“Con mèo Đại Hắc dựng ngược hết cả lông lên.”
“Thím ơi, cháu thật sự ăn thịt."
Tôn Tiểu Tam nhắc nữa, ánh mắt đầy hy vọng dừng Tô Tiêu Thất.
Chị Cố:
“?"
Chuyện gì thế ?
“Không chứ, cháu ăn thịt thì tìm Tôn Hiểu Mai.
Tìm Tô Tiêu Thất gì?"
Chị Cố cũng thấy đúng, “Cháu ăn thịt thì tìm cô của cháu , tìm Tô Tiêu Thất gì?"
“Cô cháu ."
Thôi xong, Tô Tiêu Thất nghiến răng, xem đứa trẻ dạy bảo .
“Cháu thể con trai của thím, đợi thím ch-ết cháu sẽ bưng bát hương cho thím."
Tôn Tiểu Tam ngẩng đầu lên, đôi mắt láo liên giống hệt Tôn Đạt, “Nếu thím thịt thì thể g-iết con mèo , cháu chê ăn thịt mèo ."
“Cô của cháu , cũng .
Lại còn g-iết mèo nhà ?"
Tô Tiêu Thất âm hiểm:
“ sợ cháu sẽ mèo ăn thịt thì ."
Con mèo Đại Hắc khom .
Bất thình lình vồ tới, đè c.h.ặ.t Tôn Tiểu Tam xuống đất.
Trong mắt Tôn Tiểu Tam lộ tia hung quang, đưa tay bóp cổ Đại Hắc.
Đại Hắc nổi giận.
Một móng vuốt tát qua.
Ngồi đầu Tôn Tiểu Tam, dùng m-ông cọ xát dữ dội.
Đợi đến khi m-ông sạch sẽ , nó mới ung dung đến bên chân chị Cố.
Chị Cố:
....
Con mèo đúng là thông minh thật.
Tô Tiêu Thất nhướng mày:
“Làm lắm.”
Những ngang qua dừng xem náo nhiệt, một ai tiến lên một lời nào.
Chỉ sợ biến thành thánh mẫu bạch liên hoa trong miệng Tô Tiêu Thất.
Dù thì, nhà họ cũng cả tuần mới ăn thịt một thôi.
Tôn Tiểu Tam quẹt quẹt cái mặt đầy mùi phân mèo, đôi mắt ti hí trừng mắt đầy ác cảm với con mèo.
Nó ghét Đại Hắc, chính là vì nó.
Nên Tô Tiêu Thất mới nhận nuôi chúng.
Dựa tiền nuôi mèo mà thể nhận nuôi nó?
Mèo quan trọng hơn ?
Chương 105 Nếu còn con mèo b-éo Đại Hắc, cô nhận nuôi ?
Con mèo Đại Hắc phản đối, kêu “meo" một tiếng với Tô Tiêu Thất.
Giống như đang :
“Sen ơi, nó lườm tao kìa.”
Chút kiên nhẫn ít ỏi của Tô Tiêu Thất cạn sạch, rõ ràng thấy Tôn Tiểu Tam đầy ác ý với Đại Hắc.
“Tôn Tiểu Tam, cháu ăn vạ thì cút tìm Tôn Hiểu Mai."
“Muốn bám lấy , cháu tìm nhầm chỗ ."
Tôn Đạt cưới Thẩm Thúy Hà, kéo theo nhà họ Thẩm mấy năm nay năm tệ hơn năm , trong vòng bảy năm ngắn ngủi ch-ết mất bốn .
Vận may của nhà họ Thẩm đều Tôn Đạt và mấy đứa con hấp thụ hết .
Mấy đứa trẻ khác của nhà họ Tôn đến, chỉ Tôn Tiểu Tam là động tâm.
Muốn Tô Tiêu Thất nhận nuôi, ngày nào cũng ăn thịt mặc quần áo mới.
Tôn Tiểu Tam ngẩn .
Chẳng nó chỉ đến nhà họ Tô ăn chút thịt thôi ?
Đã bảo bác Tần mua sườn mà Tô Tiêu Thất cũng cho nó.
Rõ ràng đòi hỏi cũng nhiều .
Còn nhắc đến chuyện bảo cô nhận nuôi, Tôn Tiểu Tam sai ở .
