TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:08:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã nhận của Tô Tiêu Thất sáu mươi tệ , dùng xe máy kéo một chuyến chắc cũng quá đáng nhỉ.
Dân làng ai phản đối cả.
Đây là vị tiên tán tài mà.
Người lái xe máy kéo là cháu trai của bí thư đại đội.
Đưa Tô Tiêu Thất đến nhà ga huyện.
“Đồng chí Tô, trời còn sớm nữa .
Giờ bắt xe thì đến nửa đêm mới tới huyện lỵ mất."
Người bình thường sẽ bắt xe ban đêm.
Tô Tiêu Thất là phi thường nên sợ.
Cô lấy từ trong túi một tờ bùa bình an đưa cho .
“Cảm ơn nhé, tặng cái để cầu bình an."
Chàng trai dùng cả hai tay đón lấy.
Anh kể ít chuyện về Tô Tiêu Thất .
Cảm ơn rối rít mới rời .
Tô Tiêu Thất khoác túi hành lý vai.
Trong ba lô còn đeo bài vị tổ sư.
Sau khi ga mua vé xong, đầy nửa tiếng lên xe.
Đến thành phố.
Đã là nửa đêm .
Một con mèo đen b-éo mập theo Tô Tiêu Thất, lớp mỡ dày núc ních mỗi bước đều rung rinh.
Nó mở miệng “meo meo" mấy tiếng.
Tô Tiêu Thất đưa tay .
Con mèo đen lớn chạy tới cọ đầu lòng bàn tay cô, cái đầu mềm ấm còn b-éo múp trông đáng yêu.
Tô Tiêu Thất bế con mèo đen lớn lên.
“Mày từ chui ?"
“Meo."
Con mèo đen lớn rúc rúc cổ Tô Tiêu Thất, một lát áp mặt má cô cọ cọ.
Tô Tiêu Thất dứt khoát bế mèo cùng tìm nhà khách quốc doanh.
Gần nhà ga ngay một cái.
Vừa tới cửa, liền thấy tiếng động đường truyền tới.
Tô Tiêu Thất né nhanh, đàn ông bước xuống từ chiếc xe Jeep mà nhịn mắng to:
“Anh vội đầu t.h.a.i ?"
Thay bằng khác thì lúc chắc chắn đ-âm trúng .
Cũng may, cô nhiều tổ sư phù hộ.
Trên trời các ban ngành đều tổ sư của cô đang việc cả.
Người đàn ông bước xuống xe mặc một bộ áo sơ mi và quần tây lịch sự, nghiến răng cô một cái đầy lạnh lùng.
Không lời nào mà nhà khách.
Tô Tiêu Thất cũng nhà khách thủ tục nhận phòng.
“Có giấy chứng nhận kết hôn ?"
Người bên trong nghi ngờ hai bọn họ một cái.
“ quen , ở một ."
Tô Tiêu Thất đặt chứng minh thư nhà quân nhân và giấy thông hành của lên quầy lễ tân.
Người đàn ông bên cạnh liếc một cái.
Làm xong thủ tục nhận phòng, Tô Tiêu Thất về phòng lấy phích nước lấy nước nóng.
Vừa mở cửa suýt chút nữa đ-âm sầm một bức tường thịt.
“Nửa đêm nửa hôm ngủ, ma ?"
Tô Tiêu Thất bực dọc lên tiếng.
Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi.
Người phụ nữ đúng là đằng chân lân đằng đầu, cho chút ánh nắng là tỏa sáng ngay .
Anh sa sầm mặt mày, “Đồng chí, cũng gì cô .
Ai nửa đêm cô ở đường chứ."
“Nói là tại ?
Anh lái xe mà thấy một to lù lù đường thế thì mù ?"
Cơn giận của Tô Tiêu Thất lập tức bùng lên, “Vậy khuyên nhất là đừng lái xe nữa."
“Để tránh hại hại ."
Con mèo đen lớn nhà uốn cong thành hình bầu d.ụ.c, lông đầu dựng cả lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-140.html.]
