực tức mắng nhiếc nữa.
“Sắp mưa ?"
“Chắc là , nắng thế mà."
Chiến Bắc Hanh cau mày hơn ba mươi chiến sĩ.
Sắc mặt nghiêm , “ một cách.
Vương Mãnh, lấy lá bùa đây."
“Rõ."
Vương Mãnh mở túi hành quân .
Bên trong bùa hộ , bùa Ngũ Lôi, bùa Ngũ Quỷ, bùa Thất Sát.
Những khác đều kinh ngạc.
Đội trưởng Chiến và Vương Mãnh đang cái quái gì thế ?
Trong lòng định hai là kiểu bệnh thì vái tứ phương, nhưng dám .
Chiến Bắc Hanh lệnh cho mấy dùng dây thừng buộc mấy cái cây xung quanh , cứ giữa hai cái cây buộc thêm bùa Ngũ Quỷ và bùa Thất Sát.
Vây những yếu nhất giữa, những bên ngoài cầm trong tay một lá bùa Ngũ Lôi.