TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:08:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Tiêu Thất ngốc:

 

“Chịu thiệt là phúc cái gì?

 

Lâu dần, chịu thiệt sẽ mang đầy bệnh tật đấy."

 

“Nhìn các chị bình thường cứ nhẫn nhịn cam chịu, thường xuyên đau ng-ực, đau bụng , còn đau nửa đầu ."

 

Chị Cố:

 

...

 

Có lý.

 

Đám đông hóng hớt:

 

...

 

Hay là cứ bung xõa ?

 

Đại nương Đồng tức đến mức môi run bần bật.

 

Con dâu bà rụt rè bước tới:

 

“Mẹ, về thôi."

 

Bà đột ngột chỉ mặt con dâu, c.h.ử.i bới ầm ĩ:

 

“Có mày cấu kết với Tô Tiêu Thất, cố ý đuổi tao về ?"

 

Chị Cố vui.

 

“Đại nương Đồng, bà đạo lý .

 

Tô Tiêu Thất về kéo qua đây, nếu bà chướng mắt , cô cũng chẳng thèm để ý đến bà ."

 

“Nhà ai chẳng mấy chuyện nát?

 

Bà xem cô rêu rao khắp nơi ?"

 

Lúc mấy dám hé răng nữa.

 

Sợ Tô Tiêu Thất đem chuyện nát nhà phanh phui.

 

Thế thì mất mặt lắm.

 

Mấy kẻ hóng hớt nuốt nước miếng, ánh mắt Tô Tiêu Thất đổi.

 

Không còn là chê bai, giễu cợt, coi thường vì thành phần của cô nữa, mà là ánh mắt đầy vẻ sùng bái xen lẫn sợ hãi.

 

Họ đột nhiên trở nên cung kính lạ thường.

 

“Tiêu Thất bao giờ tùy tiện ai."

 

Ý là chúng sẽ tự chuốc nhục , cô đừng chuyện nhà chúng nhé.

 

Chương 97 Ma sợ , tổ sư gia của nhiều lắm

 

Đại nương Đồng hầm hầm chạy về, bà nghĩ cách mách tội với con trai.

 

Tốt nhất là tống Tô Tiêu Thất trong đó, còn về quê xé nát cái mồm lão già ch-ết tiệt nữa.

 

Con dâu đại nương Đồng nhíu mày:

 

“Tiêu Thất.

 

Bố chồng chị chẳng sẽ chồng chị mắng ch-ết ?"

 

“Không ."

 

Tô Tiêu Thất hờ hững liếc một cái:

 

“Chị mau về .

 

Bố chồng chị và mụ đàn bà ch-ết ."

 

“Cái gì?"

 

Không một ai dám phản bác Tô Tiêu Thất một câu.

 

Trong lòng tuy nghi ngờ, nhưng tin tưởng.

 

Bản lĩnh của Tô Tiêu Thất sờ sờ đó, phục .

 

“Ch-ết thế nào?"

 

Chẳng lẽ là tuẫn tình ?

 

Chắc vĩ đại đến thế .

 

Lòng bàn tay con dâu đại nương Đồng đầy mồ hôi.

 

Ngón tay của Tô Tiêu Thất khẽ cử động mấy cái:

 

“Hai đó leo núi ngã xuống vực.

 

Haiz, giờ chắc đứt ."

 

“Chuyện ..."

 

Một bà lão nhịn tặc lưỡi:

 

“Báo ứng mà.

 

Nói thì vẫn là bà già họ Đồng ."

 

Tô Tiêu Thất nhướn mày.

 

Điều cô là, bà già họ Đồng cũng sẽ mất mạng thôi.

 

Con mèo đen lớn uốn kêu một tiếng “meo".

 

Chị Cố là phát hiện đầu tiên:

 

“Con mèo đen mập quá."

 

Con mèo đen lập tức vui.

 

“Meo meo meo."

 

Nó kêu mấy tiếng hung dữ.

 

Tô Tiêu Thất mỉm bế con mèo đen lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-144.html.]

 

“Chị Cố, em về đây."

 

Về đến nhà việc đầu tiên là lau dọn cái bàn thờ ở phòng chính.

 

Đặt bài vị của tổ sư gia lên .

 

Rót một ly nước, thắp một nén hương.

 

Nói mấy câu lấy lệ với bài vị.

