TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:27:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Tiêu Thất đầy vẻ khinh bỉ.”
Mấy bên cạnh cũng đầy vẻ nghi hoặc.
“Chuyện cũng quá hời hợt đấy?"
Tần Vân lầm bầm.
“Nếu các hỏi chuyện thì cứ ở đây, còn nếu đưa thì thông qua sư bộ của chúng ."
Tần Vân đặt điều kiện ở đó.
Cô luôn cảm thấy mục tiêu của mấy rõ ràng.
“ cô hung thủ là ai?"
Một viên cảnh sát lớn tuổi chằm chằm mắt Tô Tiêu Thất.
(⊙o⊙)…
“Biết."
“Là ai?"
Tô Tiêu Thất thở dài, “ mà , các chẳng bảo nhiễu loạn tư duy phá án của các ."
Im lặng quá ba giây, vẻ mặt của mấy rơi lưỡng lự.
như Tô Tiêu Thất dự đoán, họ quả thật cũng lo lắng về phương diện , nhưng nếu bỏ qua thì thật đáng tiếc.
“Cô cứ ."
Tô Tiêu Thất nhếch môi, họ đúng là cùng ý nghĩ.
“Nói thì , dù các cũng gì ."
Sắc mặt mấy sững , thật quá kiêu ngạo.
Tô Tiêu Thất tóm tắt sự việc trong vài câu, chỉ rằng tướng mạo thì Tôn Đạt là do Thẩm Thúy Hà g-iết, Thẩm Thúy Hà cũng tự sát.
Chị Hoàng nhớ biểu cảm gõ cửa giữa đêm của Tô Tiêu Thất.
Rõ ràng mang theo một chút tiếc nuối.
Chị cũng thở dài u uất theo, “Thẩm Thúy Hà là , chỉ là sức khỏe , sáu năm sinh sáu đứa con.
Lợn nái của đội sản xuất cũng chẳng việc chăm chỉ đến thế, lẽ sự mệt mỏi và áp lực nhiều năm dẫn đến tinh thần thất thường chăng?"
Nhiếp Hồng c.ắ.n môi, trong mắt lộ vẻ khó hiểu, giọng lớn nhỏ:
“Tinh thần thất thường là g-iết ?
Không hợp logic."
Tần Vân cạn lời nhướng mày, “Cô giảng logic với bệnh thần kinh, cô cũng đúng là nhân tài."
Mấy trao đổi ánh mắt với , kết quả điều tra của họ cũng nghiêng về hướng mà Tô Tiêu Thất .
Tuy nhiên, đưa ý kiến rằng Tô Tiêu Thất hiềm nghi.
“Sao cô ?"
“... ."
Tô Tiêu Thất tuyệt đối lời thật lòng.
Mấy :
“?"
Thầy cúng ?
Tần Vân:
“Tô đại sư đúng là khác biệt.”
Đám đông vây xem:
....
Cái miệng của Tô Tiêu Thất cũng ngang ngửa với quạ đen đấy.
Sau đừng để cô chuyện nữa.
Viên cảnh sát đến hỏi chuyện chút dở dở .
Nữ đồng chí năng lực gì mà thể những lời đầu đuôi như .
Họ rõ là hỏi gì, thêm đó Tô Tiêu Thất ở đây bằng chứng ngoại phạm.
Vì liền rời khỏi đây.
Đám đông vây xem bên cạnh mắt sáng rực lên.
Họ vây quanh lấy cô.
“Tô Tiêu Thất, cô thật sự thấy ?
Cô xem tại Thẩm Thúy Hà g-iết Tôn Đạt?"
“Bác sĩ Tôn khổ .
Vất vả lắm mới nhờ vả công việc cho chị, mới bao lâu mà chị mất mạng."
“Sáu đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn bây giờ?"
Mọi im lặng.
Nhiếp Hồng Tô Tiêu Thất với ánh mắt đầy toan tính, cô mỉm :
“Tô Tiêu Thất, cô kết hôn cũng một hai tháng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-153.html.]
Hay là cô nhận nuôi hai đứa ?"
Tô Tiêu Thất cạn lời lườm cô một cái.
