Sở Dao bực bội : “Sao nào, cô hỏi những chuyện , là định kết hôn cùng chúng , là vượt lên chúng , ngoài , cô mong chúng kết hôn như , là định mừng chúng thật nhiều tiền mừng ?”
Khúc Xu: “…”
Môi cô mấp máy, một lời nào. Với quan hệ giữa cô và Sở Dao, cô đương nhiên sẽ mừng nhiều tiền mừng , còn về việc bản khi nào kết hôn, cô cũng a, chuyện do cô quyết định.
Thấy Khúc Xu còn gì để , Sở Dao bỏ , với sức chiến đấu như mà còn dám gây sự khắp nơi, cô cũng Khúc Xu lấy gan nữa.
Dương Bình theo cô, mãi đến khi bếp, Dương Bình mới nhỏ giọng : “Dao Dao, chị sắp kết hôn , chắc cuối năm nay.”
Nói đến cuối cùng, mặt cô hiện lên vẻ ngượng ngùng, cô và đối tượng là do khác giới thiệu, cũng quen một thời gian , giữa chừng cha hai bên đều gặp mặt, cũng đến lúc kết hôn .
Mắt Sở Dao sáng lên, cô : “Chúc mừng nha, chị Bình, đợi lúc chị kết hôn, em nhất định sẽ đến xin chén rượu mừng.”
Dương Bình chút hổ, nhưng cô vẫn nhịn tò mò: “Dao Dao, còn em thì , khi nào em kết hôn?”
Sở Dao chớp chớp mắt, chớp chớp mắt, đó ánh mắt mong đợi của chị Bình, mặt cảm xúc : “Tháng .”
Chị Bình: “…”
Mắt cô lập tức trợn tròn, theo bản năng đưa tay day day tai dám tin lặp : “Tháng ?”
Cô nghi ngờ tai vấn đề .
Sở Dao nghiến răng : “Chị nhầm , chính là tháng .”
Cô cố gắng hết sức , nhưng vô dụng, mặc dù cô và chồng tương lai đều hỏi ý kiến cô, nhưng…
Không chấp nhận!
Dương Bình hít một ngụm khí lạnh, giơ ngón tay cái với cô: “Vẫn là em lợi hại, mới bao lâu mà sắp kết hôn .”
Nếu cô nhớ nhầm, lúc Dao Dao mới đến , mới bắt đầu quen đối tượng thôi, mới hơn 1 tháng mà sắp kết hôn , tốc độ quá nhanh!
Sở Dao ho một tiếng, cô cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc : “Cũng bình thường thôi, mặc dù thời gian chúng em quen ngắn, nhưng em và Du Minh quen mấy năm .”
Cho nên tính như , cũng coi là nhanh nữa nhỉ?
Dương Bình đồng tình gật đầu: “Em cũng đúng, haiz, chị còn khá ngưỡng mộ hai , quen từ lúc học, hiểu rõ lẫn , rõ gốc gác, còn nền tảng tình cảm, hai chắc chắn sẽ hạnh phúc.”
Đáng tiếc lúc cô học gặp nam đồng chí cùng chung sống cả đời.
“Chị cũng sẽ hạnh phúc.” Sở Dao mím môi .
Chị Bình tính tình , công việc, nhà đẻ là gánh nặng, cho dù cô gả nhà ai, nhà đẻ cũng dám coi thường, những ngày tháng chắc chắn sẽ hạnh phúc.
“Hì hì, nếu Khúc Xu chúng kết hôn nhanh như , cô chắc chắn dám khoe khoang nữa.” Dương Bình nghĩ đến chuyện xảy , nhịn bật .
Sở Dao cũng , cô nghiêm túc : “Đợi lúc chúng kết hôn, nhất định thông báo cho Khúc Xu, còn thu tiền mừng nữa chứ.”
Chỉ dựa việc cô nhắc nhở giám đốc Khúc, cô thu tiền mừng cũng thu một cách danh chính ngôn thuận.
“Ha ha ha.” Dương Bình nhịn .
Bên ngoài, Khúc Xu thấy tiếng thỉnh thoảng truyền từ trong bếp, trong mắt cô lóe lên một tia ghen tị, nhưng nghĩ đến hai luôn bài xích , cô lập tức kéo dài khuôn mặt, hừ, cô Tiểu Hạ, thèm hai .