 

Tô Tiêu Thất mới bắt đầu dọn dẹp phòng ốc, vắng mấy ngày bụi phủ một lớp.

 

Tắm rửa xong, cô liền chui giường ngủ.

 

Con mèo đen lớn bụng đói, nhưng thấy Tô Tiêu Thất ý định dậy, đành rúc bên cạnh Tô Tiêu Thất ngủ cùng.

 

Đến tối.

 

Nghe thấy tiếng đ-ập cửa.

 

Tiếng động lớn đến mức đinh tai nhức óc.

 

Con mèo đen lớn lười biếng bước kiểu mèo, nhảy lên cái bàn ngăn kéo.

 

“Tô Tiêu Thất."

 

Tiếng của chị Hoàng nhà bên cạnh truyền tới.

 

Tô Tiêu Thất lơ mơ tỉnh dậy, mở cửa viện.

 

“Cô còn mở cửa là định trèo tường nhà cô đấy."

 

Chị Hoàng hổn hển .

 

“Cái cô bác sĩ Tôn cô trù ch-ết đại nương Đồng ."

 

Tô Tiêu Thất:

 

...

 

“Con ma nào Diêm Vương nhận thì trù hằng ngày cũng vô ích."

 

Cái cô Tôn Hiểu Mai đó rảnh rỗi thế ?

 

Nhiếp Hồng ở phía đối diện qua cửa sổ nhà bếp, trong mắt cô lóe lên một tia dị thường.

 

Tô Tiêu Thất thật sự việc gì là ngày nào ch-ết ?

 

“Đại nương Đồng ch-ết ?"

 

Tô Tiêu Thất bầu trời:

 

cứ tưởng còn một hai tiếng nữa chứ."

 

Chị Hoàng:

 

“?"

 

“Rốt cuộc là chuyện thế nào?

 

Bình thường thấy khác gặp nạn, cô thích tay giúp đỡ một phen mà."

 

Chị Hoàng hạ thấp giọng:

 

sợ sẽ mượn chuyện để gây hấn."

 

“Bà thì thật sự giúp ."

 

“Oan gia trái chủ đều đang đợi tính sổ, thể gánh vác nghiệp lực của bà ."

 

Tô Tiêu Thất giúp cũng sự lựa chọn.

 

Nếu oan gia trái chủ sát khí quá nặng, cô sẽ can thiệp nhân quả của khác.

 

Chị Hoàng day day thái dương:

 

“Nhà cái ông , Tô Tiêu Thất về là phong cách của khu tập thể liền đổi."

 

“Ha ha ha."

 

Tô Tiêu Thất cứ coi đó là lời khen .

 

Chị Hoàng nhất quyết kéo Tô Tiêu Thất sang nhà ăn cơm.

 

Cô suy nghĩ một chút, mang cả con mèo đen lớn theo.

 

Thẩm Tiểu Cương thấy con mèo đen lớn là gần vuốt ve, nhưng con mèo chảnh vô cùng.

 

Làm Thẩm Tiểu Cương tức phát điên mà chẳng .

 

Con mèo đen lớn ăn nhiều, Tô Tiêu Thất chuyên môn lấy một cái chậu từ nhà sang.

 

Cái con kén chọn vô cùng, chậu nhôm là nó liếc cũng chẳng thèm liếc.

 

Còn tè luôn một bãi đó.

 

Tô Tiêu Thất đành chọn lọc, tìm trong đống đồ cổ một cái chậu sứ Đường Tam Thái đưa cho nó bát.

 

Chị Hoàng thấy trịnh trọng như , cũng tiện hỏi gì nhiều.

 

“Mèo nhà cô ăn sủi cảo mấy cái?"

 

“Chắc cũng hai mươi cái đấy."

 

Sức ăn của Tô Tiêu Thất cũng chỉ sáu bảy cái.

 

Chị Hoàng gắp hai mươi cái sủi cảo đặt chậu của Tiểu Hắc.

 

Nó bước những bước chân cao quý ăn sủi cảo.

 

Chị Hoàng khỏi tặc lưỡi:

 

“Tiêu Thất.

 

Cô nuôi mèo mà cũng tinh tế thế, dùng để bắt chuột ?"

 

“Tiểu Hắc nhà em bắt chuột."

 

Cái con bắt ma thì còn tạm .

 

Cô nhận Tiểu Hắc là một con mèo đen bình thường.

 

 

Loading...