“Biết tại thánh mẫu bạch liên hoa khiến ghét ?"
Chị Hoàng hiểu, “Tại ?"
Hễ cứ chữ “thánh" là chứng tỏ đó tệ mà.
“Thánh mẫu bạch liên hoa chính là loại tự trốn ở phía , xúi giục và ép buộc khác việc thiện.
Thường gọi là thánh mẫu điếm."
Tô Tiêu Thất trong mắt mang theo nụ châm chọc, cứ thế chằm chằm Nhiếp Hồng.
“ thế.
Tại Tô Tiêu Thất nhận nuôi con của khác."
“Nhiếp Hồng, điều kiện nhà cô , nuôi mấy đứa trẻ cũng chẳng đáng là bao."
Tô Tiêu Thất híp cả mắt, “Cô nhận nuôi vài đứa trong chúng ."
Nhiếp Hồng giật thót , “ bộ tự sinh ?"
“ thế, bộ tự sinh ?"
Tô Tiêu Thất nghiêm túc với những vây xem khác:
“Các thím, các chị dâu.
Sau đề phòng loại thánh mẫu , gặp nhất định đ-ánh ch-ết."
Đám đông vây xem:
....
Đ-ánh ch-ết?
Liệu quá tàn nhẫn ?
Khuôn mặt Nhiếp Hồng đủ màu sắc, nén một bụng uất ức.
“Tô Tiêu Thất, là vì cho cô.
Cô quá đáng quá ."
Nói đoạn.
Dậm chân một cái, nhanh ch.óng chuồn lẹ.
Cô sợ ở sẽ ăn đòn.
Tô Tiêu Thất gọi lớn:
“Nhiếp Hồng, cũng là vì cho cô.
Cô quá đáng quá ."
Câu cuối cùng còn bắt chước giọng điệu uất ức và biểu cảm nhỏ của Nhiếp Hồng, khiến đám đông vây xem đến ngây .
“Tô Tiêu Thất, cô đoàn văn công thì thật đáng tiếc."
“, cô mà chắc chắn sẽ giống hệt Trần Viện cho xem."
Tô Tiêu Thất thong dong bĩu môi:
“ mà đoàn văn công, chắc chắn sẽ lòng hơn Trần Viện."
Chỉ dựa cái bản lĩnh một cái là chuyện hậu sự của cô, chẳng lẽ lòng ?
Tiếc là đám đông vây xem suy nghĩ thầm kín của Tô Tiêu Thất.
Nếu chắc chắn sẽ đồng thanh “Xì.
Trốn còn kịp chứ."
Trên đường khu tập thể là , vụ t.h.ả.m án đủ để bàn tán trong một thời gian dài.
Con mèo Đại Hắc phản đối , trời đất lớn đến cũng lớn bằng chuyện ăn cơm của cô chủ nhỏ.
Tô Tiêu Thất đành ngoan ngoãn về nhà đồ ăn cho Đại Hắc.
“Đại Hắc, tao lý do để tin rằng chủ cũ của mày mày ăn đến mức phá sản còn cái quần lót mà mặc đấy."
“Mày lạc, chắc chủ cũ của mày thắp hương cảm ơn tao lắm."
Con mèo b-éo Đại Hắc:
....
Thật sự đến mức đó, chủ cũ tài khí vượng lắm.
Chỉ là mù mắt, coi phân ch.ó là ánh trăng sáng thôi.
Chương 104 Dựa tiền nuôi mèo, mà nhận nuôi nó?
Con mèo b-éo Đại Hắc xoa xoa cái bụng mỡ nhỏ của , là mèo ăn hàng thì thèm nghĩ đến chuyện khác nữa, “Meo" một tiếng nịnh nọt.
Tô Tiêu Thất nhanh thoăn thoắt cho nó mấy cái bánh rán.
Nấu một nồi cháo nhỏ, thì húp nước cơm bên .
Phần bên thì trộn thêm ít thịt băm cho Đại Hắc uống nước.
Lại một ngày nữa trôi qua.
Sư trưởng Trần còn đặc biệt tìm đến Tô Tiêu Thất, hỏi cô xem thật sự còn cách nào xoay chuyển .