Lao thẳng về phía đàn ông, nhảy lên tay ngoạm một cái cao chạy xa bay.
Tô Tiêu Thất:
...
Con hư tại , chuyện thì chẳng phụ dọn bãi chiến trường ?
Con mèo b-éo ch-ết tiệt ?
Khuôn mặt hống hách lập tức bằng một vẻ mặt nịnh nọt.
“ bôi thu-ốc cho ."
Người đàn ông Tô Tiêu Thất, đột nhiên phun một ngụm m-áu đen ngã quỵ xuống đất.
Tô Tiêu Thất nghiến răng:
“Đại Hắc, mày tham ăn thế hả?"
Con mèo đen lớn rón rén từ góc tường , đôi mắt phát ánh sáng xanh u uẩn.
Một tờ bùa thanh tịnh dán lên tay đàn ông.
Tô Tiêu Thất tỉ mỉ quan sát tướng mạo của .
Vận rủi.
Đại Hắc tiến gần Tô Tiêu Thất, nịnh nọt cọ cọ mấy cái.
Tô Tiêu Thất thở dài một tiếng, “Đại Hắc, mày thể cái gì cũng ăn .
Ít nhất cũng để tao thương lượng giá cả xong chứ, mày bảo mày ăn thì tao còn kiếm tiền nữa ?"
“Không kiếm tiền thì mà phát tài ?
Làm để tao hưởng phúc đây?"
Chỉ dựa tiền trợ cấp của Chiến Bắc Hanh mà mua nhà mua cửa hàng mua đ-á quý thì khó lắm nhé.
Con mèo đen lớn hiểu .
“Meo."
Sau đợi thím thương lượng xong giá cả con mới c.ắ.n.
“Ngoan."
Tô Tiêu Thất xoa xoa đầu con mèo đen lớn.
Cô lấy từ trong túi một tờ bùa nhét túi áo sơ mi của đàn ông, đó về phòng một tờ giấy để tay .
Làm xong những việc , cô lặng lẽ lẻn phòng của đàn ông.
Lấy chăn đắp cho .
Tự dẫn Đại Hắc về rửa mặt ngủ.
Buổi sáng.
Tô Tiêu Thất tiếng ồn ào ngoài cửa cho tỉnh giấc.
“Cái ngủ ở hành lang thế ?"
“Trời ạ, là ý đồ đấy chứ?"
Tần Nham đêm qua bao giờ ngủ ngon đến thế, cảm giác nặng nề u uất đầu biến mất dấu vết.
Anh nhớ đến con mèo c.ắ.n tối qua.
Vết c.ắ.n vẫn còn đó, dường như xử lý qua.
Tần Nham thèm để ý đến ánh mắt của những xung quanh, ôm chăn phòng .
Tô Tiêu Thất dậy mở cửa .
Suýt chút nữa đ-âm trúng bức tường thịt.
Cô lùi một bước, Tần Nham lạnh lùng tiến lên một bước.
“Con mèo của cô ?"
“Tìm Đại Hắc gì?
Anh là hôn một cái động lòng chứ?"
Tô Tiêu Thất nhếch môi, “Đại Hắc là con gái đấy, nhưng nó mới một tuổi thôi."
Mặt Tần Nham càng đen hơn.
“Nó c.ắ.n ."
“Anh c.ắ.n ?
Đại Hắc sợ bẩn lắm."
Nắm đ-ấm của Tần Nham kêu răng rắc, nếu thấy Tô Tiêu Thất là phụ nữ thì nện cho cô một trận .
Tô Tiêu Thất bĩu môi :
“Cái đồ xui xẻo như thì gì mà tức giận chứ?
Anh nên cảm ơn Đại Hắc , tối qua nó c.ắ.n mất cái sát khí đấy.
Nếu Đại Hắc thì cũng chẳng thèm giúp ngăn chặn kẻ đang hấp thụ vận may của ."
Có thể thấy Tần Nham cả đời từ nhỏ vận may .
Ngã một cái cũng thể nhặt thỏi vàng.