TN 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:07:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vội :

 

đúng, chuyện gì để mai hãy .

 

thấy hành lý của cô nặng lắm, để xách cho.”

 

Tô Tiêu Thất nhanh hơn bà một bước:

 

“Không cần, tự xách .”

 

rõ mụ già trong lòng đang ấp ủ ý , chắc chắn là xem cô mang theo cái gì.

 

Thi Hồng Anh trong lòng bực bội, nhưng miệng vẫn :

 

“Thế cũng , cô vẫn ở phòng cũ của ba Trường Căn nhé.

 

xem xem còn thiếu thứ gì ?”

 

“Tiểu Phương, lấy cái đèn dầu hỏa đây.”

 

“Mẹ, con lấy ạ.”

 

Tô Tiêu Thất xách túi theo ngoài.

 

Cô liếc mấy , đặc biệt là Chiến Trường Căn, tà niệm và sự tham lam trong ánh mắt gần như sắp tràn ngoài.

 

Cái nhà rốt cuộc là hạng ?

 

Chẳng lấy một ai cả.

 

Chiến Bắc Hanh lớn lên trong môi trường gia đình hư hỏng, thể thấy đó là phúc đức nhân duyên của chính .

 

Phòng của ở gian ngoài cùng phía Đông, nhỏ.

 

Một chiếc giường đơn, bên cạnh là một cái tủ năm ngăn.

 

Trên giường trải ga bằng vải thô, một chiếc chăn đen kịt rõ thớ vải.

 

Đây mà gọi là chiếc chăn mới tháo giặt giũ hai ngày ?

 

Trên bức tường đất vẫn còn mạng nhện giăng đầy.

 

là nghèo rớt mồng tơi.

 

Tiền phụ cấp những năm qua của Chiến Bắc Hanh thà đem cho ch.ó ăn còn hơn.

 

Sự chán ghét đáy mắt Tô Tiêu Thất lan rộng mặt.

 

“Đã bảo với Bắc Hanh là đừng về, cái nơi xó xỉnh nghèo nàn chẳng rộng rãi gì, đến nhện cũng tranh đây tổ.”

 

Trong phòng sực lên mùi ẩm mốc.

 

Thế mà bảo là dọn dẹp vệ sinh hai ngày đấy.

 

Chỉ chằm chằm chút tiền trong túi Chiến Bắc Hanh, cái tướng ăn cũng quá khó coi .

 

Thi Hồng Anh từ lúc Tô Tiêu Thất về đến giờ vẫn thấy cô lấy thứ gì hiếu kính bọn họ.

 

Lúc còn thấy cô chê bai.

 

“Cô xem chúng bận tối mày tối mặt, cha cô đang bệnh tật thế thì tâm trí mà dọn dẹp?”

 

“Trong phòng các cũng nhện tổ ?”

 

Thi Hồng Anh:

 

...

 

Cái thằng ranh Chiến Bắc Hanh đó tìm loại vợ thế ?

 

“Chị ba năng kiểu gì thế?

 

Cha đang trọng bệnh tại gia, chị về mà một lời hỏi thăm cũng , cũng chẳng nghĩ đến việc giúp đỡ việc gì cả.”

 

Chu Xảo Lan hề bỏ sót việc đôi mắt của chồng suýt chút nữa là rơi Tô Tiêu Thất.

 

Tô Tiêu Thất cúi đặt túi hành lý lên chiếc tủ năm ngăn.

 

“Giúp chứ.

 

Sáng mai sẽ cùng đào mộ.”

 

Chu Xảo Lan ngẩn , lắp bắp hỏi:

 

“Đào mộ gì?”

 

“Chẳng cha sắp ch-ết ?

 

Chúng ngày mai đào mộ , cho là ngày nghỉ của nhiều , bảo cha ch-ết nhanh nhanh lên chút.”

 

Tô Tiêu Thất mặt đầy chân thành.

 

xem cho cha một vị trí , chắc chắn sẽ phù hộ cho con cháu đời .”

 

Chu Xảo Lan mặt đầy kinh hãi, sợ hãi lùi vài bước.

 

Tô Tiêu Thất lười để ý đến ánh mắt kinh ngạc của , chỉ tay Chu Xảo Lan :

 

“Cô t.h.a.i ?”

 

“Không .

 

mới sinh con xong, đứa bé mới hơn bốn tháng.”

 

Chu Xảo Lan cảm thấy đầu óc Tô Tiêu Thất vấn đề.

