TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:27:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con mèo Đại Hắc chăm chú Tụ Linh Trận, trong lòng thích thú vô cùng.”

 

Sen đúng là lợi hại hơn nhiều so với cái sen mù mắt đây.

 

Luồng kim quang cuồn cuộn ngừng Tụ Linh Trận.

 

Đột nhiên....

 

Tô Tiêu Thất khẽ cau mày, “Vị tổ sư gia nào đang trực ban thế?

 

Mệnh cách của con cá vàng lớn của chúng đổi , Lão Quỷ luôn nghịch thiên cải mệnh là đại kỵ, phàm nhân ."

 

“Kẻ đổi mệnh cho sợ nhân quả, nhân cơ hội kiếm một mẻ đầy túi mới ."

 

“Tổ sư gia, đừng việc cầm chừng nữa mau việc ."

 

Tô Tiêu Thất dứt lời, bài vị của tổ sư gia rung rinh đổ xuống.

 

Tô Tiêu Thất:

 

....

 

Có đến mức đó ?

 

“Chao ôi, tổ sư gia của con càng lúc càng bết bát thế ?

 

Ngay cả chuyện nhỏ cũng ?

 

Xem , con tìm môn phái khác để đầu quân thôi."

 

Bài vị của tổ sư gia lập tức tự thẳng lên.

 

Khóe miệng Tô Tiêu Thất nở nụ , “Tổ sư gia, mau việc ."

 

Cô tiếp tục bắt quyết.

 

Tụ Linh Trận phát ánh sáng màu sắc lạ thường, linh lực xung quanh ùa trong.

 

Mắt thường thể thấy, chỉ Tô Tiêu Thất mới thấy .

 

Âm hồn xung quanh vây , chúng nhân cơ hội kiếm chút lợi lộc.

 

Con mèo Đại Hắc hầm hầm chạy khỏi cửa sổ, kêu “meo meo" mấy tiếng dữ dội về phía bên ngoài.

 

Âm hồn quỳ rạp xuống đất run rẩy sợ hãi.

 

Dần dần, âm hồn lùi ngoài như một cơn gió.

 

Chị Hoàng ở sát vách, kéo chăn đắp lên .

 

“Lạ thật, đang mùa hè mà lạnh thế ?"

 

Hắt một cái, chị vẫn xoay ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Đào.

 

Vẫn là đàn ông nhà ấm như cái lò sưởi, Thẩm Đào mở đôi mắt ngái ngủ .

 

“Em ?"

 

Nói xong, lòng rạo rực hẳn lên.

 

Đến mùa hè, vợ cách xa .

 

Hiếm khi chủ động thế .

 

Chị Hoàng định , nhưng kịp gì.

 

Tô Tiêu Thất thu tay .

 

Cầm một miếng phỉ thúy trong tay, đặt miếng phỉ thúy cúng mặt tổ sư gia.

 

“Tổ sư gia, hãy trả linh lực bên trong cho Tần Nham."

 

Sau khi việc xong xuôi.

 

Tô Tiêu Thất vô tư lăn ngủ.

 

Trong mơ.

 

Lão Quỷ cầm một cái gậy lao tới, “Cái con đồ bất hiếu , hại các tổ sư gia đ-ánh cho tơi bời."

 

Tội nghiệp Lão Quỷ hơn một trăm tuổi đ-ánh cho mặt mũi bầm dập.

 

Tô Tiêu Thất:

 

....

 

“Sư phụ, đ-ánh chứ thể để con cũng đ-ánh ."

 

Tô Tiêu Thất chạy còn nhanh hơn thỏ.

 

Sau khi tỉnh dậy.

 

Cô mệt phờ .

 

Lúc thắp hương bái lạy sáng sớm, Tô Tiêu Thất còn càm ràm một thôi một hồi:

 

“Tổ sư gia.

 

Các đừng nhiều yêu cầu quá, bản nghĩ cách mà leo lên vị trí cao nhất trời ."

 

Vòng khói trực tiếp chặn miệng Tô Tiêu Thất .

 

Được .

 

Họ cũng sợ cấp thấy.

 

Tô Tiêu Thất thấy thật đáng thương, các tổ sư gia cũng chỉ là những vị thần thuê, linh hồn thuê thôi.

 

“Chao ôi."

 

Chỗ dựa chẳng chắc chắn chút nào.

 

Chẳng việc gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-157.html.]