…
“Dao Dao, bên .”
Sở Dao đầu liền thấy Du Minh đang bên ngoài, cô nhịn , cất giọng gọi: “Chị Bình, em về nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-bi-nu-trong-sinh-cuop-hon-toi-xoay-nguoi-ga-cho-nam-phu-that-tha/chuong-58-chuan-bi-ket-hon.html.]
Dương Bình quả thực nổi, xua tay: “Mau .”
Nhìn bóng lưng Sở Dao nhảy nhót chạy ngoài, trong mắt cô lóe lên một tia ngưỡng mộ, nhà đẻ của Dao Dao đều ở đây, nhưng cô kết hôn vẫn cần lo lắng gì, giống cô…
Haiz, một mớ hỗn độn!
Sở Dao chạy đến bên cạnh Du Minh, ngẩng đầu hỏi: “Nói , hôm nay gì?”
Du Minh móc ngón tay cô, trái , xác định xung quanh ai, lúc mới nắm tay cô về phía , đồng thời nhỏ giọng : “Anh chuyện kết hôn với đội trưởng của bọn , đội trưởng dạo để chạy một chuyến xe ngoài, như đợi lúc kết hôn thể nghỉ thêm 3 ngày.”
Bọn họ chạy xe đường dài tỉnh ngoài, lúc về đều ngày nghỉ, tính toán kỹ lưỡng, cảm thấy như lợi.
Sở Dao suy nghĩ một chút, lặng lẽ : “ em thể nghỉ thêm 3 ngày.”
Du Minh cần suy nghĩ : “Không , dù cũng nghỉ , đến lúc đó đến tiệm cơm quốc doanh giúp em, việc, em .”
Nghỉ nghỉ quan trọng, quan trọng là thể ở bên cạnh đối tượng .
Sở Dao thấy lời nhịn , đúng lúc ngang qua, cô rút tay giấu lưng, chắp tay lưng hỏi Du Minh: “Anh việc, em ?”
Du Minh gật đầu thật mạnh: “Ừm, em là , ở đây, thể để em động tay.”
“Dẻo miệng.” Sở Dao hừ lạnh một tiếng, cho dù trong lòng cô vui vẻ, cô cũng thể để Du Minh , cô dễ dỗ dành như , nhưng quan trọng là thật thà đột nhiên khai khiếu ?
Du Minh tủi : “Dao Dao, những lời đều là sự thật, sự thật xuất phát từ tận đáy lòng.”
Dỗ đối tượng khó quá, xem vẫn là việc ít, tiếp tục cố gắng.
Sở Dao nhướng mày hỏi: “Được , khi nào ?”
Nghe thấy câu hỏi , Du Minh càng tủi hơn: “Ngày mốt .”
Anh ngoài sớm như , vẫn ở nhà đủ .
Sở Dao: “Được, em tiễn .”
Chuyện cô quen, kinh nghiệm.
Không ngờ Du Minh lắc đầu: “Không cần, trời lạnh, em đừng dậy sớm như , cùng những khác.”
Trời lạnh thế , nỡ để Dao Dao dậy sớm như .
Sở Dao kinh ngạc, cô nhịn hỏi: “Du Minh, hôm nay khi đến học hỏi dì ?”
“Học hỏi cái gì?” Du Minh hiểu hỏi.
Sở Dao: “Chính là học cách lời ngon tiếng ngọt.”
Mấy câu , miệng cứ như bôi mật .
Miệng Du Minh há ngậm , ngậm há , cuối cùng nhỏ giọng hỏi: “Không học, là tự như , em thích ?”
“… Cũng thích, chỉ là, em cảm thấy bằng .” Sở Dao im lặng hồi lâu mới .
Tiêu , thật thà Du Minh sẽ học thói thật thà chứ, , cô nhất định dập tắt mầm mống .
Thế là, tiếp theo Sở Dao bắt đầu thích như thế nào, tóm quan trọng nhất chính là thật thà, nhất định thật thà.
Lần đổi là Du Minh im lặng, tháo kính xuống khó khăn gật đầu: “Anh hiểu .”
Đối tượng của hình như thích kẻ ngốc nghếch?