Vẻ mặt ngơ ngác Tô Tiêu Thất, miệng c.ắ.n ngón tay, trông đáng thương để cho hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-155.html.]
Khiến đám đông xem náo nhiệt bên cạnh lòng mềm nhũn như nước.
“Đáng thương quá ."
Chị Cố trừng mắt một cái, “Vậy bà dắt nó về nhà cho nó ăn một bữa ."
Bà lão lên tiếng lập tức thu vẻ mặt thánh mẫu, “Nhà là lũ thanh niên choai choai ăn thủng cả nồi , trong nhà đến miếng đậu phụ còn chẳng ."
“Tô Tiêu Thất.
Trưa nay nhà cô mua thịt , chẳng chỉ là một dẻ sườn thôi ?"
Nhiếp Hồng bày vẻ xem kịch , “Cô đến mức keo kiệt thế ?"
Tô Tiêu Thất nhếch môi, “Nhiếp Hồng.
Sáng sớm ngửi thấy nhà cô dùng thịt nấu mì ăn .
Hay là cô dắt Tôn Tiểu Tam về ."
Nhiếp Hồng biến sắc.
“Hừ, nhà thịt ăn."
“Nhà cô đấy, chính là vì Đại Hắc thấy nhà cô ngày nào cũng ăn thịt nên hôm nay mới phản đối với .
Bất đắc dĩ mới nhờ chị Tần mua một dẻ sườn về đấy."
Trong lòng Tô Tiêu Thất vui vẻ.
Cứ thích cái vẻ mặt Nhiếp Hồng hận cô mà gì cô.
Lần nào cũng Tô Tiêu Thất cho bẽ mặt.
Nhiếp Hồng:
....
Con mèo b-éo ch-ết tiệt, ngày nào cũng chực ở bếp nhà ?
“Cô mơ ."
Nhiếp Hồng hầm hầm rời .
Bên ngoài gọi:
“Tô Tiêu Thất, tìm cô."
Tô Tiêu Thất ngước mắt thì thấy Tần Nham mặc một bộ sơ mi quần tây cực kỳ bảnh bao đang ở cổng khu tập thể.
Bị lính canh chặn ở bên ngoài.
Lập tức, tâm trạng Tô Tiêu Thất cực .
Mắt biến thành hình ngôi luôn.
Phát tài , phát tài .
Trong mắt đám đông vây xem:
“Mê trai.”
Tô Tiêu Thất vội vàng chạy ngoài.
Để đám đông vây xem bàn tán xôn xao, ai thèm quan tâm đến Tôn Tiểu Tam.
Nước mắt Tôn Tiểu Tam lã chã rơi xuống.
Trong lòng nó thấy uất ức, hiểu tại một chuyện nhỏ như mà cũng chịu giúp đỡ.
Con mèo b-éo Đại Hắc còn ăn ngon đến thế, nhớ lời Tôn Hiểu Mai :
“Muốn sống thì tự giành lấy."
“Nếu còn con mèo b-éo Đại Hắc, chắc cô sẽ nhận nuôi nhỉ?"
Tôn Tiểu Tam tự hỏi lòng .
Thẫn thờ về phía nhà, nó tìm Tôn Hiểu Mai để xin ý kiến.
Tô Tiêu Thất đến bên cạnh xe của Tần Nham một cái.
Trên ghế xe là những túi bao tải dứa.
Tần Nham cố ý ho khan một tiếng, “Ghế và cốp xe đều là những thứ cô thích.
Ngoài phỉ thúy trân châu vàng bạc , còn đồ sứ hoàng gia và thư họa của những nổi tiếng ngày xưa nữa."
Độ cong khóe miệng Tô Tiêu Thất bao giờ hạ xuống.
Sắp đến mức co giật luôn .
“Tần Nham, quả nhiên là hiểu chuyện."
Chuyến Tần Nham kiếm ít tiền.
Anh lấy lá bùa Tô Tiêu Thất đưa , trong đó lá bùa Ngũ Quỷ chỉ còn tro bụi.
“Tối hôm chỉ thấy tiếng nổ, đột nhiên lá bùa bay lên.
Bùa cháy ."
“Vậy vẽ cho thêm hai lá nữa."
Tần Nham:
“....?"