 

Tô Tiêu Thất khuyên một câu:

 

“Cô nhất là nên trạm xá mà giữ t.h.a.i .”

 

“Đứa bé đến ngày mai là giữ nữa .”

 

Dừng một chút, Tô Tiêu Thất tiếp:

 

“Đứa bé đến để báo ân đấy, nếu giữ cũng .”

 

“Chị bậy bạ gì đó?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-122.html.]

Mặt Chu Xảo Lan tái mét.

 

Thi Hồng Anh tức đến nghẹn l.ồ.ng ng-ực.

 

“Đều ngủ hết .”

 

liếc Tô Tiêu Thất một cái:

 

“Thằng ba cưới cô về là để cô đến đây chọc tức chúng đến ch-ết đấy ?”

 

Tô Tiêu Thất thản nhiên ngẩng đầu:

 

“Các là do nhiều việc ác, gặp báo ứng nên mới ch-ết.”

 

chẳng rảnh rỗi mà chọc tức các .

 

Với cái loại da mặt dày thì cũng chẳng ai chọc tức ch-ết .”

 

Thi Hồng Anh:

 

...

 

ôm ng-ực thở dốc vài cái.

 

“Trường Căn, đỡ về nghỉ.”

 

“Chắc ch-ết cha mất thôi.”

 

Tô Tiêu Thất phía lưng bà bật :

 

“Bà đúng đấy.

 

Bà thật sự sẽ ch-ết chồng bà, mà bà ch-ết cũng yên , còn xuống địa ngục cắt mũi, địa ngục phân nước tiểu đấy nhé.”

 

“Tô Tiêu Thất.

 

Cô dám nguyền rủa chồng như thế ?”

 

Chiến Trường Căn sắc mặt u ám, Tô Tiêu Thất với ánh mắt hung ác.

 

“Anh vội cái gì?

 

Đồ súc sinh cưỡng h.i.ế.p con gái nhà , cái loại trời đ-ánh.”

 

Tô Tiêu Thất kỹ Chiến Trường Căn:

 

“Đừng tưởng thần quỷ thì ai .”

 

Chiến Trường Căn kinh hãi Tô Tiêu Thất.

 

Giọng run rẩy:

 

“Cô láo.”

 

Hắn lùi vài bước, vội vàng khỏi phòng.

 

Bên ngoài.

 

Chu Tiểu Phương vẻ đăm chiêu Chiến Trường Căn, đợi hết mới bước .

 

Trên tay ôm một chiếc chăn mỏng bạc màu vì giặt nhiều.

 

“Chị ba.

 

Đây là chăn và ga giường của ba, khi em đều giặt sạch sẽ cất .”

 

Chu Tiểu Phương giật chiếc chăn bẩn thỉu giường xuống.

 

Thay bằng ga giường và chăn sạch sẽ.

 

Chiến Trường Câu bên ngoài ho một tiếng, tay Chu Tiểu Phương run lên một cái.

 

“Em, em đây.”

 

Chu Tiểu Phương g-ầy, tay chỉ còn da bọc xương.

 

“Cảm ơn.”

 

Tô Tiêu Thất thu hồi ánh mắt.

 

Trong phòng, chiếc đèn dầu hỏa chỉ còn đầy nửa bình dầu.

 

Tô Tiêu Thất tự mang theo một cái chậu qua đây, cô định ngoài thì thấy Chu Tiểu Phương .

 

Xách một thùng gỗ đựng nước .

 

Tay trái còn xách theo phích nước nóng:

 

“Chị ba, chị dùng nước .

 

Trước đây cái chậu ba dùng chồng em lấy rửa chân .”

 

ngượng ngùng :

 

“Xin chị.

 

Ngày mai em sẽ mua một cái chậu mới.”

 

“Không cần .”

 

Tô Tiêu Thất cũng nhiều:

 

“Có chuyện gì để mai , rửa mặt ngủ .”

 

“Vâng, em đây.”

 

Chu Tiểu Phương vội vã chạy ngoài.

 

Tô Tiêu Thất đóng cửa phòng , lấy khăn mặt từ trong túi rửa mặt.

 

Rửa mặt xong, cô bê nước ngoài đổ.

 

Lại mang chậu về.

 

một hai ngôi nhỏ bầu trời đêm, kìm mà rơi trầm tư.

 

Chiến Bắc Hanh lớn lên ở nơi ?

 

 

Loading...