 

Bài vị cũng tính khí và suy nghĩ riêng, trực tiếp đổ nghiêng sang một bên.

 

Tô Tiêu Thất trễ môi, động đậy nữa.

 

Sáng sớm, Tần Nham đến tìm Tô Tiêu Thất.

 

Mang theo hai món đồ sứ và thư họa cho cô, “ thu ở gần nhà trọ đang ở đấy, tốn của năm cân bột mì."

 

Tô Tiêu Thất đón lấy, tiện tay lấy miếng phỉ thúy bài vị tổ sư gia đưa cho .

 

“Đục một cái lỗ, xỏ thành mặt dây chuyền đeo ."

 

Tô Tiêu Thất thản nhiên xéo Tần Nham, “Tất cả vận may trở .

 

Anh tự nghĩ cách tìm kẻ đ-ánh cắp vận may của ."

 

“Anh là ai ?"

 

“Biết, giá tìm tính riêng đấy nhé."

 

Tô Tiêu Thất tự gieo cho một quẻ, vẫn là hễ việc gì thì chỉ hỏi đến tiền tài.

 

Tần Nham:

 

....

 

đại khái là ai .

 

Không phiền Tô đại sư ."

 

“Cái đồ keo kiệt nhà ."

 

“Cô tham tiền."

 

“Đạo gia chú trọng việc đều nhân quả, tiết lộ thiên cơ là nhân, trả tiền quẻ cho là quả.

 

Như sẽ mắc nợ nhân quả."

 

Tần Nham:

 

“?"

 

Đưa chuyện tham tiền một cách thanh cao thoát tục thế cơ đấy.

 

Còn khiến thể móc tiền túi .

 

“Được , bao nhiêu tiền?

 

Có thể nợ ?"

 

Tiền đều dùng để mua hàng hết , hiện giờ cũng chỉ còn hơn một trăm đồng.

 

“Được thôi."

 

Tô Tiêu Thất dễ chuyện.

 

“Anh ăn cho góp một cổ phần, tiền quẻ đó là một nghìn năm trăm đồng, cộng thêm miếng phỉ thúy cực phẩm đưa cho tính thì..."

 

Tô Tiêu Thất đang lách cách tính toán bàn tính nhỏ.

 

Tần Nham vô thức đảo mắt một cái.

 

Miếng phỉ thúy rõ ràng là do mang đến, giờ thành Tô Tiêu Thất bán cho .

 

“Hừ.

 

Phỉ thúy của linh lực.

 

Chứ mấy hòn đ-á vụn mang đến thì tác dụng gì?"

 

Thôi xong, suy nghĩ trong lòng đều thấu .

 

Tô Tiêu Thất cố ý nghiêm mặt, bày vẻ già dặn.

 

“Tần Nham, đời bữa trưa nào mi-ễn ph-í .

 

Anh vận may như đây, thậm chí là hơn hẳn đây, thì tốn tiền thôi."

 

“Được, cứ tính theo giá năm nghìn đồng .

 

Coi như là khoản vốn đầu tiên cô góp , năm nào cũng sẽ chia hoa hồng cho cô."

 

Tần Nham dứt khoát đồng ý, Tô Tiêu Thất thì cũng sợ khác giở trò .

 

Tô Tiêu Thất thản nhiên gật đầu.

 

Tâm trí bay bổng từ lâu .

 

Có cổ phần trong việc ăn của Tần Nham, cứ mà đếm tiền thôi.

 

Cái lúc phép ăn mà tên thể kiếm thành triệu phú .

 

Đợi đến lúc mở cửa.

 

Nghĩ đến thôi thấy sướng rơn .

 

Đã là thì Tô Tiêu Thất tuyệt đối hào phóng.

 

Một lúc chuẩn hẳn mấy lá bùa bình an, bùa phòng tiểu nhân, bùa xui xẻo cho Tần Nham.

 

“Anh tự xem mà dùng, đối với vẫn hào phóng đấy."

 

Tần Nham nhịn bật .

 

Hợp tác , đúng là đãi ngộ khác hẳn.

 

“Kẻ động mệnh cách của sẽ ?"

 

“Sẽ ch-ết."

 

Tô Tiêu Thất một cách ngây thơ thuần khiết, “Kể từ lúc xui xẻo mà bắt đầu vận may , thì đó giờ cũng bắt đầu xui xẻo ."

 

 

Loading...