Lưu Hùng Văn, nũng?
“Cô gì cũng ."
Tô Tiêu Thất nhíu mày:
“Đừng chuyện, để hỏi Tổ sư gia ."
Đồng xu trong tay cô bày trận trong tay trái, ngón trỏ tay liên tục vẽ phù chú.
Khi phù chú rơi xuống đồng xu, miệng Tô Tiêu Thất lẩm bẩm.
Không ai rõ cô gì.
Hạn Bạt tỏa sương mù màu xanh, nước vẫn cuồn cuộn thấm dòng sông ngầm.
Mấy chiến sĩ đây ngây .
Luôn cảm thấy như đang lạc một giấc mơ thật.
Bên tai thậm chí thể thấy tiếng dòng sông chảy róc rách.
Mấy thở cũng dám thở mạnh.
Hồi lâu .
Tô Tiêu Thất mới cất đồng xu .
“Có hai lựa chọn.
Thứ nhất là dùng chú thỉnh thiên binh thiên tướng c.h.é.m ch-ết ngươi để ngươi luân hồi nữa.
Thứ hai là cho ngươi một cơ hội trọng sinh về quá khứ."
“Chỉ là, khi báo thù xong linh hồn của ngươi sẽ do Tổ sư gia nhà quản lý.
Trở thành nô lệ nhỏ của họ."
“Cái thứ hai."
Hạn Bạt cần suy nghĩ.
Tô Tiêu Thất đoán suy nghĩ của con ngỗng ngốc .
Vốn dĩ là đại tiểu thư thế gia, gã đàn ông tồi tệ lừa gạt.
Nhà tan cửa nát, ch-ết còn lợi dụng.
Kẻ ăn mày ven đường còn may mắn hơn nó.
Tô Tiêu Thất với tinh thần xem kịch gã đàn ông tồi tệ g-iết sạch sành sanh, hiếm khi phát lòng thiện tâm với Tổ sư gia.
Đôi mắt đen láy trong veo của Hạn Bạt về phía Tô Tiêu Thất.
“Cảm ơn cô, đợi báo thù xong sẽ đến tìm cô.
Làm nô lệ nhỏ của cô."
“Không ngươi, đến lúc đó tự nhiên sẽ lão già tìm ngươi."
Tô Tiêu Thất thu nụ .
“Ngươi dẫn đến quan tài của ngươi, phép xóa bỏ trận pháp giam cầm ngươi."
Hạn Bạt cử động c-ơ th-ể.
Tô Tiêu Thất đưa tay điểm vai nó.
Lưu Hùng Văn giơ s-úng, Cố Gia Huy cầm thanh sắt nhắm thẳng Hạn Bạt.
Chỉ sợ nó giữ đạo đức của quỷ.
Tô Tiêu Thất xua tay:
“Trừ con giữ chữ tín , các loại quỷ quái khác đều khá trọng tín nghĩa đấy."
Mấy theo:
...
Câu cách nào phản bác.
Hạn Bạt dẫn Tô Tiêu Thất và về phía , nơi chân nó qua nước liên tục chảy xuống.
Đến một nơi âm u đáng sợ.
Những tán cây che khuất bầu trời khiến khu rừng lấy một tia nắng.
Có một chiến sĩ trẻ mang theo đèn pin, vội vàng bật đèn pin lên.
“Hạn Bạt, ngươi cho hẳn hoi ."
Hạn Bạt Tô Tiêu Thất một cái:
“ là quận chúa An Lạc."
Nói xong tại chỗ bay lên mở nắp quan tài của , rơi trong quan tài.
Tô Tiêu Thất bày sẵn chu sa và bùa vàng.
Miệng lẩm bẩm niệm chú.
“An Lạc, đậy nắp quan tài của ngươi ."
An Lạc sâu Tô Tiêu Thất một cái, nghẹn ngào cảm kích:
“Cảm ơn cô."
Nắp quan tài đóng .
Tô Tiêu Thất vẽ vài hình thù kỳ lạ lên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-co-vo-gioi-huyen-hoc-cua-quan-nhan/chuong-115.html.]
Sau đó từ trong túi lấy mấy lá bùa vàng, dùng tay vẽ hình và chú ngữ lên .
Đốt lá bùa .
“Chúng thôi."
Tô Tiêu Thất .
Trong trung, một bóng từ trong quan tài bay .
Linh hồn bản thể của quận chúa An Lạc cúi đầu chào Tô Tiêu Thất:
“ báo thù đây."
Tô Tiêu Thất dặn dò trung:
“Nhớ kỹ mềm lòng, sự báo thù nhất là để ch-ết, mà là khiến nơi nương tựa, cỏ mọc nổi, cầu sống cầu ch-ết xong."
“ nhớ ."
Một luồng ánh sáng vàng lóe lên, linh hồn của An Lạc biến mất.
Lưu Hùng Văn và mấy mặt ở đó đều sững sờ.
“Tô Tiêu Thất, cô những lời nguy hiểm gì thế?
Chúng đại nghĩa, dùng tình yêu để cảm hóa con chứ."
Tô Tiêu Thất c.h.ử.i thề luôn .
nghĩ , những đều tiếp nhận giáo d.ụ.c chính thống.
Nên đành nhịn những lời c.h.ử.i bới đó .
Cô mỉm tới mặt Lưu Hùng Văn và mấy , với họ một câu chú ngữ.
“Chúng ngoài thôi."
Lưu Hùng Văn chỉ nhớ là họ đến để khơi thông dòng nước sông ngầm, những chuyện khác đều nhớ gì cả.
Mấy khác cũng .
“Vừa nước sông ngầm khơi thông chảy ngoài ?"
“Chắc là chảy ."
“Tô Tiêu Thất, cứ cảm thấy như quên mất chuyện gì đó nhỉ?"
Cố Gia Huy ngập ngừng Tô Tiêu Thất một cái.
Tô Tiêu Thất nhịn , khẽ nhướn mày.
“Không khí ở đây trong lành, ở đây lâu nữa là đến cả đến đây gì cũng quên luôn đấy.
Có các giữ kỹ bùa vàng của ?"
Lưu Hùng Văn đưa tay sờ lá bùa, đều ướt sũng .
“Ướt hết ."
Tô Tiêu Thất nhún vai:
“ bảo ở đây thiếu oxy mà.
Mau thôi."
Lưu Hùng Văn mấy hiểu mấy chuyện .
Dù Tô Tiêu Thất gì thì là cái đó.
Họ thêm hơn hai tiếng đồng hồ nữa mới khỏi Tây Sơn.
Tô Tiêu Thất ngoái đầu Tây Sơn một cái, nơi quả thực là một mảnh đất phong thủy bảo địa để nhà âm.
Dưới chân núi Tây Sơn.
Có dân làng và do Thẩm Đào phái đến đang đợi họ.
Tiểu Lưu thở phào nhẹ nhõm.
“Chị dâu.
Cuối cùng cũng ?
Phía hình như sắp động đất , đoàn trưởng Thẩm còn phái tìm ."
Chương 77 Thống nhất khẩu cung
Mấy vị đại đội trưởng quyền công xã Hộc Đáng đang đợi ở đây:
“Cô gái trẻ, nước ?"
Họ vẻ mặt sầu khổ, việc cấy mạ trồng lúa đều trông chờ chút nước của Tân Hà .
Nếu như trồng ruộng.
Người dân cả Mục Dương đều sẽ chịu cảnh đói kém, lẽ dân cả huyện lũ lượt kéo ăn xin ?
Thời buổi , dân ở cũng khổ.
Tô Tiêu Thất chỉ về phía thượng nguồn Tân Hà:
“Trong Tây Sơn một con sông ngầm chặn , chúng phá thông những tảng đ-á ở sông ngầm, nước Tây Sơn sẽ chảy xuống."
“Các ông mau phái đào bỏ con đê ngăn , muộn là thượng nguồn sẽ xảy lũ lụt đấy."
“Đào kịp , nổ tung nó ."
Mấy vị đại đội trưởng .